Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ năm tuần 1 thường niên

THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT I THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1Sm 4,1-11; Mc 1,40-45
BÀI ĐỌC: 1Sm 4,1-11
1 Hồi đó, Ít-ra-en ra giao chiến với người Phi-li-tinh. Họ đóng trại ở gần E-ven Ha E-de, còn người Phi-li-tinh thì đóng trại ở A-phếch. 2 Người Phi-li-tinh dàn quân đối diện với quân Ít-ra-en, cuộc chiến trở nên ác liệt và Ít-ra-en bị người Phi-li-tinh đánh bại: tại mặt trận, ở ngoài đồng, chúng đã giết chừng bốn ngàn người. 3 Khi dân trở về trại, các kỳ mục Ít-ra-en nói: "Sao hôm nay Đức Chúa để chúng ta bị người Phi-li-tinh đánh bại? Chúng ta hãy đi Si-lô lấy Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa về: Hòm Bia sẽ đến giữa chúng ta và sẽ cứu chúng ta khỏi bàn tay quân thù.”4 Dân sai người đi Si-lô; từ đó họ mang về Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa các đạo binh, Đấng ngự trên các thần hộ giá; ở đó, bên cạnh Hòm Bia Giao Ước của Thiên Chúa, có hai con ông Ê-li là Khóp-ni và Pin-khát. 5 Khi Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa xuống trại, toàn thể Ít-ra-en hò reo vang dội khiến đất rung chuyển. 6 Người Phi-li-tinh nghe thấy tiếng hò reo thì hỏi nhau: "Tiếng hò reo vang dội ấy trong trại bọn Híp-ri là gì vậy? " Chúng biết là Hòm Bia Đức Chúa đã đến trại. 7 Người Phi-li-tinh sợ hãi, vì chúng nói: "Một vị thần đã đến trại! " Chúng bảo nhau: "Khốn thân ta, vì trước đây không có như vậy!8 Khốn thân ta! Ai sẽ giải thoát ta khỏi tay những thần hùng mạnh ấy? Đó là những thần đã dùng mọi thứ đòn mà đánh phạt người Ai-cập trong sa mạc. 9 Hỡi người Phi-li-tinh, can đảm lên, hãy tỏ ra là nam nhi, kẻo phải làm nô lệ cho bọn Híp-ri như chúng đã làm nô lệ cho anh em. Hãy tỏ ra là nam nhi và chiến đấu! "10 Người Phi-li-tinh giao chiến. Ít-ra-en bị đánh bại và ai nấy chạy trốn về lều của mình. Đó là một đòn rất đau: về phía Ít-ra-en có ba mươi ngàn bộ binh tử trận. 11 Hòm Bia Thiên Chúa bị chiếm đoạt, và hai con ông Ê-li là Khóp-ni và Pin-khát bị giết.
ĐÁP CA: Tv 43
Đ. Lạy Chúa, xin thương tình cứu chuộc chúng con. (x c 27)
10 Thế mà Ngài bỏ rơi, hạ nhục chúng con, với quân đội nhà, Ngài chẳng còn xuất trận, 11 làm chúng con thua giặc chạy dài, kẻ ghét chúng con cứ mặc tình cướp phá.
 14 Ngài để cho láng giềng thoá mạ,kẻ chung quanh phỉ báng chê bai. 15 Ngài làm cho chúng con nên trò cười cho dân ngoại,chúng lắc đầu, tỏ vẻ khinh khi.
24 Lạy Chúa, xin tỉnh giấc! Ngài cứ ngủ được sao? Xin trỗi dậy đi nào, đừng đuổi xua mãi mãi! 25 Sao Ngài còn ẩn mặt, quên rằng chúng con bị khổ cực đoạ đày?
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Mt 4,23
Hall-Hall: Đức Giêsu rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Hall.
TIN MỪNG: Mc 1,40-45
40 Khi ấy, có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”41 Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi! "42 Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. 43 Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay,44 và bảo anh: "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”45 Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.
LÀNH THẮNG DỮ!
Bất cứ điều xấu nào ta làm, ta cũng xúc phạm đến Thiên Chúa và gây tai họa cho đồng loại cũng như chính bản thân (x Lc 15,14. 18); nhưng khi ta bỏ con đường bất lương trở lại đường công chính, chẳng những ta cứu được chính mình, mà còn cứu được nhiều người khác khỏi chết vì tội (x Gc 5,19-20). Bởi vì,“sự sa ngã của một người, sự chết đã ngự trị vì cớ người ấy; thì còn hơn biết mấy những kẻ lĩnh được ơn lộc dư dật của đức công chính sẽ ngự trị trong sự sống, vì cớ một người là Đức Kitô Giêsu” (Rm 5,17).
Các Bài đọc trong Phụng Vụ hôm nay minh họa chân lý trên:
I. Ở BẤT LƯƠNG THÌ XÚC PHẠM ĐẾN THIÊN CHÚA VÀ GÂY TAI HỌA CHO NHIỀU NGƯỜI.
Trong Bài đọc, sách Samuel quyển thứ I ghi lại cho chúng ta: vì tội lỗi của nhà thầy Êly mà cả nước phải rơi vào tay kẻ thù: Dưới thời thầy Êly làm tư tế, mỗi khi có người dâng lễ thì đầy tớ của tư tế, tay cầm xiên ba răng, trong lúc người ta đang nấu thịt, nó thọc vào vạc, vào nồi, vào chảo hay vào niêu; hễ xiên đưa lên được miếng nào, thì tư tế lấy cho mình.
Các con của thầy Êly ăn nằm với những phụ nữ phục vụ ở cửa lều Hội Ngộ. Chúa đã trách thầy Êli: “Tại sao ngươi lại coi trọng các con hơn Ta, mà cả cha con béo mập ra vì ăn những thứ ngon nhất trong mọi lễ phẩm của Israel dân Ta? Này sẽ đến những ngày Ta sắp chặt cánh tay ngươi và cánh tay của nhà cha ngươi. Như vậy, mắt ngươi sẽ mỏi mòn, tâm hồn ngươi sẽ kiệt sức, và tất cả con cháu trong nhà ngươi sẽ phải chết giữa tuổi thành niên. Điều xảy ra cho hai con trai ngươi, Khop-ni và Pin-khát sẽ là dấu cho ngươi: Cả hai sẽ chết trong cùng một ngày. Ngày ấy, để phạt Êli, Ta sẽ thực hiện mọi điều Ta đã phán về nhà nó từ đầu đến cuối. Ta báo cho nó là Ta vĩnh viễn kết án nhà nó vì lỗi của nó: Nó biết các con nó nguyền rủa Thiên Chúa mà đã không sửa dạy chúng. Vì vậy Ta thề với nhà Êli: Nhà Êli sẽ không bao giờ được xá lỗi, dù là bằng hy lễ hay lễ phẩm”.
Thực vậy khi dân Israel ra giao chiến với người Philitinh, bị chúng đánh bại, và chúng đã giết chừng 4. 000 người. Dân Israel đưa Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa ra nghênh chiến, họ nắm chắc Chúa sẽ cứu khỏi tay địch thù, nhưng Hòm Bia Thiên Chúa bị quân Philitinh chiếm đoạt và hai con của thầy Êli là Khop-ni và Pin-khat bị giết” (x 1Sm 4,1-11: Bài đọc năm chẵn).
Qua Mạc Khải, Chúa cho chúng ta biết về cách xử của Ngài, Ngài chỉ nhìn đời sống ta trong giây phút hiện tại mà xét xử. Chúa phán: “Nếu kẻ nào mắc tội mà bây giờ nó bỏ tất cả tội lỗi đã làm, mà tuân giữ mọi Lời Ta truyền, nó sẽ được sống chứ không phải chết; trái lại người công chính lúc này lại quay lưng lại sự công chính, mà làm điều ngang trái, thì tất cả việc công chính nó đã làm sẽ không còn được nhớ đến nữa, nó phải chết” (Ed 18,21-24).
Chính vì thế, mỗi buổi sáng khi ta dự Kinh Phụng Vụ với Hội Thánh, ta được nghe tiếng Chúa Thánh Thần phán: “Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, thì chớ cứng lòng như hồi chúng nổi loạn, nơi cha ông các ngươi đã thử thách Ta, và đã thấy các việc Ta làm. Ta sẽ nổi giận với dòng giống này! Ta đã nói: Tâm hồn chúng cứ lầm lạc mãi, chúng nào có biết đến đường lối của Ta, nên Ta mới thịnh nộ thề rằng: Chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Ta” (Tv 95/94). Bởi đó tác giả thư Do Thái lên tiếng kêu gọi: “Thưa anh em, hãy đề phòng, đừng để người nào trong anh em có lòng dạ xấu xa chối bỏ Đức Tin mà lìa xa Thiên Chúa hằng sống. Trái lại,ngày ngày anh em hãy khuyên bảo nhau: Bao lâu còn được gọi là ngày hôm nay, kẻo có ai trong anh em ra cứng lòng vì bị tội lỗi lừa gạt. Quả thế, chúng ta đã được thông phần Đức Ki-tô, miễn là chúng ta cứ giữ vững cho đến cùng căn bản của lòng tin đã có từ ban đầu” (Dt 3,7-14: Bài đọc năm lẻ).
Vậy “ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa, Người phán: Các ngươi chớ cứng lòng” (Tv 95/94, 7b. 8a: ĐC năm lẻ).
