Tìm hiểu lời Chúa _ thứ tư tuần 7 ps

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 7 PHỤC SINH
Cv 20, 28-38; Ga 17, 11b-19
BÀI ĐỌC: Cv 20, 28-38
            28 Hồi ấy, ông Phao-lô nói với các kỳ mục trong Hội Thánh: "Anh em hãy ân cần lo cho chính mình và toàn thể đoàn chiên mà Thánh Thần đã đặt anh em làm người coi sóc, hãy chăn dắt Hội Thánh của Thiên Chúa, Hội Thánh Người đã mua bằng máu của chính mình.
            29 "Phần tôi, tôi biết rằng khi tôi đi rồi, thì sẽ có những sói dữ đột nhập vào anh em, chúng không tha đàn chiên. 30 Ngay từ giữa hàng ngũ anh em sẽ xuất hiện những người giảng dạy những điều sai lạc, hòng lôi cuốn các môn đệ theo chúng. 31 Vì vậy anh em phải canh thức, và nhớ rằng, suốt ba năm, ngày đêm tôi đã không ngừng khuyên bảo mỗi người trong anh em, lắm khi phải rơi lệ.
32 "Giờ đây, tôi xin phó thác anh em cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, là lời có sức xây dựng và ban cho anh em được hưởng phần gia tài cùng với tất cả những người đã được thánh hiến.        
33 "Vàng bạc hay quần áo của bất cứ ai, tôi đã chẳng ham. 34 Chính anh em biết rõ: những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp. 35 Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ lại lời Chúa Giê-su đã dạy: cho thì có phúc hơn là nhận.”
6 Nói thế rồi, ông Phao-lô cùng với tất cả các anh em quỳ gối xuống cầu nguyện. 37 Ai nấy oà lên khóc và ôm cổ ông mà hôn. 38 Họ đau đớn nhất vì lời ông vừa nói là họ sẽ không còn thấy mặt ông nữa. Rồi họ tiễn ông xuống tàu.
ĐÁP CA: Tv 67
Đ. Hỡi vương quốc trần gian, nào hát khen Thượng Đế. (c 33)
29 Lạy Thiên Chúa, xin biểu dương quyền lực của Ngài,việc đã làm cho chúng con, xin Ngài củng cố. 30 Từ thánh điện Ngài ở Giê-ru-sa-lem,là nơi vua chúa về triều cống.
33 Hỡi vương quốc trần gian, nào hát khen Thượng Đế, hãy đàn ca mừng Chúa, 34 Đấng ngự chốn cửu trùng, chốn cửu trùng thái cổ. Này Người lên tiếng, tiếng thật uy hùng. 35a Hãy nhìn nhận sức uy hùng của Thiên Chúa.
35b Ánh quang huy của Người chiếu toả trên Ít-ra-en,sức uy hùng xuất hiện trên mây thẳm. 36 Từ thánh điện, Thiên Chúa tỏ ra Người là Đấng khả tôn khả uý. Chính Người là Thiên Chúa Ít-ra-en, Đấng ban tặng cho dân dũng lực uy quyền.
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Ga 17, 17b. 17a
Hall-Hall: Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật; xin Chúa lấy sự thật mà thánh hiến chúng con. Hall.
TIN MỪNG: Ga 17, 11b-19
            11b Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho Con, để họ nên một như Chúng Ta. 12 Khi còn ở với họ, Con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho Con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm Lời Kinh Thánh. 13 Bây giờ, Con đến cùng Cha, và Con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của Con. 14 Con đã truyền lại cho họ Lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như Con đây không thuộc về thế gian. 15 Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần. 16 Họ không thuộc về thế gian cũng như Con đây không thuộc về thế gian. 17 Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. 18 Như Cha đã sai Con đến thế gian, thì Con cũng sai họ đến thế gian. 19 Vì họ, Con xin thánh hiến chính mình Con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến”.

THÁNH THẦN LÀM CHO ÔNG PHAOLÔ
GIỐNG ĐỨC GIÊSU
            Thánh Phaolô nói với các tín hữu:“Giờ đây tôi bị xiềng xích bởi Thánh Thần”(x. Cv 20,22a), nên ông tự hào với giáo đoàn Êphêsô: “Tôi là tù nhân trong Chúa, tôi khuyên anh em hãy đi đứng sao cho xứng với ơn thiên triệu, mà Thiên Chúa đã kêu gọi anh em” (Ep 4,1). Bởi thế tâm tình, ý hướng, việc làm của ông Phaolô đã rập theo khuôn mẫu Đức Giêsu. Cả hai Đấng trước lúc bị bắt và bị án tử đều lo lắng cho những người thân yêu:
I. TÔNG ĐỒ PHAOLÔ BẮT CHƯỚC THẦY GIÊSU CẦU NGUYỆN, CẢNH GIÁC CÁC VỊ KỲ MỤC TRONG HỘI THÁNH CHỚ LẠC ĐẠO, NHƯNG HIỆP NHẤT TRONG CHÂN LÝ.            
            - Đức Giêsu cầu nguyện cùng Chúa Cha cho các môn đệ: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ chúng nhờ danh Cha mà Cha đã ban cho Con, ngõ hầu chúng nên một như Chúng Ta” (Ga 17,11b).
            + Tông Đồ Phaolô nói với các kỳ mục trong Hội Thánh:Anh em hãy ân cần lo cho chính mình và toàn thể đoàn chiên mà Thánh Thần đã đặt anh em làm người coi sóc, hãy chăn dắt Hội Thánh của Thiên Chúa, Hội Thánh Người đã mua bằng máu của chính mình. Phần tôi, tôi biết rằng khi tôi đi rồi, thì sẽ có những sói dữ đột nhập vào anh em, chúng không tha đàn chiên. Ngay từ giữa hàng ngũ anh em sẽ xuất hiện những người giảng dạy những điều sai lạc, hòng lôi cuốn các môn đệ theo chúng” (Cv 20,28-30: Bài đọc).
            Vì thế ta hãy luôn cầu nguyện: “Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật, xin Chúa lấy sự thật mà thánh hiến chúng con” (Ga 17,17b. 17a: Tung Hô Tin Mừng).
II. TÔNG ĐỒ PHAOLÔ GIỐNG ĐỨC GIÊSU TRONG SUỐT BA NĂM ĐAU KHỔ ĐÊM NGÀY VÌ LO CHĂM SÓC VÀ RĂN DẠY MỌI NGƯỜI.
            - Đức Giêsu thưa với Chúa Cha: “Khi Con còn ở với chúng, Con đã gìn giữ chúng nhân danh Cha mà Cha đã ban cho Con. Con đã canh phòng và không ai trong chúng đã hư đi, trừ phi con người hư đốn để Kinh Thánh được nên trọn. Nhưng nay Con đến cùng Cha, và Con nói thế, lúc còn ở thế gian, ngõ hầu sự vui mừng của Con được trọn vẹn nơi mình chúng” (Ga 17,12-13: Tin Mừng).
            Dù Đức Giêsu đã thức suốt đêm để cầu nguyện cùng Chúa Cha xin được ơn soi sáng để chọn 12 môn đệ (x. Lc 6,12-16). Thế mà có một người hư đốn đó là Giuđa. Vì hắn tin vào thế lực của 30$, tiền công nộp Thầy, hắn không muốn nương tựa vào Đức Giêsu đã nhân danh Chúa Cha gìn giữ và canh phòng. Thực vậy, Đức Giêsu đã nhiều lần nhắc nhở và cảnh cáo Giuđa về ý định nộp Thầy mà hắn không nghe. Có lần Ngài nói cùng các môn đệ: “Trong số những kẻ Ta chọn có một tên là quỷ sứ” (Ga 6,70-71); “Thà rằng nó đừng sinh ra thì hơn” (Mt 26,24). Sự hư đi của Giuđa còn do tại hắn đã tự thắt cổ nhào đầu xuống vỡ bụng ra mà chết (x. Mt 27,3-5; Cv 1,18); Giuđa như cành nho tách lìa khỏi thân Giê-su, nên đã khô héo! (x. Ga 15,6).
            - Tông Đồ Phaolô nhắc nhở các tín hữu: “Hãy tỉnh thức, và nhớ rằng ba năm trường ngày đêm tôi đã không ngừng sa lệ mà cảnh cáo mỗi một người” (Cv 20, 31: Bài đọc).
III. TÔNG ĐỒ PHAOLÔ BẮT CHƯỚC ĐỨC GIÊSU PHÓ THÁC CÁC TÍN HỮU CHO LỜI CHÂN LÝ, LỜI ÂN SỦNG.
            - Đức Giêsu thưa cùng Cha: “Con đã ban cho chúng Lời của Cha, và thế gian đã ghét chúng, vì chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Con không xin Cha cất chúng ra khỏi thế gian, nhưng gìn giữ chúng khỏi kẻ dữ. Chúng không thuộc về gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin hãy tác thánh chúng trong sự thật: Lời của Cha là sự thật” (Ga 17,14-17: Tin Mừng).
            + Tông Đồ Phaolô nói với các tín hữu: “Tôi xin phó thác anh em cho Chúa và cho Lời ân sủng của Người, Lời có sức xây dựng và ban phần cơ nghiệp giữa hàng những kẻ được tác thánh hết thảy” (Cv 20,32: Bài đọc).
            Ai có trái tim nghe Lời Chúa thì còn hơn vua Salômôn, dù ông không xin Phúc – Lộc – Thọ, chỉ xin Chúa cho có tấm lòng biết nghe, bởi thế Chúa ban cho ông giàu có và khôn ngoan đến nỗi không ai sánh được (x. 1V 3,9-13). Nhất là ai suy gẫm Lời Chúa đêm ngày, người ấy làm gì cũng thành công (x. Tv 1,2-3).
            Điều này thánh Tông Đồ còn có ý nhắc nhở cho các bậc làm cha mẹ vào cuối đời: Đừng ai an tâm hãnh diện đã nuôi dưỡng và giáo dục đàn con, đứa nào cũng thành đạt về mặt văn hóa, đứa naò cũng có nghề nghiệp, và đã chia gia tài không nhỏ cho chúng. Thế mà không hề để lại cho đàn con gia sản Đức Tin, lòng Mến, lòng Cậy vào Lời Chúa. Nói kiểu thánh Phao-lô “không phó thác con cho Lời ân sủng của Thiên Chúa” (x. Cv 20,32), thì tất cả những gì không bởi Lời Chúa và bởi Chúa Giê-su, sẽ ra tro bụi! (x. Mt 24,35; Cv 5, 38-39). Ta nhớ lại lời thánh Tông Đồ đã xác tín với các tín hữu trước khi bị bắt đưa sang Roma để chịu án tử: “Hôm nay trước mặt anh em, tôi cam đoan rằng: tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người. Vì tôi đã không e ngại mà giấu giếm đi, để không loan báo cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa” (Cv 20,26-27: Bản dịch NTT). Chính vì thế mà Lời Kinh Thánh đã nhắc nhở cho những người làm cha mẹ:
-         Người cha (mẹ) họ có tắt thở, cũng chưa chết, vì họ để lại con cái giống hệt họ (Hc 30,4).
-         Đừng khen ai có phúc trước khi họ lìa đời, vì nhìn con cái người ta sẽ biết rõ (Hc 11,28).
-         Sự khôn ngoan được biện minh nơi con cái mình (Lc 7,35).
IV. ĐỨC GIÊSU CŨNG NHƯ TÔNG ĐỒ PHAOLÔ NHẮC NHỞ TÍN HỮU CHỚ THAM TIỀN CỦA NHƯNG HÃY BIẾT CHIA SẺ.
            Tông Đồ Phaolô nhắc nhở các tín hữu hãy noi gương ông: “Vàng bạc, áo xống tôi không hề ham muốn, chính anh em cũng biết rằng: các nhu cầu của tôi và của những người ở với tôi, thì chính những bàn tay này đã tự cung cấp lấy. Bằng mọi cách, tôi đã tỏ cho anh em biết rằng phải lao nhọc như thế mà nâng đỡ những người hèn yếu,và ghi lấy Lời của Chúa Giê-su, vì chính Ngài đã nói: “Cho thì có phúc hơn là lấy” (Cv 20,33-35).
            Cho có phúc hơn là lấy vì ba lý do:
            1/ Cho là mặt nổi của tình yêu chân thành, diễn tả ta giống Thiên Chúa, vì “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4,8). Mà “đừng ai yêu bằng đầu lưỡi nhưng bằng việc làm thực sự” (1Ga 3,18).
            2/ Nếu biết chia sẻ đúng ý Chúa, thì Chúa hứa: “Ngài sẽ lấy đấu hảo hạng đã dằn đã lắc đổ tràn vào vạt áo cho” (Lc 6,38). Bởi đó thánh Phaolô nói: “Gieo sẻn thì gặt sẻn, gieo hậu thì gặt hậu, mỗi người hãy cho tùy theo ý định của lòng mình, không cau có, không miễn cưỡng, có vui vẻ dâng hiến Thiên Chúa mới chuộng. Vả lại Thiên Chúa có quyền đổ tràn ân lộc mọi thứ xuống cho anh em, để anh em vừa được luôn luôn sung túc mọi bề, vừa còn dư giả mà làm những việc phúc đức. Như đã viết: Người sẽ rộng tay chia sẻ cho kẻ nghèo, đức công chính của người sẽ bền mãi mãi” (2Cr 9,6-9).
            3/ Có chia sẻ đúng ý Chúa, thì của cải đã tích trữ vào kho Trời, “nơi mối mọt không nhấm nát, nơi trộm cắp không phỗng mất” (Lc 12,33).
            Như vậy chia sẻ đúng ý Chúa thì phát sinh sự sống. Người ta thấy nước Palestin có hai cái hồ: phía bắc là hồ Tibêria, hồ phía nam là biển Chết, hai hồ này được nối lại bằng con sông Giodan. Nhưng hồ Tibêria có sự sống vì rất nhiều cá. Lý do hồ này chia ra làm nhiều nhánh phân phối nước vào các đồng bằng; trái lại biển Chết thì không có nhánh nào chia nước đi, nên mặn đắng và không có sự sống. Tưởng đó cũng là hình ảnh nhắc nhở: ai biết chia đi thì phát sinh sự sống.
            Vậy chỉ có những ai giống thánh Phaolô nên một trong Chúa Giêsu như trên, thì người ấy “biểu dương quyền lực của Chúa, từ nơi thánh điện của Chúa ở Giêrusalem là nơi vua chúa về triều cống” (Tv 68/67, 29-30), và nói với muôn dân: “Hỡi vương quốc trần gian, nào hát khen Thượng Đế” (Tv 68/67,33: Đáp ca).
THUỘC LÒNG
Cho thì có phúc hơn là lấy (Cv 20,35). Vì diễn tả tình yêu giống Chúa (x. 1Ga 4,8), được Chúa cho lại nhiều hơn (x. Lc 6,38; 2Cr 9,6-9), và đã tích vào kho vững bền trên trời (x. Lc 12,33).
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH