Hiển thị các bài đăng có nhãn thuongxot. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thuongxot. Hiển thị tất cả bài đăng

Ánh sáng của lòng thương xót

13/04/25                           CHÚA NHẬT LỄ LÁ – C

Tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa

Lc 22,14-23,56

 ÁNH SÁNG
CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Đức Giêsu kêu lớn tiếng: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.” Nói xong, Người tắt thở. (Lc 23,46)

Hãy dâng những hy sinh hãm mình qua thái độ cư xử dịu dàng, hiền hoà với người chung quanh.

Thay ném đá bằng lòng thương xót

 06/04/25                CHÚA NHẬT TUẦN 5 MC – C,

Ga 8,1-11

 THAY NÉM ĐÁ BẰNG LÒNG THƯƠNG XÓT

“Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá trước đi.” (Ga 8,7)

Hãy đặt viên đá xuống và đưa tay ra nâng đỡ.

Hãy tự hào trong Chúa

 09/03/24                                                                   THỨ BẢY TUẦN 3 MC

Th. Phan-xi-ca Rô-ma, nữ tu

Lc 18,9-14

HÃY TỰ HÀO TRONG CHÚA

Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: “Lạy Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác… Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.” Còn người thu thuế đứng từ đằng xa, vừa đấm ngực, vừa thưa rằng: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” (Lc 18,11-13)

Con đường đích thực để nên công chính là nhờ vào ân sủng của Thiên Chúa.

Lời Chúa cntn 31c _ cac bài suy niệm

SUY NIỆM CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN C
Kn 11,22–12,2; 2Tx 1,11–2,2; Lc 19, 1-10

Lời Chúa cnmc 2c _ các bài suy niệm

SUY NIỆM LỜI CHÚA CN 2 MÙA CHAY C
St 15,5-12.17-18; Pl 3,17–4,1; Lc 9,28b-36

Daily meditation _ favor is the key

Favor Is the Key
By Father Barry O’Toole, LC

5 phút cho Chúa _ Thân mẫu của Lòng Thương Xót

22/12/15                                                            THỨ BA TUẦN 4 MV
                                                                                           Lc 1,46-56
ĐỨC MA-RI-A, THÂN MẪU CỦA
LÒNG THƯƠNG XÓT
“Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.” (Lc 1,50)
Tông Sắc khai mở Năm Thánh Lòng Chúa Thương Xót đã gọi Mẹ là “Thân Mẫu của Lòng Thương Xót” (x. số 24).

5 phút cho Chúa _ trở nên giống Chúa

02/12/15                                       THỨ TƯ ĐẦU THÁNG TUẦN 1 MV
                                                                                        Mt 15,29-37
TRỞ NÊN GIỐNG CHÚA
Dân chúng lũ lượt kéo đến cùng Đức Giê-su, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa. Họ đặt những kẻ ấy dưới chân Người và Người chữa lành. (Mt 15,30)
Luôn đi bước trước đến với những người đang cần sự cảm thông, trợ giúp.

Năm Lòng Thương Xót _ sứ điệp về thời gian

Năm Lòng Thương Xót và  
SỨ ĐIỆP VỀ THỜI GIAN
Đang tới gần thời gian bất ổn… Đang tới gần thời gian của sức mạnh Đức Giêsu làm nơi những kẻ hèn mọn yếu đuối.
ĐGM. GB Bùi Tuần

Daily reflection _ christian and forgiveness

‘If You Can’t Forgive, You Are Not a Christian’  
Rome, September 10, 2015. Pope’s Morning Homily on Mercy, Peace and Reconciliation During Mass at Casa Santa Marta.
Junno Arocho Esteves  (ZENIT.org)

5 phút cho Chúa _ cụ thể hóa lòng thương xót


THỨ TƯ ĐẦU THÁNG TUẦN 1 MV                                            Mt 15,29-37
05/12/07                                                                                                    
CỤ THỂ HOÁ LÒNG THƯƠNG XÓT
“Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ luôn ở với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn.” (Mt 15,32)
Suy niệm: Những tháng ngày dong duổi giảng đạo, Chúa Giêsu không chỉ giảng, chữa lành bệnh tật mà còn cho ăn nữa. Điều ấy minh chứng lòng thương xót của Chúa bao trùm mọi lãnh vực của đời sống: cả vật chất lẫn tinh thần. Chúng ta có thể “đọc” được tâm trạng của Chúa Giêsu khi Ngài nhìn thấy đám đông đói Lời và đói bánh! Và Ngài đã cụ thể hóa tình cảm yêu thương ấy bằng các phép lạ hầu xoa dịu những nỗi đau khổ của con người. Đường hướng mục vụ này đã và đang được Giáo hội nhìn nhận và thực hành, đặc biệt là trong hoàn cảnh hiện nay.

5 phút cho Chúa _ ai là người cần giúp đỡ nhất?


Chúa Nhật XV TN 15/7/07
AI LÀ NGƯỜI CẦN GIÚP ĐỠ NHẤT?
“Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy.” (Lc 10,25-37)
Suy niệm: Thầy tư tế đi qua. Thầy Lê-vi cũng đi qua. ‘Mặc kệ nó’! Họ lạnh lùng đi qua con người đang dở sống dở chết. Chỉ có người Sa-ma-ri ấy biết nhìn ra con người này đang cần được cấp cứu và quyết định dừng lại để cấp cứu. Hai ‘ông thầy’ kia có thể đang trên đường đi làm ‘công tác xã hội’ ở đâu đó! Tại Việt Nam hiện nay, nhiều nơi có những chương trình giúp đỡ người nghèo với nhiều hình thức. Đối với người Ki-tô hữu, đây quả là điều đáng vui mừng. Trước đây và bây giờ Ki-tô hữu vẫn làm việc bác ái, có thời kín đáo, có thời công khai. Tuy nhiên, khó khăn vẫn là làm sao nhìn thấy những con người nghèo nhất, những người khốn khổ nhất để ưu tiên giúp đỡ hoặc phân phối sự giúp đỡ cho họ. Có lẽ là bất nhân nếu ta nhìn hướng này, mưu tính hướng khác để rồi đặt ra những điều kiện người nghèo nhất không thể đáp ứng. Vâng, chính họ, những người đang cần sự trợ giúp cần kíp, phải nhận được sự trợ giúp cần kíp một cách vô điều kiện.

Suy tư Giáng Sinh _ mùa đông năm ấy - mùa xuân năm này

MÙA ĐÔNG NĂM ẤY - MÙA XUÂN NĂM NAY
“Nhân loại ngày nay chỉ tìm được bình an đích thật, khi đến với lòng Chúa thương xót và thực hành lòng xót thương”
Thu Hương

5 phút cho Chúa _ thực thi lòng thương xót


05/10/09                                                       THỨ HAI TUẦN 27 TN
                                                                                          Lc 10,25-37
THỰC THI LÒNG THƯƠNG XÓT
“Ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với kẻ ấy.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng làm như vậy.” (Lc 10,36-37)
Suy niệm: Câu hát “Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc” trong bài Hát Với Dòng Sông bị dư luận chê trách, vì nó cổ xúy thứ tình yêu kiểu “vô tư,” nhưng phải chăng nó đang tố giác thực trạng dửng dưng của chúng mình hôm nay đối với tha nhân? Như người tư tế và Lê-vi trên đường đi Giêricô “tránh sang một bên,” mặc người bị nạn, chúng mình hôm nay viện ra nhiều lý do để “tránh sang một bên” trước những nỗi thống khổ, bất công anh chị em mình đang phải chịu dưới muôn vàn hình thức, dưới nhiều phương diện, mà chỉ cần một chút nhạy cảm có thể nhận ra. Chúa kêu gọi chúng mình làm gì để bày tỏ tình yêu chân thành với người bị nạn? Thưa, đó là chạnh lòng thương và băng bó vết thương cho họ. Dù là những người có công việc chuyên trách tế tự như tư tế và Lê-vi, hành động đến bên băng bó vết thương như người Samaria đã làm gương vẫn là một đòi buộc, vì Chúa nói: “Hãy đi và cũng làm như vậy.”

5 phút cho Chúa _ hãy đi và làm như vậy


06/10/08                                                                   THỨ HAI TUẦN 27 TN
Th. Brunô, linh mục                                                                  Lc 10,25-37
HÃY ĐI VÀ LÀM NHƯ VẬY
“Một người Samari kia…cũng thấy và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu và rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi lại đặt người ấy lên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.” (Lc 10,33-34)
Suy niệm: Có người nói tình yêu đích thực được thể hiện qua bốn phương diện
 1) sẵn lòng giúp đỡ; 
2) biết xót xa trước đau khổ và 
3) biết vui mừng trước hạnh phúc của người khác; cuối cùng 
4) biết tha thứ. 
Chúa Giêsu đưa ra nhân vật người Samari như một điển hình về tình yêu đích thực đó. “Chạnh lòng thương” trước tình cảnh khốn khổ cấp bách của một người không quen biết, thay vì bỏ đi như thầy Lêvi và thầy tư tế với những bận rộn của mình – mà ai lại không có những việc bận rộn cơ chứ? – ông sẵn lòng bỏ công ăn việc làm của mình, lại dốc toàn lực cứu chữa người bị nạn cách tận tình. Với nghệ thuật kể chuyện tài tình, Chúa mô tả tỉ mỉ những việc làm bác ái của người Samari; Ngài dạy chúng ta yêu thương đích thực phải thể hiện bằng việc làm cụ thể và Ngài kết luận cũng rất cụ thể: “Hãy đi và làm như vậy.”

5 phút cho Chúa _ công bằng và lòng thương xót


21/08/13 THỨ TƯ TUẦN 20 TN
Th. Piô X, giáo hoàng          Mt 20,1-16a
CÔNG BẰNG VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT
“Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt 20,15)
Lòng thương xót giúp duy trì sự công bình, và sự công bình là bước đầu để chứng tỏ lòng thương xót.  

Sống đức tin _ chạnh lòng thương

CHẠNH LÒNG THƯƠNG
1. Thời gian tới sẽ có nhiều khó khăn. Ai cũng nói vậy. Chắc là đúng như thế. Bên cạnh những khó khăn bình thường, sẽ có những khó khăn khác thường. Bên cạnh những khó khăn ngờ được, sẽ có những khó khăn bất ngờ. Bên cạnh những khó khăn dễ vượt qua, sẽ có những khó khăn khó vượt qua. Có thể nói thêm, tình hình không những khó khăn mà còn nguy hiểm.

LỜI CHÚA DẪN CON ĐI _ lời tha thứ dịu dàng

LỜI THA THỨ DỊU DÀNG

Câu chuyện về người phụ nữ ngoại tình được kể lại trong Tin mừng theo thánh Gio-an 8,1-11 là một trong những câu chuyện nói lên cách ứng xử tuyệt vời của Chúa Giê-su, phát xuất từ tấm lòng khoan dung nhân ái đối với kẻ có tội.           
Bài Tin mừng này mô tả cho chúng ta thấy hình ảnh một Đức Giê-su trầm tư, ít nói; khác hẳn với hình ảnh của một Đức Giê-su dõng dạc hùng hồn trong khi giảng dạy hay khi tranh luận với những kẻ tự xưng là thánh thiện đạo đức, là khôn ngoan thông thái trong dân.  Các thái độ tương phản này phần nào cho chúng ta thấy cá tính của Đức Giê-su: Ngài rất kiên quyết khi quảng bá và đấu tranh cho sự thật, nhưng đồng thời cũng rất dịu dàng và rất khoan dung đối với những ai nhận ra thân phận hèn yếu của mình.           
Khi bị bắt, người phụ nữ ngoại tình đã cầm chắc cái chết trong tay, vì Luật Mô-sê đã qui định hễ ai phạm tội ngoại tình thì phải bị ném đá cho đến chết.  Chị bị bắt quả tang tại trận, không cách gì chối cãi được.  Tội của chị đáng chết.  Đúng ra những kẻ bắt chị đã có thể thi hành án xử mà không cần phải dẫn chị đến với Chúa Giê-su, nhưng đây là một cơ hội hiếm có để họ cho Chúa Giê-su vào tròng, hầu có thể tố cáo Ngài.  Khi bị các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đi, lòng chị vẫn không mảy may hy vọng thoát chết, vì tội của chị đã rành rành.  Và có lẽ chị cũng chẳng biết họ muốn dẫn chị đi đâu nữa.  Chị chỉ biết chắc một điều là mình sẽ phải chết.  Chết ở nơi đây, hay chết ở nơi kia thì có khác gì nhau đâu!  Chị bước đi, chẳng nói chẳng rằng, như một cái xác không hồn.   Mà thật sự chị sắp trở thành một cái xác không hồn trong khoảnh khắc nữa thôi, nếu không có sự xuất hiện của một người đàn ông mà dân chúng gọi là Thầy Giê-su.           
Họ dẫn chị đến trước mặt Ngài, bắt chị đứng ở giữa, rồi bắt đầu phiên xử.  Các kinh sư và người Pha-ri-sêu đã nắm chắc phần thắng trong tay.   Họ hài lòng vì mình bắn một mũi tên mà được cả hai con chim, đáng bõ công cho họ rình rập săn đuổi!  Người đàn bà thì đã nắm chắc phần thua ngay từ đầu trận.  Chỉ còn Chúa Giê-su.  Ngài đang nghĩ gì và Ngài sẽ làm gì trong cái thế gọng kìm này?            
Đối diện với Chúa Giê-su là một phụ nữ tuyệt vọng chờ chết.  Tội chị rành rành ra đấy.  Đối với con người thì đã là vô phương cứu chữa.  Nhưng may mắn thay cho chị, trước mặt chị là Đấng được mệnh danh là “Chiên Thiên Chúa”, là “Đấng xóa bỏ tội trần gian”.  Ngài xót thương cho số phận bi đát của chị.  Ngài muốn cứu chị khỏi án chết trước mắt, và nhất là Ngài muốn cứu chị khỏi án chết muôn đời trong thế giới mai sau.  Ngài sẽ cứu chị, đồng thời Ngài cũng sẽ cho những kẻ muốn ám hại Ngài một cơ hội nhìn lại bản thân họ:  Chị ta xấu thật đấy.  Nhưng không chừng các ông lại còn xấu xa hơn chị bội phần!  Tội chị thì ai cũng thấy, vì chị ta không khéo che đậy.  Còn tội các ông thì thiên hạ ít người nhận ra, bởi các ông khéo tô son trét phấn cho chúng.  Đã đến lúc các ông phải nhìn lại mình rồi đấy!           
Chúa Giê-su im lặng suy nghĩ.  Ngài cúi xuống lấy tay viết lên mặt đất để khỏi đưa ra lời phán quyết.  Ngài không ngây thơ rơi vào bẫy của các kinh sư và người Pha-ri-sêu như họ tưởng.  Chuyện đơn giản, hóa ra chẳng giản đơn tí nào!  Họ nóng lòng thúc giục Chúa Giê-su lên tiếng.  Thôi được, nếu các ông muốn tôi nói, thì hãy nghe đây:  “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.”           
Các kinh sư và người Pha-ri-sêu không ngờ cuộc diện lại thay đổi đột ngột đến thế.  Từ chỗ nắm dao đằng cán, bây giờ họ lại phải nắm lấy lưỡi dao do chính mình đưa ra, không khéo lại đứt tay chảy máu.  Thế là hỏng bét!  Ai khôn hồn thì chuồn sớm.  Họ lần lượt bỏ đi, không kèn không trống!           
Chỉ còn lại hai người trên hiện trường.  Chúa Giê-su và người phụ nữ.  Đấng có quyền tha tội và người đã lỡ lầm phạm tội.  Chúa Giê-su ngẩng nhìn lên.  Người phụ nữ hồi hộp chờ đợi.  Đây là người cuối cùng có thể kết án chị.  Nếu có chết, chị cũng chẳng giận hờn gì.  Nhưng không, không có lời kết án nào cả, mà chỉ là một câu nói dịu dàng: “Này chị, họ đâu cả rồi?  Không ai lên án chị sao?” và một câu nói nhẹ nhàng tiếp theo: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu!  Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa.”   
Lạy Chúa Giê-su, Chúa thật là tuyệt diệu.  Chúa đã không cần nói lời tha tội cho người phụ nữ ngoại tình.  Với tấm lòng nhân ái bao dung và hết sức xót thương, Chúa đã hiểu thấu tình cảnh tuyệt vọng của chị.  Tội của chị đang đè nặng lên chị.  Chị quá thấm thía hậu quả của nó.  Không thấm thía sao được khi vì phạm tội mà phải đứng kề bên cái chết.  Chúa thật là tế nhị khi không xoáy thêm vào nỗi đau của chị.  Đối với kẻ ngoan cố, Chúa thật là cứng rắn.  Còn đối với chị, Chúa thật là dịu dàng biết bao.  Chúa biết chị cần những lời động viên nhẹ nhàng hơn là những lời giáo huấn dài dòng. Chúa đã đáp ứng cho thân xác rũ rượi và con tim tan nát của chị.   
Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim nhạy cảm, một trí óc sáng suốt, những lời nói chân tình và những hành động tế nhị để con có thể giúp đỡ những anh chị em của con trong những lúc họ sa cơ lỡ bước. Xin cho con biết ứng xử một cách linh hoạt tuỳ theo từng đối tượng mà con tiếp xúc, để họ tìm thấy nơi con một sự cảm thông có thể giúp họ đứng lên và tiếp tục tiến bước trên đường đời.  Amen!
Trầm Tĩnh Nguyện