Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Mark Link _ Lời Chúa thứ năm tuần 3 mùa chay

THỨ 5 – TUẦN 3
BÀI ĐỌC 1
[Thiên Chúa phán với Israel:] “Hãy bước theo mọi đường nối Ta truyền dạy, để các ngươi được hạnh phúc. Nhưng chúng chẳng nghe, chẳng để tai cứ theo những suy tính của mình, theo tâm địa ngoan cố xấu xa.” (Gr 7,23-24)
Nhà bình luận Ann Landers in một lời cầu nguyện dài đọc cho những người điếc bằng máy trợ thính. Ít lâu sau, một phụ nữ viết thư xin bà in lời cầu nguyện khác cho những người cùng sống với những người điếc. Bà ta giải thích rằng mẹ của bà không chịu mang thiết bị trợ giúp người điếc, vì nó làm cho bà trông già đi, nhưng bà lại than phiền vì không nghe được những cuộc trò chuyện.
Nhiều người trong chúng ta cũng giống như bà mẹ trên đây. Chúng ta được ban cho lương tâm như thiết bị trợ giúp để nghe tiếng Chúa, nhưng chúng ta đã không để ý tới. Chính vì thế, chúng ta trở nên tồi tệ thay vì nên tốt hơn.
Điều gì ngăn cản tôi không nghe được tiếng Chúa?
Thiên Chúa lo giữ liên lạc với ta hơn ta lắng nghe Ngài. (Morton Kelsey)

BÀI TIN MỪNG - suy niệm 1
Chúa Giêsu trừ một tên quỷ… Đám đông lấy làm ngạc nhiên, nhưng trong số đó có người nói: “Ông ta dựa vào thế quỷ vương Beelzebul mà trừ quỷ.” (Lc 11,14-15)
Một đôi vợ chồng về hưu, họ tương đối khỏe mạnh và không phải khó khăn về tài chánh. Sở thích của họ là nuôi gà, trồng rau. Bất cứ ai đến mua trứng và rau, họ luôn đòi giá cao hơn so với giá chợ. Họ không giảm xu nào ngay cả với bạn bè, hàng xóm. Điều này khiến một số người cho họ là tham lam. Nhưng về sau người ta khám phá ra rằng đôi vợ chồng này đã đem tất cả thu nhập từ trứng và rau giúp đỡ cho hai gia đình nghèo sống gần nhà họ.
Tôi có xu hướng xét đoán hành động của người khác, nhất là xét đoán tiêu cực như thế nào? Tôi có thể làm gì để sửa chữa trong lãnh vực này?
Nếu bạn xét đoán người khác, bạn sẽ không có thời giờ để yêu thương họ. (Mẹ Têrêsa)

BÀI TIN MỪNG - suy niệm 2
[Một ngày nọ, Chúa Giêsu trục xuất ma quỷ,] Đám đông kinh ngạc, nhưng có vài người nói: “Ông ấy dựa thế quỷ vương Beelzebul mà trừ quỷ.” (Lc 11,14-15)
Vở nhạc kịch Broadway năm 1776 liên quan đến những ngày tháng làm nên lịch sử khi tổ tiên chúng ta chuẩn bị tuyên bố độc lập khỏi nước Anh. Một đêm nọ, John Adams, vị lãnh tụ trong việc đấu tranh giành độc lập cảm thấy rất lo lắng: những công dân có ý tốt, nhưng bị xúi giục phản đối tuyên ngôn. Đứng một mình trong tòa nhà Độc Lập, John Adams đầy thất vọng hét lên: “Có ai ngoài đó không? Có ai chú ý không? Có ai thấy điều tôi thấy không?”
Tôi phản ứng ra sao khi một người có thiện ý nhưng vì lầm lạc mà phản đối những gì tôi cho là đúng? Điều gì giúp tôi tiếp tục đi tới khi những điều như vậy xảy ra?
Kiên nhẫn là sức mạnh. Với thời gian và kiên nhẫn, lá đâu biến thành tơ lụa. (Ngạn ngữ Trung Quốc)

Không có nhận xét nào: