Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 1 thường niên

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT I THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1Sm 8,4-7. 10-22a; Mc 2,1-12
BÀI ĐỌC: 1Sm 8,4-7. 10-22a
4 Thời ấy, toàn thể các kỳ mục tập hợp lại và đến với ông Sa-mu-en ở Ra-ma. 5 Họ nói với ông: Ông coi, ông già rồi, và các con ông lại không đi theo đường lối của ông. Vậy bây giờ, xin ông lập cho chúng tôi một vua để vua xét xử chúng tôi, như trong tất cả các dân tộc.”6 Ông Sa-mu-en bực mình vì lời họ nói: "Xin ông cho chúng tôi một vua để xét xử chúng tôi.” Và ông Sa-mu-en đã cầu nguyện với Đức Chúa. 7 Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Ngươi cứ nghe theo tiếng của dân trong mọi điều chúng nói với ngươi, vì không phải chúng gạt bỏ ngươi, mà là chúng gạt bỏ Ta, không chịu để Ta làm vua của chúng.
10 Ông Sa-mu-en nói lại mọi lời của Đức Chúa cho dân bấy giờ đang xin ông một vua. 11 Ông nói: "Đây là quyền hành của nhà vua sẽ cai trị anh em. Các con trai anh em, ông sẽ bắt mà cắt đặt vào việc trông coi xe và ngựa của ông, và chúng sẽ chạy đàng trước xe của ông. 12 Ông sẽ đặt chúng làm người chỉ huy một ngàn và chỉ huy năm mươi, sẽ bắt chúng cày đất cho ông, gặt lúa cho ông, chế tạo vũ khí cho ông và dụng cụ cho xe của ông. 13 Các con gái anh em, ông sẽ bắt vào làm thợ chế nước hoa, nấu ăn và làm bánh. 14 Đồng ruộng, vườn nho, vườn cây ô-liu tốt nhất của anh em, ông sẽ lấy mà cho bề tôi của ông. 15 Lúa thóc và vườn nho của anh em, ông sẽ đánh thuế thập phân mà cho các thái giám và bề tôi của ông. 16 Các tôi tớ nam nữ, các người trai tráng khá nhất của anh em, các con lừa của anh em, ông sẽ bắt mà dùng vào việc của ông. 17 Chiên dê của anh em, ông sẽ đánh thuế thập phân. Còn chính anh em sẽ làm nô lệ cho ông. 18 Ngày ấy, anh em sẽ kêu than vì vua của anh em mà anh em đã chọn cho mình, nhưng ngày ấy Đức Chúa sẽ không đáp lời anh em.”
19 Nhưng dân không chịu nghe theo tiếng ông Sa-mu-en. Họ nói: "Không! Phải có một vua cai trị chúng tôi!20 Cả chúng tôi cũng sẽ giống như mọi dân tộc. Vua chúng tôi sẽ xét xử chúng tôi, sẽ dẫn đầu chúng tôi và sẽ lãnh đạo các cuộc chiến của chúng tôi.”21 Ông Sa-mu-en nghe tất cả những lời của dân và nói lại những lời ấy cho Đức Chúa nghe. 22 Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Hãy nghe theo tiếng chúng, và hãy đặt một vua cai trị chúng.”
ĐÁP CA: Tv 88
Đ. Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng. (x c 2a)
16 Hạnh phúc thay dân nào biết ca ngợi tung hô; nhờ Thánh Nhan soi tỏ, họ tiến lên, lạy Chúa. 17 Nhờ được nghe danh Ngài, họ suốt ngày hớn hở;bởi vì Ngài công chính, nên họ được hiên ngang.
18 Sức hùng cường hiển hách của dân chính là Ngài,hồng ân Ngài làm nổi bật uy thế chúng con. 19 Đấng bảo vệ chúng con là người của Đức Chúa,vua chúng con thuộc quyền Đức Thánh của Ít-ra-en.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 7,16
Hall-Hall: Vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Hall.
TIN MỪNG: Mc 2,1-12
1 Bấy giờ, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um. Hay tin Người ở nhà,2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho họ. 3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi.”6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng:7 "Sao ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa? "8 Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy?9 Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: "Con đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi", điều nào dễ hơn?10 Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, - Đức Giê-su bảo người bại liệt, - 11 Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà! "12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: "Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!"

