THỨ BA – TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
Bài đọc 1
[Phêrô nói với đám
đông:] “Chúa Giêsu mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Ngài làm
Chúa và làm Đấng Kitô.” Nghe thế, họ đau đớn trong lòng và hỏi: “Thưa các anh,
chúng tôi phải làm gì?” Phêrô đáp: “Anh em hãy sám hối và mỗi người hãy chịu
phép rửa nhân danh Chúa Giêsu Kitô” (Cv 2,36-38).

Một khi chúng ta đã ý thức mình góp phần vào việc đóng đinh Chúa
Giêsu, chúng ta không thể không đau nhói trong tim. Khi điều này xảy ra, phản
ứng duy nhất chỉ có thể là thống hối tội lỗi.
Tôi có thể làm gì để ý thức hơn trách nhiệm của tôi
trong việc đóng đinh Chúa Giêsu?
Thống hối không phải là
ghét bỏ chính mình, nhưng là yêu mến Thiên Chúa (Fulton J.Sheen).
Bài Tin Mừng _ suy niệm 1
[Chúa Giêsu hiện ra với
Maria Madalena, nhưng thoạt đầu bà không nhận ra Ngài]. Chúa Giêsu gọi bà:
“Maria” [Chỉ lúc đó bà mới nhận ra đó là Chúa Giêsu] (Ga 20,16).

Điều gì bảo đảm với tôi rằng một ngày nào đó tôi
cũng được phục sinh vào một đời sống mới như Chúa Giêsu?
Nếu hạt giống rơi xuống
đất đen có thể trở thành một bông hồng xinh đẹp, thì tâm hồn con người có thể
trở thành gì trong hành trình tiến về Nước Trời? (Glibert K.Chesterton).
Bài Tin Mừng:

Sau khi đứa con trai duy nhất của mình đến trường nhập học, một bà
mẹ trở về nhà và bắt đầu khóc, vì cảm thấy rằng thế giới mới của con mình chẳng
bao giờ trở thành thế giới của mình. Nhưng khi nỗi đau vì xa cách qua đi, bà
khám phá được một điều lớn lao. Nhờ để đứa con ra đi, bà thấy mình có thể yêu
thương con một cách hoàn toàn mới mẻ, trọn vẹn hơn, trong tư cách của một người
trưởng thành.
Maria Madalena cũng khám phá một điều tương tự sau khi bà để Chúa
Giêsu trần thế ra đi và bắt đầu liên lạc với Chúa Giêsu Phục Sinh.
Tôi đang bam víu vào điều gì lẽ ra tôi nên cho đi?
Cái mà bạn không thể cho
đi không thuộc về bạn. Bạn thuộc về nó (Ivern Ball).