Hiển thị các bài đăng có nhãn hamminh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hamminh. Hiển thị tất cả bài đăng

Lời Chúa cntn 26b _ khổ chế với bản thân

KHỔ CHẾ VỚI BẢN THÂN
Thành công nào cũng đòi phải trả giá bằng hy sinh, bằng khổ luyện. Vì qua gian khổ mới tới vinh quang. Đôi khi muốn đạt được mục đích người ta phải từ bỏ rất nhiều, kể cả niềm vui và đam mê.
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Tu đức _ thắng mình bằng khổ chế

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY
Cuốn I. CON ĐƯỜNG THANH TẨY 
Phần V. THẮNG MÌNH BẰNG KHỔ CHẾ

Một chút suy tư _ câu chuyện chiếc huy chương

CÂU CHUYỆN CHIẾC HUY CHƯƠNG
"Em không nghĩ nhiều lắm về việc đoạt huy chương, em chỉ thích thành tích trên đường bơi hơn!”
Huệ Minh

5 phút cho Chúa _ qua cửa hẹp


Thứ Ba 26/6/07
QUA CỬA HẸP
“Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.” (Mt 7,6.12-14)
Suy niệm: Báo chí thường mượn hình ảnh “cửa hẹp” để mô tả tình cảnh của đội tuyển bóng đá trước tình huống khó khăn chỉ có một lựa chọn là phải chiến thắng mới có thể trụ hạng hoặc đoạt giải. Và lắm khi trong bước đường cùng ấy, các tuyển thủ lại dốc toàn lực thi đấu và đã vượt qua được “cánh cửa hẹp” để đạt thắng lợi. Chúa Ki-tô đã từ chối giải pháp dễ dãi của ma quỉ là biến đá thành bánh hay làm các phép lạ ‘hoành tráng’. “Cửa hẹp” và “đường chật” mà Người lựa chọn chính là vâng theo thánh ý Chúa Cha, chấp nhận chương trình cứu độ bằng khổ nạn thập giá để rồi nhờ cuộc phục sinh, Người đưa chúng ta đến sự sống.

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ tư tuần 30 thường niên

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Ep 6, 1-9; Lc 13, 22-30

Vị thánh trong ngày _ 09/4

Chân Phước Innocent ở Berzo
(c. 1890)  
Cha Innocent kêu gọi sự hãm mình phạt xác, nhất là gìn giữ miệng lưỡi, nhưng ngài biết sự kỷ luật bề ngoài chỉ là giả dối nếu không có sự hãm mình bên trong.

Bông hoa xứ Ars _ những việc hãm mình nhỏ bé ở đây


NHỮNG VIỆC HÃM MÌNH NHỎ BÉ Ở ĐÂY
Có một điều rất tốt nữa là từ bỏ ý riêng... Ngay trên trần gian này, lúc nào ta cũng có dịp từ bỏ ý riêng...

VỊ THÁNH TRONG NGÀY

Thánh Giuse ở Leonissa

(1556 - 1612)
T
hánh Giuse sinh ở Leonissa thuộc Vương Quốc Naples, ngài gia nhập dòng Capuchin ở nơi ngài sinh trưởng năm 1573. Ngài rèn luyện bản thân bằng cách kiêng ăn thịt và khước từ những tiện nghi, chuẩn bị cho thiên chức linh mục và cuộc đời rao giảng.
Năm 1587 ngài đến Constantinople để chăm sóc các người Kitô Giáo đang làm nô dịch cho các chủ nhân người Hồi Giáo Thổ Nhĩ Kỳ. Ngài bị cầm tù vì công việc ấy, và được cảnh cáo là không được tái phạm sau khi được thả tự do. Nhưng ngài lại tiếp tục sứ vụ và lại bị cầm tù, lần này ngài bị kết án tử hình. Lạ lùng thay ngài được trả tự do và trở về Ý, là nơi ngài rao giảng cho người nghèo và hòa giải hận thù giữa các gia đình, cũng như sự tranh chấp giữa các thành phố đã kéo dài trong nhiều năm trời. Ngài được phong thánh năm 1746.

Lời Bàn

Các thánh thường làm chúng ta nhột nhạt vì đời sống các ngài như thách đố chúng ta hãy suy nghĩ về những gì chúng ta cho là cần thiết của "một đời sống thoải mái." Chúng ta nghĩ, "Tôi sẽ hạnh phúc khi...," và chúng ta tốn không biết bao nhiêu thời giờ để lo lắng cho cái bề ngoài của cuộc sống. Những người như Thánh Giuse ở Leonissa thách đố chúng ta hãy can đảm đối diện với cuộc đời và hãy nhìn vào tâm điểm của nó: đó là một đời sống với Thiên Chúa. Thánh Giuse quả thật là một người rao giảng đại tài vì ngài đã minh chứng lời ngài nói bằng chính cuộc đời của ngài.

Lời Trích

Trong một bài giảng, Thánh Giuse ở Leonissa nói: "Mỗi Kitô Hữu phải là một cuốn sách sống động mà người ta có thể đọc được sự giảng dạy của Phúc Âm. Ðây là điều mà Thánh Phaolô nói với tín hữu Côrintô, 'Hiển nhiên anh em là bức thư của Ðức Ki-tô mà tôi được giao phó, một bức thư không viết bằng mực, nhưng bằng Thần Khí của Thiên Chúa hằng sống, không ghi trên những tấm bia bằng đá, nhưng trên những tấm bia bằng xương thịt trong tâm hồn con người.' (2 Côrintô 3:3). Tâm hồn chúng ta là những mảnh giấy da; qua sứ vụ của tôi Chúa Thánh Thần là người viết vì 'lưỡi tôi như cây bút của người viết' (TV 45:1)".