CHÚA GIÊSU VUA TÌNH YÊU
Chúa Giêsu là Vua: Ngài cai trị chăm sóc dẫn dắt Hội Thánh bằng Lời. Ta nhớ lại ba ngày trước đây Phụng Vụ cho ta đọc trình thuật ông Samuel đêm ngày để tâm nghe Lời Chúa, tất cả đều rót vào tâm ông, ông không để một Lời nào của Chúa rớt xuống đất (x 1Sm 3,1-19). Nhờ đó, ông có uy tín điều hành mọi sinh hoạt cả quốc gia của ông, dù ông không phải là vua, nhưng chính ông đã đặt Saolê làm vua đầu tiên cho dân (x 1Sm 10), sau này vì Saolê bất trung với Chúa, nên ông đặt Đavid làm vua thay thế Saolê (x 1Sm 16), và để điều hành mọi sinh hoạt của dân, vua chúa phải hỏi ý kiến ông. Đúng là ông Samuel dùng Lời Chúa lãnh đạo dân. Thế thì Chúa Giêsu là Lời Thiên Chúa, Lời sáng tạo vạn vật, điều khiển và bảo tồn nó (x Ga 1,1-18). Cụ thể qua Tin Mừng hôm nay (Mc 2,1-12: Tin Mừng) cho chúng ta nhận biết vai trò thủ lãnh của Đức Giêsu chăm sóc dân:
Người ta ngồi chật căn nhà, không còn ai có thể bước ra bước vào, để nghe Đức Giêsu giảng dạy và xin chữa lành bệnh. Ngài tỏ ra vô cùng thương dân, nhất là những người đau khổ. Lúc ấy có bốn người khỏe mạnh khiêng người bất toại đưa đến cho Ngài, nhưng không tìm được lối vào nhà, vì dân ngồi chật ních, họ không chờ đợi người trong nhà giãn ra, cũng không về để ngày mai đến sớm, và cũng chẳng đi tìm thầy khác, họ mau lẹ leo lên mái nhà, dù không phải là nhà của họ, mà họ dám liều đục sân thượng một lỗ to, chắc chắn khi đục có nhiều người phản đối, nhưng họ cứ gan lỳ đục cho bằng được để thả người bất toại nằm trên chõng xuống trước mặt Đức Giêsu (theo ông M C Helpern trích trong Tập Làm Giàu Kiến Thức Kinh Thánh trang 1119: Mái nhà của người Do Thái gác cây ngang tường và tô đất). Thế mà không làm Đức Giêsu phẫn nộ, và chưa ai lên tiếng xin Ngài điều gì, thì Ngài đã nói: “Này con, tội con đã được tha.” Câu nói này làm cho những kinh sư có mặt phẫn uất, họ ấm ức trong lòng: “Ông này nói phạm thượng”, Đức Giêsu biết rõ suy nghĩ của họ, Ngài hỏi: “Tại sao các ông nghĩ thầm trong lòng như thế?” Rồi Ngài hỏi họ: “Nói rằng tội con được tha” hay “vác chõng mà về”, đàng nào dễ hơn?” Thực ra cả hai câu ấy đều không thể nói mà sinh hiệu quả, nếu Ngài không phải là Thiên Chúa. Đó là lý do họ im lặng. Đức Giêsu muốn chứng minh Ngài là Thiên Chúa có quyền tha tội, Ngài liền ra lệnh cho người bất toại: “Vác chõng mà về.” Tức khắc bệnh nhân đứng thẳng vác chõng hiên ngang đi về. Thế là mấy ông kinh sư rút lui, tìm mưu tính kế nộp Đức Giêsu cho chính quyền Roma. Điều chúng đã ấm ức trong lòng lúc nhìn thấy Đức Giêsu chữa lành cho người bất toại, thì trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, trước tòa án bật lên tiếng la hét: “Tên này nói phạm thượng, nó phải chết” (x Mc 14,64), và chúng nhớ lại Ngài đã ra lệnh cho người bất toại “vác chõng mà về”, thì chúng muốn xử kiểu “gậy ông đập lưng ông”: “Bây giờ mày vác thập giá đi lên đồi để bọn tao đóng đinh!” Chính lúc đó, Đức Giêsu mới thực sự hoàn tất ơn tha tội cho tất cả những ai biết sám hối tội mình và xin Ngài thương xót giống anh trộm lành (x Lc 23,40-43).
Chứng từ trên đây ai cũng phải nhận ra Đức Giêsu thật là Vua quyền năng, yêu thương tuyệt vời, nơi Ngài toát ra sự thu phục, mà người thành tâm thiện chí như bốn người khỏe mạnh đã diễn tả Đức Tin và lòng Mến:
-            Họ đã tìm được chân là Giêsu Vua quyền năng, yêu thương.
-            Họ mau LẸ đưa người bất toại lên mái nhà.
-            Không phải nhà của họ, mà dám làm LIỀU đục mái thượng hòng thả bệnh nhân xuống.
-            Khi ấy, chắc chắn có nhiều người phản đối, nhưng họ vẫn gan LỲ cố đục cho bằng được.
Chính vì hành động Đức Tin của bốn người khỏe mạnh, mà tác giả Phúc Âm ghi: “Đức Giêsu nhìn thấy lòng tin của họ” (x Mc 2,5: Tin Mừng). Đức Tin thuộc lãnh vực siêu hình, thế mà Đức Giêsu lại nhìn thấy, vì họ đã biểu lộ bằng hành động: “LÝ – LẸ - LIỀU – LỲ.” Người bất toại được lành mạnh là nhờ Đức Tin của bốn người này, đó là Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
Đúng lý ra toàn dân Do Thái từ khi thoát nô lệ Ai Cập về đất Chúa hứa, cũng như Chúa đã dùng vua Ba Tư,người ngoại giáo là ông Cyros giải phóng họ thoát nô lệ Babylon và còn tạo điều kiện cho họ trở về quê hương tái thiết Đền Thờ, thì họ phải nhận ra Thiên Chúa toàn năng, vô cùng yêu thương, để có hành động Đức Tin “LÝ – LẸ - LIỀU – LỲ” mà cất cao lời ca: “Lạy Chúa, tình thương Chúa đời đời con ca tụng” (Tv 89/88,2a: ĐC năm chẵn). Thế mà họ lại đòi ông Samuel phải đặt vua cho họ, như lối sống dân ngoại! Điều này làm cho ông Samuel rất buồn bực, ông đến thưa cùng Chúa, và Chúa đã nói với ông: “Không phải chúng làm nhục ngươi, mà chúng đã chọc thẳng vào mặt Ta”, ông Samuel trở về giải thích cho dân: “Nếu anh em đòi có vua, thì anh em phải làm nô lệ cho cả vợ con ông ấy, anh em phải đóng thuế, những gì quý báu của anh em, ông có quyền cướp trao cho đầy tớ của ông! Lúc ấy,anh em có kêu ca, oán trách, thì Thiên Chúa cũng không nghe đâu.” Nhưng ông Samuel không thuyết phục được dân, họ vẫn quyết liệt đòi có vua, và ông đã chiều theo ý họ! (x 1Sm 8,4-22: Bài đọc năm chẵn). Làm như thế là Chúa nhục thêm,vì họ đã không chấp nhận lời kinh: “Phúc thay quốc gia nào được Chúa làm Chúa Tể” (Tv 144/143,15). Dẫu thế,Chúa vẫn ban Con Một cho loài người tội lỗi. Vì Con Thiên Chúa mới thực là Đấng lãnh đạo cả loài người. Ngài đúng là “Vị Ngôn Sứ vĩ đại xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người” (Lc 7,16: Tung Hô Tin Mừng). Ai tin theo Ngài, thì Ngài đưa họ vào “chốn nghỉ ngơi của Ngài.”
Tác giả thư Do Thái (4,1-5. 11: Bài đọc năm lẻ) đã nhắc lại trình thuật Sáng Thế thuở ban đầu: Chúa dùng Lời tạo dựng vạn vật trong vũ trụ rất tốt đẹp nội trong sáu ngày, rồi trao hết cho con người làm chủ, ngày thứ bảy Ngài nghỉ ngơi, điều này báo trước vào thời Tân Ước, Con Thiên Chúa bị giết vào ngày thứ sáu, được an táng trong mộ ngày thứ bảy, đó là chốn nghỉ ngơi của Ngài. Thế nên Nghi Thức làm Phép Huyệt trước khi hạ quan tài, Chủ sự cầu nguyện: “Xin Chúa thánh hóa phần mộ này để (A) được an nghỉ, đợi chờ ngày phán xét, được cùng các Thánh sống lại vinh hiển” (Mẫu B).
Vậy sống đời này,ai được Chúa làm Chủ,khi họ kết thúc cuộc hành trình trên dương thế,người ấy được vào nơi an nghỉ trong Chúa Giêsu,chắc chắn là được chia phần phúc sống lại vinh hiển với Ngài. Vì thế “anh em đừng lãng quên những việc Thiên Chúa làm” (Tv 78/77,7b: ĐC năm lẻ).
