Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Mark Link _ Lời Chúa cntn 28

CHÚA NHẬT – TUẦN 28
Tin Mừng Năm A
[Chúa Giêsu kể dụ ngôn này:] “Một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Ông sai đầy tớ thỉnh các khách đã được mời đến dự tiệc cưới. Nhưng khách được mời, kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn… [Rồi vua bảo đầy tớ:] “Các ngươi hãy đi ra… gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.” Và Chúa Giêsu kết luận: “Kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.” (Mt 22,5.9.14)
Các vai trong dụ ngôn của Chúa Giêsu gồm có: vị vua là Thiên Chúa, tiệc cưới là nước Thiên Chúa, những khách được mời là dân Chúa chọn, những khách được mời sau là dân ngoại và các tội nhân.
Dụ ngôn của Chúa Giêsu mời gọi tôi tự hỏi ở mức độ nào tôi đã đáp trả lời mời của Chúa đến dự tiệc cưới như những khách đã được mời trước: ưu tiên cho công việc hơn là lời mời của Chúa?
Kitô giáo là một trận chiến, chứ không phải là một giấc mơ (Wendell Philips).

Tin Mừng Năm B
[Chúa Giêsu nói:] “Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái… vì Thầy và vì Tin mừng, mà bây giờ lại không nhận được… gấp trăm… và sự sống đời đời ở đời sau.”(Mc 10, 29.30)
Jean Vanier là con trai của một cựu toàn quyền ở Canada. Anh phục vụ cho hải quân Canada và dạy tại trường học Saint Michael ở Toronto. Một ngày nọ, Jean cảm thấy bị thúc đẩy bỏ lại đằng sau địa vị và cuộc sống thoải mái để thử nghiệm một ước mơ đang lớn lên trong tâm trí anh, đó là lập những ngôi nhà kiểu gia đình cho những người chậm phát triển. Cuộc thử nghiệm được biết dưới tên “Chiếc cầu vồng” không những thành công, mà còn được nhân lên gấp trăm nữa.
Đâu là những ước mơ trong đời tôi? Tôi cảm thấy ước mơ mới mẻ nào đang lớn lên trong tôi?
Anh ta ngủ dưới ánh trăng, tắm mình dưới ánh mặt trời. Cuộc đời anh ta chỉ toàn là những dự định, và anh ta đã chết mà chưa thực hiện được gì.

Tin Mừng Năm C
[Mười người phong hủi kêu cầu Chúa Giêsu,] “Xin dủ lòng thương chúng tôi.” [Chúa Giêsu bảo họ:] “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. [Nhưng chỉ có một người trở lại tạ ơn Chúa Giêsu] (Lc 17, 13.14)
Jermaine Gardner bị tàn tật từ bẩm sinh: chỉ có một mắt, không mũi và khuôn mặt méo mó. Các bác sĩ nói rằng cậu mất khả năng hoạt động trí óc. Mẹ cậu muốn cậu chết. Nhưng giờ đây được hai mươi bốn tuổi, cậu đang ngồi trong đại sảnh bệnh viện thành phố Dallas trình diễn piano trước 200 nhân viên bệnh viện. Tài năng âm nhạc được phát hiện tình cờ khi Gardner còn là một đứa trẻ. Hiện nay, anh có khoảng 200 bản nhạc cổ điển, và bản nhạc nổi tiếng “thuyền mành” được Gardner chơi với tay piano nổi tiếng thế giới là Stevie Wonder.
Câu truyện trên mời gọi tôi tự hỏi tôi biết ơn ra sao vì những gì tôi có và nên bày tỏ cách nào?
Phúc cho ai không cảm thấy đau khổ vì những gì không có và biết tạ ơn vì những gì họ có.

Không có nhận xét nào: