Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Học làm người _ cái giá của thành công


CÁI GIÁ CỦA THÀNH CÔNG
“Muốn biết anh ta đã làm gì, hãy nhìn xem anh ta đang như thế nào. Và nếu muốn biết anh ta sẽ như thế nào, hãy nhìn xem anh ta đang làm gì!” (Lời Đức Phật)
Sưu tầm
Trong một bảo tàng nọ, có một bức tượng cẩm thạch tuyệt đẹp, thu hút hàng triệu du khách trên khắp thế giới. Một hôm, lớp đá cẩm thạch lát sân than thở với bức tượng một cách ghen tị và đau khổ:
-         Ôi trời ơi, thật là bất công! Tại sao người ta từ khắp nơi đến đây, dẫm đạp lên tôi chỉ để ngắm nhìn anh?
Bức tượng nói:
-         Anh không nhớ là chúng ta cùng đến đây từ một mỏ đá à?
-         Nhớ chứ! Nhớ chứ sao không… Bởi vậy mà tôi càng cảm thấy bất mãn. Chúng ta được sinh ra từ một nơi nhưng chịu đối xử quá khác nhau. Ôi, thật là bất công không chịu nổi!
Bức tượng nói:
-         Rồi anh có nhớ những lần nhà điêu khắc thử làm việc với anh nhưng anh đã chống đối một cách điên cuồng?
Lớp đá lát sân cười khùng khục:
-         Nhớ chứ, tất nhiên là nhớ chứ! Tôi căm ghét cái gã điêu khắc gia đó! Sao gã dám khoan cắt, đục đẽo lên tôi làm tôi đau đớn muốn chết đi được? Thôi thôi… nhắc làm gì đến cái đồ chết tiệt đó.
Bứt tượng thở dài nói:
-         Ngày hôm nay của anh chính là kết quả của những gì mà anh đã làm ngày hôm qua đó!
-         Anh nói sao???
Tượng đá nói:
-         Khi nhà điêu khắc bắt đầu làm việc với tôi, tôi biết là mình sẽ trở nên khác biệt và đẹp đẽ hơn, giá trị và ý nghĩa hơn. Bởi vậy, tôi đã cố gắng hợp tác với ông ta. Anh biết không, tôi đã trải qua biết bao nhiêu là thử thách đau đớn, nghiệt ngã, chịu đựng biết bao khổ cực…
-         Ừ nhỉ! Mà thôi đi, đừng nói nữa. Anh chẳng qua là một kẻ gặp thời! Ôi, sao đời tôi khốn nạn thế này! Sao vận may chẳng đến với tôi? - Lớp đá lát sân gào lên tức tối.
Tượng đá bình tĩnh nói tiếp:
-         Trên đời nay, mọi việc đều có cái giá của nó. Làm gì có thành tựu nào từ trên trời rơi xuống. Để được như ngày hôm nay, tôi đã phải chịu đựng rất nhiều, đã phải cố gắng rất nhiều trong suốt một thời gian dài, thật dài.
Ở đời, cơ hội chia đều cho tất cả mọi người đó thôi. Quan trọng là anh có đủ bản lĩnh để nắm bắt hay không? Có dám theo đuổi, dám chấp nhận thử thách và dám thất bại không? Có đủ ý chí, nghị lực và tính kiên trì hay không mà thôi!
-         Ừ nhỉ! Nhưng cái lão điêu khắc gia đó đã chết mất tiêu rồi còn đâu! Mà thôi đi, anh nổi tiếng và thành đạt rồi thì nói sao mà chẳng được. Chẳng qua là tôi thiếu may mắn! Ôi, trời ơi, đời tôi sao mà khốn nạn thế này! Tôi căm ghét tất cả!
Tượng đá thở dài:
-         Thôi đi. Anh đã không có niềm tin vào chính mình, đã bỏ cuộc; anh đã không dám sống, không dám đối diện với sự thật thì đừng trách sao bây giờ người đời chà đạp lên anh!...