Ngày nay mọi người phải thừa nhận rằng nước Mỹ đang lãnh đạo thế giới! Tại sao như thế? Tôi tin chắc rằng họ được vinh dự đó là nhờ họ biết suy tôn và phó thác vào Thiên Chúa trong mọi sinh hoạt của họ. Cụ thể:
*   Tiền của Mỹ từ đồng nhỏ nhất cho đến đồng lớn nhất đều có hàng chữ: “IN GOD WE TRUST” (Chúng tôi tín thác vào Thiên Chúa).
Tiền này được hầu hết các quốc gia trên thế giới ưa thích sử dụng trong lãnh vực thương mại. Thậm chí xuống Âm phủ người ta vẫn cần nó, chẳng vậy mà người ngoại giáo khi đưa quan tài người thân ra nghĩa trang, họ thường dùng “dollars âm phủ” rải đường để “gởi” xuống Âm phủ cho các vong linh tiêu xài. Té ra lúc sống thì gõ mõ tụng: “Nam mô a di đà Phật”, xuống Âm phủ lại tụng: “IN GOD WE TRUST”!
Thế là dân Mỹ mặc nhiên đã làm cho mọi người dù sống hay chết đều được phải tuyên xưng Đức Tin: “Chúng tôi tín thác vào Thiên Chúa.”
*   Ngày nhậm chức Tổng thống, dân Mỹ đủ mọi sắc tộc, mọi tôn giáo tập họp trước quảng trường Nhà Trắng cùng cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha, tiếp đó vị Tân Tổng thống đặt tay lên Sách Thánh tuyên thệ nhậm chức.
*   Mỗi khi Quốc hội Mỹ nhóm họp, họ đều bắt đầu cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha.
*   Ngay cổng các phi trường ở Mỹ, ai ai ra vào cũng đọc thấy hàng chữ lớn “GOD BLESS AMERICAN” (Thiên Chúa chúc lành cho dân tộc Mỹ).
*   Ngày 11-09-2001 tòa “Tháp Đôi” của Mỹ bị bọn khủng bố đánh sụp, đó là một biến cố đau thương nhất trong lịch sử nước Mỹ. Nếu biến cố ấy xảy ra ở nước khác, chắc chắn suy nghĩ đầu tiên của dân tộc ấy là tìm cách trả thù! Trái lại, toàn dân Mỹ dù có Đạo hay không, việc đầu tiên của họ là tổ chức cầu nguyện! Điều tuyệt vời ở đây là họ bị nạn vào ngày 11-09, mà không chọn ngày 12-09, cũng không lấy ngày 13-09, mà họ chọn đúng ngày 14-09 là ngày lễ “Suy Tôn Chiến Thắng Thánh Giá Chúa Giêsu” để mọi người cùng thắp nến cầu nguyện! Điều này chứng tỏ họ muốn hiệp thông với lời cầu nguyện được cử hành trong Phụng Vụ trên toàn thế giới của người Công Giáo trong này lễ Kính Thánh Giá này!
Biến cố Tháp Đôi của Mỹ bị bọn khủng bố đánh sập ngày 11-09-2001, thì ai cũng tin là do Bin Laden, trùm khủng bố chỉ huy. Mỹ theo dõi Bin Laden gần 10 năm sau, tức là vào đầu tháng 5 năm 2011, Mỹ mới giết được trùm khủng bố! Chiến thắng này,Tổng thống Mỹ, ông Obama nói chuyện với quốc dân: “Chúng ta nhớ rằng mình có thể làm được những điều đó,không chỉ vì sự thịnh vượng hay quyền lực của chúng ta. Nhưng vì quốc gia chúng ta đã được đặt dưới quyền của Thiên Chúa, nên chúng ta không bị chia cắt tự do và công lý cho mọi người. Cầu xin Chúa phù hộ các bạn đồng minh, và cầu xin Chúa phù hộ cho dân tộc Mỹ!
Quả thật “Phúc thay quốc gia được Chúa làm Chúa Tể!” (Tv 144/143,15).
THUỘC LÒNG
Thiên Chúa là cờ trận của tôi! (Xh 17,15)
Phúc thay quốc gia được Chúa làm Chúa Tể! (Tv 144/143,15).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lời Chúa Tuần 1 Thường Niên