II. NGƯỜI CÔNG CHÍNH CỨU MUÔN VÀN KẺ TỘI LỖI THOÁT CHẾT.
Trong chương 1 của Tin Mừng Marco đã nói về Đức Giêsu Kitô,Đấng Công Chính, cụ thể Ngài chu toàn tốt đẹp sứ mệnh Tư Tế, Ngôn Sứ và Vương Đế, Ngài trở nên nguồn cứu thoát những kẻ tội lỗi. Tin Mừng Marco hôm nay ghi lại cho chúng ta bàn tay cứu độ của Ngài trên người mắc bệnh phong, nhờ anh tin vào Đức Giêsu, nhất là nhiệt tình loan báo Tin Mừng cứu độ muôn dân, bất chấp lệnh Đức Giêsu cấm.
1/ Tin vào Đức Giêsu:
Vì Ngài là Đấng yêu thương và là Đấng toàn năng đến để cứu muôn dân, Ngài yêu mọi người hơn lòng người mơ tưởng. Do đó, ai đến cầu xin Ngài thì không được nói “nếu Ngài muốn,” nơi Ngài không có “nếu”, vì Ngài là Đấng “CÓ” (Giavê); cũng không được nói “Ngài có thể”, vì Ngài TOÀN NĂNG. Bởi thế khi Đức Giêsu nghe lời van xin của anh bị phong hủi: “Nếu Ngài muốn,Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mc 1,40) đã làm cho Ngài “phẫn nộ” (x Mc 1,41a). Mà cho dù anh phong hủi có làm phật lòng Đức Giêsu, thì Ngài cũng vẫn thương cứu chữa anh, không phải Ngài chỉ “xuất chưởng muốn” mà Ngài còn đụng đến anh. Theo Luật Môsê, ai đụng vào người cùi là bị dơ từ sáng đến chiều (x Lv 14,46). Vì vậy người ta phải tránh xa kẻ mắc bệnh (x Lv 13,45-46). Còn Ngài lại xả thân đụng vào họ, bất chấp Luật Lệ và miệng lưỡi thế gian. Đó chính là dấu phục vụ vì yêu, dù bị mất mát, thiệt thòi, và như vậy còn để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia tiên báo về Đấng Mêsia qua hình ảnh Người Tôi Tớ của Giavê:
 Chính người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta,còn chúng ta, chúng ta lại tưởng người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng hoạ, phải nhục nhã ê chề.” (Is 53,4).
Nhờ dấu này bất cứ ai đang bị ác thần thống trị mà tin nhận Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ duy nhất, thì đều được sống dồi dào muôn đời (x Ga 10,10; 17,3).
2/ Nhiệt tình loan báo Tin Mừng cứu độ.
Thánh Tông Đồ nói: “Có tin thật trong lòng mới được nên công chính,có tuyên xưng ngoài miệng mới được ơn cứu độ” (Rm 10,10). Do đó đến cả Đức Giêsu cũng không cấm nổi anh bị phong hủi nói về Ngài sau khi được khỏi bệnh!
Trong Tin Mừng Marcô ghi lại những lần Đức Giêsu làm phép lạ cứu người, thì có bốn lần Ngài cấm người ta không được nói về Ngài, vì ba lý do:
-      Nếu để cho nhiều người biết Đức Giêsu có tài làm phép lạ, thì dân tuốn đến với Ngài rất đông, làm cho chính quyền Roma quan ngại và tìm cách diệt, vì họ sợ Ngài lãnh đạo dân cướp chính quyền.
-      Việc chữa lành bệnh đã có các y sĩ. Thánh Tôma Tiến sĩ nói: “Mỗi vấn đề phải được giải quyết trong lãnh vực của nó”, nên bệnh thì phải gặp thầy thuốc. Sứ mệnh chính của Đức Giêsu đến trần gian để làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia 53,4:“Đấng Cứu Thế là Tôi Tớ Giavê, Ngài mang lấy bệnh tật của loài người…”, hầu mọi người nhận Ngài là Cứu Chúa mà được cứu độ (x Ga 17,3).
-      Nhất là Ngài muốn các chủ chăn trong Hội Thánh phải loan báo Lời Chúa bởi tình yêu chứ không vì Luật buộc hay Luật cho phép. Bởi đó hai lần (lần 1và 3) lệnh cấm không được tôn trọng:
1-     Chữa anh bị phong cùi. (x Mc 1,40t: Tin Mừng).
2-     Khi phục sinh con gái ông Giairô (x Mc 5,3t)
3-     Chữa cho anh điếc và ngọng (x Mc 7,36)
4-     Cho anh mù được sáng mắt (x Mc 8,26).
Sau này thánh Tông Đồ không chịu thua anh phong hủi cũng như người bị điếc và ngọng, ông nói: “Tôi có sự thật về Đức Kitô, thì không ai bịt miệng tôi được!” (2Cr 11,10)
Sự nghịch lý này có ý nhấn mạnh: Trong mọi trường hợp ai làm trái lệnh Chúa đều có tội. Nhưng chỉ duy lệnh cấm nói về Chúa mà không tuân theo thì lại có phúc! Bởi thế,nói về Chúa không phải vì Luật bắt làm, mà nói theo lòng mến,vì “tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14); vì được loan báo Lời Chúa là nhu cầu sự sống bản thân của người đã thuộc về Chúa. Nên ai cũng phải nói được như thánh Tông Đồ: “Khốn cho tôi, nếu tôi không loan báo Tin Mừng, tự ý làm việc đó thì tôi có công, còn nếu ngoài ý tôi, thì đó là trách nhiệm Chúa đã ký thác cho tôi” (1Cr 9,16-17).
Thời Cựu Ước, Lời Chúa chưa làm cho ai được cứu độ, bởi vì còn phải nhờ vào Chúa Giêsu (x Mt 5,17; Gl 3,24), thế mà ngôn sứ Giêrêmia cũng không thể câm nín mà không loan báo Lời Chúa cho dân tộc: “Lạy ĐỨC CHÚA, Ngài đã quyến rũ con,và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng. Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con. Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: "Bạo tàn! Phá huỷ! " Vì lời ĐỨC CHÚA mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày. Có lần con tự nhủ: "Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa.” Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!” (Gr 20, 7-9).
Vì thế thánh Phaolô động viên Giám mục Timôthê, môn đệ của ông: “Hãy rao giảng Lời Chúa, hãy lên tiếng khi thuận cũng như lúc nghịch, hãy nhẫn nại và chủ tâm dạy dỗ. Vì có thời người ta không chịu nghe giáo lý lành mạnh, sự thật thì họ ngoảng đi, còn chuyện bá láp thì họ xô lại, theo dục vọng mà kiếm đủ thứ thầy” (2Tm 4,2-4). Mà việc loan báo Tin Mừng không chỉ nhiệt tình như ông Phaolô, mà còn phải biểu lộ qua cách ăn nết ở của mình: “Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10,31). Để làm cho mọi người cùng cất lời cầu: “Lạy Chúa, xin thương tình cứu chuộc chúng con” (Tv 44/43,27: ĐC năm chẵn). Đó mới đích thực là cách loan báo Tin Mừng có hiệu quả!
Ta biết luật chơi dế, khi con nào không chịu gáy, không đá, thì nó sẽ bị cột tóc vào đầu quay tít; quay rồi mà cũng không chịu gáy, không đá thì bị ngắt đầu, rồi lấy tăm ghim vào đầu dế để kích cho con khác phải gáy, phải đá!
Ý thức mình là người Công Giáo mà không biết “gáy” Lời Chúa thì phải tự ra hình phạt cho mình, tạo điều kiện cho người khác nói.
Năm 1974, ông Jacques Lebreton được 78 tuổi,mới được Đức Giám mục địa phận Beauvais nước Pháp truyền chức Phó tế cho.
Người ta thắc mắc :
-      Trước đây ông là một đảng viên Cộng sản vô thần, vì một tai nạn xe hơi, ông đã bị cụt hai tay, và mù cả hai mắt! Chức Phó tế cần phải đọc sách mới có khả năng giảng. Mắt đâu? Cần rửa tội cho người ta. Tay đâu? Thế thì truyền chức Phó tế cho ông để làm gì?!
Đức Giám mục trả lời:
-      Jacques Lebreton còn trái tim.
Quả thực, sau khi lãnh chức Phó-tế, thầy Jacques Lebreton đã giảng mỗi năm khoảng 200 bài Thánh Kinh trong các trường Đại học, được rất nhiều sinh viên ca tụng.
Rõ ràng thày đã nhiệt tình giảng Lời hơn cả người bị phong hủi trong Tin Mừng hôm nay.
Chúng ta còn được Chúa ban đầy đủ tứ chi, tại sao ta lại thua người bất toại? Thánh Phanxico nói: “Ông kia bà nọ nên Thánh được, tại sao tôi không?”
Vậy ngày hôm nay ta hãy sám hối tội và nhiệt tình loan báo Tin Mừng, để nối dài và mở rộng công việc của “Đức Giêsu rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân” (Mt 4,23: Tung Hô Tin Mừng).
THUỘC LÒNG
Tôi có sự thật về Đức Kitô, thì không ai bịt miệng tôi được! (2Cr 11,10)
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh

Lời Chúa Tuần 1 Thường Niên

Không có nhận xét nào: