Bài 24. PHÉP THỬ CHO TÌNH YÊU
Thái độ, điều ao ước, và hành động của tôi sẽ như thế nào khi gặp gian khổ, khi gặp chuyện khó chịu, sẽ cho thấy tôi thuộc về Chúa Giêsu đến đâu.
Bài 24. PHÉP THỬ CHO TÌNH YÊU
Thái độ, điều ao ước, và hành động của tôi sẽ như thế nào khi gặp gian khổ, khi gặp chuyện khó chịu, sẽ cho thấy tôi thuộc về Chúa Giêsu đến đâu.
Bài 43. BIẾT SUY XÉT TRONG PHỤC VỤ
Hãy cố gắng giữ cho mình lúc nào cũng phải bận rộn một cách chính đáng với đủ mọi thú vui và công việc.
Thật
vậy, bản thân tôi cũng là một nhà tâm lý và tôi làm công tác tâm lý trị liệu.
Đôi lúc trong tôi xảy ra một sự giằng co mãnh liệt vì phải chọn lựa giữa khoa
tâm lý và linh đạo. Không biết điều đó có ý nghĩa gì đối với ai đang ở đây
không. Phần tôi thì trong nhiều năm trời tôi đã chẳng thấy điều đó có ý nghĩa
gì cả.
Tôi sẽ giải thích ra nhé. Trong nhiều năm tôi không hề băn khoăn gì cho tới ngày thình lình tôi khám phá ra điều này là: người ta phải thấm thía đủ cái kinh nghiệm đau khổ trong một tương quan nào đó thì người ta mới có thể thoát khỏi được ảo tưởng đối với mọi mối tương quan. Đó là một ý nghĩ khiến người ta phải rùng mình. Người ta phải thấm thía đủ cái kinh nghiệm đau khổ trong một tương quan trước khi người ta thức tỉnh và thốt lên: “Tôi đã chán ngán lắm rồi. Chắc phải có cách sống nào tốt hơn là cách sống phụ thuộc vào một kẻ khác.”
TÔI SẼ GIÚP BẠN TRONG CUỘC HỒI TÂM NẦY Ư?
Bạn
tưởng tôi đang giúp một người nào đây chăng? Ồ, không. Không, không bao giờ. Bạn
đừng mong tôi giúp ai, cũng đừng mong tôi hại ai. Giả như bạn bị hại, tự bạn hại
mình đấy. Trường hợp bạn được giúp, ấy là chính bạn đã giúp bạn. Mọi sự là do bạn
định đoạt cả thôi. Bạn tưởng người ta giúp bạn ư? Không phải vậy đâu. Người ta
hỗ trợ bạn à? Bạn lầm rồi đấy.
Lần
nọ có một chị trong nhóm tâm lý trị liệu tôi đang hướng dẫn - là một nữ tu - đến
nói với tôi:
-
“Con cảm thấy như bề trên con không nâng đỡ con.” Tôi hỏi:
-
“Chị nói thế nghĩa là sao?” Chị trả lời:
Đức Giê-su hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho
anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được.” (Lc 18,41)