Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ bảy tuần 12 tn

THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Aica 2, 2.10-14.18-19; Mt 8, 5-17
BÀI ĐỌC: Ac 2, 2.10-14.18-19
            2 Mọi nơi cư ngụ của Gia-cóp, Đức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương; nổi trận lôi đình, Người triệt hạ đồn luỹ của thiếu nữ Giu-đa; Người xô xuống đất và làm nhục vương quốc và thủ lãnh của nàng.
10 Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xi-on ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất, đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô. Các cô trinh nữ Giê-ru-sa-lem gục đầu sát đất. 11 Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt,ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời; vì con gái dân tôi rã rời tan nát, còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại gục ngã khắp quảng trường. 12 Lũ trẻ thơ hoài công hỏi mẹ: "Bánh con đâu? ", rồi ngã gục trên quảng trường thành phố, tựa như người bị đâm: chúng trút linh hồn ngay trên tay mẹ. 13 Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, ví ngươi cùng ai, sánh ngươi với ai? Này trinh nữ, cô gái Xi-on, ai cứu được ngươi, ai ủi an ngươi? Tai hoạ ngươi mắc phải lớn quá rồi, lớn tựa trùng dương, ai chữa nổi? 14 Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây, còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ để đảo ngược vận số của ngươi.Điều chúng thấy là điều huyền hoặc, chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi.
            18 Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa,hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on! Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng.Chớ khi nào ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi.19 Đứng dậy đi, la lên trong đêm tối, khi năm canh chỉ mới bắt đầu! Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về Người mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói đầu đường, góc phố, khắp nơi nơi.
ĐÁP CA: Tv 73
Đ. Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài. (c 19b)
1 Lạy Chúa Trời, sao cứ mãi bỏ rơi, sao bừng bừng nổi giận với đoàn chiên Ngài hằng chăn dắt? 2 Xin nhớ đến đoàn dân Ngài quy tụ thuở ban đầu, chi tộc Ngài chuộc lấy làm sản nghiệp riêng, và núi Xi-on, nơi Ngài ngự trị.
3 Xin đặt bước vào chốn điêu tàn vạn cổ. Trong thánh điện, quân thù đã phá đổ tan hoang. 4 Chính chỗ xưa từng làm nơi hội họp, nay đối phương ầm ĩ thét gào; chúng trương cờ làm hiệu kỳ chiến thắng.
5 Chúng như những kẻ múa rìu trong rừng rậm, 6 vồ búa vung lên, đập tan nát cửa đền. 7 Thánh điện Ngài, chúng châm lửa đốt,đền thờ Thánh Danh, chúng xúc phạm, chúng san bằng;
20 Giao ước thuở xưa, xin nhìn lại,bởi vì khắp hang cùng ngõ hẻm, chỉ thấy sào huyệt quân bạo tàn.21 Xin chớ để người bị áp bức phải ra về tủi hổ, nhưng xin cho kẻ nghèo người khổ được ca ngợi Thánh Danh.
TUNG HÔ TIN MỪNG:Mt 8,17    
Hall-Hall: Đức Ki-tô đã mang lấy các tật nguyền của ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của ta. Hall.
TIN MỪNG: Mt 8, 5-17
            5 Khi Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin:6 "Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm."7 Người nói: "Chính tôi sẽ đến chữa nó." Viên đại đội trưởng đáp:8 "Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: "Đi!", là nó đi, bảo người kia: "Đến!", là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này!", là nó làm."10 Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: "Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế.11 Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời.12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng."13 Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng: "Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!" Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
                14 Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt.15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà chỗi dậy phục vụ Người.   
            16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau,17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.
SỐNG BÍ TÍCH THÁNH TẨY
            Tin Mừng trong Thánh Lễ hôm nay nhắc đến ba phép lạ Đức Giêsu thực hiện:
-         Nhờ ông sĩ quan Roma tin vào Lời Chúa mà Đức Giêsu đã cho đầy tớ ông thoát chết (x. Mc 5,5-13).
-         Nhờ Đức Giêsu động vào tay vào mẹ vợ ông Phêrô, cơn sốt liền biến mất! (x. Mc 5,14-15).
-         Đức Giêsu chỉ nói một Lời là trừ hết mọi ác thần, cũng như mọi kẻ đau ốm được lành mạnh (x. Mc 5,16-17).
Nhìn vào bố cục đoạn Tin Mừng trên đây, chúng ta nhận ra ngay Lời Đức Giêsu đã truyền lệnh cho các Tông Đồ: “Hãy đi loan báo Lời Chúa cho muôn dân, làm Phép Rửa cho họ và dạy họ những Lời Thầy đã truyền với anh em” (Mt 28,19-20 – Theo bản văn La Tinh hay bản Phổ Thông).
Chúa mạc khải như thế để dạy ta sống Bí tích Thánh Tẩy, phải:
* Tin tưởng tuyệt đối vào Lời quyền năng cứu độ của Chúa.
* Để Chúa động vào ta.
* Sống yêu thương.
I. TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI VÀO LỜI QUYỀN NĂNG CỨU ĐỘ CỦA CHÚA.
1/ Viên sĩ quan ngoại giáo không dám mời Đức Giêsu đến nhà, vì ông biết truyền thống của người Do Thái không cho phép họ vào nhà dân ngoại, và bởi ông đã tin vào Lời Chúa có sức thiêng cứu sống con người, nên ông chỉ cần xin Đức Giêsu phán một Lời, thì đầy tớ nhà ông được lành mạnh tức khắc (x. Mt 8, 8: Tin Mừng). Đúng như Lời Kinh Thánh: “Người ta được lành mạnh không phải nhờ cỏ nọ thuốc kia, nhưng nhờ Lời Chúa chữa họ khỏi mọi tật nguyền (Kn 16,12).
2/ Ông sĩ quan ngoại giáo đã so sánh Lời Đức Giêsu quyền năng phép tắc, trổi vượt hơn lời của những người quyền cao chức cả trên thế gian này. Thế nên ông thưa với Đức Giêsu: “Tôi đây tuy là thuộc hạ, mà có lính tráng dưới quyền tôi, tôi bảo đứa này “đi”, là nó biến; bảo đứa khác “lại”, là nó đến; và bảo đầy tớ của tôi “làm cái này”, nó làm liền” (Mt 8,9: Tin Mừng).
            Sở dĩ lời vị sĩ quan này có uy quyền như thế chỉ vì ông thuộc thành phần lãnh đạo trong triều đình Roma, dù ông chỉ là hạng sĩ quan rốt bét. Thế thì nếu cứ lần lên những vị sĩ quan cao cấp hơn cho tới hoàng đế, chắc chắn lời của các vị đó còn quyền thế hơn ông sĩ quan cấp dưới này. Thế mà ông đã không xin lời của những vị quyền thế hơn ông cứu đầy tớ, mà chỉ xin một Lời Đức Giêsu phán, đáp ứng khát vọng của ông.
            Chính vì những điểm nổi bật về Đức Tin vào giá trị Lời Chúa cứu sống người đầy tớ của vị sĩ quan này, mà Đức Giêsu lên tiếng khen: “Ta chưa hề gặp được lòng tin lớn thế nơi một người trong Israel” (Mt 8,10).
            Ngày nay mỗi khi ta được tham dự Thánh Lễ, không phải chỉ được nghe Chúa phán một Lời, mà Ngài nói nhiều điều về mầu nhiệm Đức Tin và những quy tắc cho đời sống Kitô hữu (x. HCPV số 24 và 52).
II. ĐỂ CHÚA ĐỘNG VÀO TA.
            Mẹ vợ của ông Phêrô bị cảm sốt nặng, nhưng khi bà được Đức Giêsu động đến, bệnh tình liền biến mất, bà liền chỗi dậy phục vụ Ngài! (Mt 8,14: Tin Mừng).
            Phép lạ này không bằng mỗi khi ta tham dự Thánh Lễ, không phải chỉ được Chúa động vào tay, mà ta được nuốt trọn vẹn Chúa Giêsu Phục Sinh để được cùng một sự sống với Thiên Chúa (x. Ga 6,57; 10,10); được trở nên cùng một nguồn gốc, cùng một xương thịt với Chúa Giêsu, đến nỗi được đồng hóa với Ngài (x. Dt 2,11.14; Gl 2,20).
Bởi vì mục đích Chúa Cha trao ban Con Một Ngài cho thế gian là để “Đức Kitô đã mang lấy các tật nguyền của ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của ta” (Mt 8,17: Tung Hô Tin Mừng), nên ta hãy cầu nguyện cùng Ngài: “Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài” (Tv 74/73,19b: ĐC năm chẵn).
III. SỐNG YÊU THƯƠNG.
            Ông sĩ quan Roma ngoại giáo đang phục vụ hoàng đế nước ông. Trong khi đó Roma chỉ muốn người Do Thái tôn thờ hoàng đế hơn bất cứ thần minh nào. Thế mà vị sĩ quan này lại tự ý xây hội đường cho người Do Thái, tạo điều kiện cho dân bị trị có nơi cầu nguyện và sinh hoạt Lời Chúa (x. Lc 7,4-5); việc làm của ông sĩ quan này khác nào trong một nước Xã hội chủ nghĩa Cộng sản vô thần, lại có ông Bí thư đảng tự nguyện xây phòng giáo lý cho một giáo xứ Công Giáo, thì liệu ông ấy có còn “ghế” để ngồi hay không, nếu cấp trên biết được?!
            Ông sĩ quan này tuy là ngoại giáo, nhưng cách biểu lộ Đức Tin và lòng Mến của ông, ai cũng phải nhận ra ông thuộc dòng giống tổ phụ Abraham. Thực vậy, vợ chồng Abraham và Sara đã biểu lộ Đức Tin và lòng Mến đối với ba người khách lạ đi ngang qua lều, ông Abraham vội vàng chạy ra đón khách, sụp lạy, và nói: “Thưa Ngài, xin quá bộ ghé vào nhà chúng tôi để nghỉ ngơi”. Rõ ràng ông Abraham đã nhận ra ba người khách này là Thiên Chúa Ba Ngôi: ba người khách mà ông lại chào “thưa Ngài” (số ít), cử chỉ sụp lạy của ông Abraham, người Do Thái chỉ dành riêng cho Thiên Chúa mà thôi.
            Khi ba người khách đã ghé nhà, ông đon đả bắt con chiên mập béo làm thịt, bà thì lấy bột làm bánh. Cả hai vợ chồng đều rộn rã dọn tiệc đãi khách. Nhờ Đức Tin và lòng Mến này mà ông bà được ba người khách chúc lành cho có con nối dòng đông như sao trời, như cát bãi biển, dù ông bà đã gần trăm tuổi (x. St 18,1-15: Bài đọc năm lẻ). Bởi vì “Chúa nhớ lại lòng thương xót dân Ngài” (Lc 1,55b: ĐC năm lẻ).
            Vậy ai không sống Đạo như tổ phụ Abraham, không tin vào Lời Chúa, không sống yêu thương như vị sĩ quan Roma, cũng không để cho Chúa động vào thân xác mình như mẹ vợ ông Phêrô, mà chỉ cậy dựa vào dòng giống hào hùng của mình, như dân Do Thái tự hào thuộc dòng giống các tổ phụ Abraham, Isaac, Giacob, thì đều bị Đức Giêsu kết án: “Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mt 8,11-12: Tin Mừng). Thảm họa này còn ác liệt hơn thuở xưa người Do Thái vì không nghe lời các ngôn sứ, nên tai họa đã ập xuống trên họ, mà ngôn sứ Giêrêmia đã ghi lại cảnh đau khổ của dân tộc này: “Chúa hủy diệt chúng chẳng chút xót thương, nổi trận lôi đình, Người triệt hạ đồn lũy của thiếu nữ Giuđa; Người xô xuống đất và làm nhục vương quốc, cùng với các thủ lãnh của nàng… Suối lệ tuôn trào mòn đôi mắt, ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời; vì con gái dân tôi rã rời tan nát, còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại gục ngã khắp quảng trường. Lũ trẻ thơ hoài công hỏi mẹ: “Bánh con đâu?” Rồi ngã gục trên quảng trường thành phố, tựa như người bị đâm: chúng trút linh hồn ngay trên tay mẹ. Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, ví ngươi cùng ai, sánh ngươi với ai? Này trinh nữ, cô gái Sion, ai cứu được ngươi, ai ủi an ngươi? Tai họa ngươi mắc phải quá lớn rồi, lớn tựa trùng dương ai chữa nổi. Tự đáy lòng hãy kêu lên Chúa, đứng dậy đi, la lên trong đêm tối,khi năm canh chỉ mới bắt đầu! Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về Người mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói đầu đường, góc phố, khắp nơi” (Ac 2,2.10-14.18-19: Bài đọc năm chẵn).
THUỘC LÒNG
Đức Giêsu nói: “Ta đến cho chiên Ta được sống và sống cách dồi dào” (Ga 10,10).
Người ta được lành mạnh không phải nhờ cỏ nọ hay thuốc kia, nhưng nhờ Lời Chúa chữa họ khỏi mọi tật nguyền (Kn 16,12).
http://phaolomoi.net
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Không có nhận xét nào: