Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Lời Chúa cntn 32b _ chỉ cần Chúa biết

CHỈ CẦN CHÚA BIẾT
Chỉ cần Chúa biết việc mình làm, chỉ cần Chúa biết sự hy sinh của mình là đủ.
Lm. Giuse Đỗ Đình Tiệm
Bài Tin Mừng Chúa Nhật XXXII thuật lại việc Chúa lên án những người luật sỹ, sống kiêu hãnh, thích được người ta tôn trọng, chọn những ghế nhất trong hội đường. Họ còn giả hình, thiếu thiện chí, tỏ ra mình là những con người đạo đức, nhằm chiếm đoạt gia sản của những bà góa.
Rồi khi Chúa quan sát đám đông bỏ tiền dâng cúng đền thờ vào thùng quyên góp, Ngài đã ca tụng một bà góa nghèo chỉ bỏ có hai đồng tiền kẽm (trị giá một phần tư đồng bạc Roma thời đó). Chúa không ca tụng những người bỏ thật nhiều tiền, là vì có thể những người bỏ thật nhiều tiền lại là những người muốn cho người ta khen sự giầu có của mình, hoặc muốn cho người ta ca tụng mình đã dâng cúng nhiều cho Chúa… Còn, bà lão này, tuy bỏ ít nhưng lại không để tâm đến tiếng khen chê người đời, mà chỉ có thiện chí duy nhất: Dâng cúng cho Chúa, hy sinh cho Chúa, hy sinh tới nỗi sẵn sàng "bỏ tất cả những gì bà có để sống", đó là một việc làm đầy thiện chí. Chỉ cần Chúa biết việc mình làm, chỉ cần Chúa biết sự hy sinh của mình là đủ. Tôn giáo nào cũng ca tụng và đề cao thiện chí: "Làm mọi việc với ý nghĩ và mục đích cao thượng.” Sau đây là câu truyện chứng minh kết quả thiện chí của một người theo đạo Bàlamôn.
Một người Bàlamôn, vụng về, khờ dại, phạm phải một tội lớn. Có người khuyên lão, đến tắm nước thánh tại sống Hằng Hà trọn đời, mới hòng giải thoát. Lão liền giao việc gia đình cho con, một mình mang chiếc chậu tắm và cái gậy đến sông Hằng Hà làm lễ thống hối.
Đi được mấy ngày, đến bên một con suối, mùa hè nước cạn hết, lão nghĩ bụng: nhất định đây là sông Hằng Hà thiêng liêng. Lão tu hành ở bên bờ khe, hằng ngày đi tìm chỗ có nước để tắm rửa. Cứ làm như thế trong 5 năm trời.
Một hôm có một đạo sỹ đi qua thấy vậy liền bảo: "Ông còn ở đây làm gì mãi?" Lão trả lời: "Để sám hối, rửa sạch tội lỗi, nên tôi phải đến sông Hằng Hà này.” Đạo sỹ cười: "Ta sống từng này tuổi, mà chưa thấy trên đời có ai ngu như ông, ông thật đáng thương, kẻ nào nó lừa dối ông như thế, sông Hằng Hà cách đây còn mấy trăm dặm nữa."
Người Bàlamôn cảm ơn đạo sỹ, rồi vội vàng mang chậu gậy đi nơi khác. Đi một thời gian, ông lại gặp một con sông, ông mừng reo lên: "A! Đây nhất định là sông Hằng Hà thiêng liêng!" Lão lại ở cạnh sông đó 5 năm nữa. Ngày nào cũng xuống sông tắm rửa.
Một hôm có một đạo sỹ khác bắt gặp và hỏi "Tại sao ông lại phí thời gian mà dừng lại tại con sống tầm thường này, mà không đi đến sống Hằng Hà?"
Lão kinh ngạc: "Ồ! Thế ra sông này cũng không phải là sông Hằng Hà ư?"
Đạo sỹ nói: "Hằng Hà! Ông đã đem chó rừng sánh với sư tử… Ông còn chiêm bao hẳn."
Bấy giờ lão hết sức ngạc nhiên và nói: "Đạo sỹ đáng kính! xin cảm tạ ngài, rất may, hôm nay được gặp Ngài."
Lão lại mang chậu và gậy đi nơi khác, cuối cùng, lão đã tới sông Marmada. Lão nghĩ bụng: sông Hằng Hà đây rồi, lão rất mừng, lại sống bên sống Narmada 5 năm, mỗi ngày xuống sông tắm nước thánh.
Một hôm, lão thấy một người hành hương, ném hương hoa, lễ vật xuống sông, miệng lầm rầm khấn tên sông Narmada.
Đến trước người ấy, lão nói: "Thưa quý khách, sông này gọi là sông gì?"
Người hành hương nói: "Ông không biết đây là con sông linh thương Narmada ư?"
Lão thở dài nói: "Vị quý khách thật đã mở mắt cho tôi." Đoạn rời đi nơi khác.
Tới lúc này thì lão đã quá già yếu, do một thời gian tu hành khổ hạnh quá lâu, thân thể, tinh thần suy nhược lắm rồi. Cả ngày, lão cố gắng bước dưới ánh mặt trời gay gắt và giẫm lên cát nóng bỏng, đến nỗi toàn thân phát sốt.
Ngày càng ốm nặng. Nhưng lão vẫn gượng bước đi cho tới lúc lão ngã gục xuống; rồi lão gắng hết hơi hết sức tàn của mình, trèo lên một cái gồ cao. Chao ôi! trước mặt lão sông Hằng Hà hiện ra, oai linh và mầu nhiệm. Hai bên bờ sông và giữa dòng không biết bao nhiêu là thiện nam tín nữ. Lão bèn kêu lên: "Ôi! Đức Mẹ Hằng Hà của con, con đem cả công sức suốt một đời người, để tìm mẹ. Thế mà nay con phải chết gục ở đây, trước mặt mẹ!"
Tim lão vỡ nát, lão thở cuối cùng, mà không bao giờ được tắm nước sông Hằng Hà!
Lão xuống âm phủ.
Diêm Vương truyền hỏi thần Minh Hộ: "Tên kia phạm tội chi?"
Thần Minh Hộ tâu: "Hắn phạm tội rất nặng, nhưng nhờ tu hành khổ hạnh tắm nước sông Hằng Hà mười năm năm, nay được giải thoát."
Hồn người Bàlamôn ngạc nhiên nói: "Tâu Diêm Vương, ngài lầm rồi, tôi chưa được đến tu ở sông Hằng Hà đâu!"
Diêm Vương mỉm cười.
Truyện này trích trong tập truyện "20 đêm hỏi đáp (Prem Xagar)" của Ấn Độ. Khi kể truyện xong, Rơxkôsơ đố công chúa Anangaraga, một công chúa thông minh và khôn ngoan tuyệt vời "Thưa công chúa, tại sao Diêm Vương lại mỉm cười"
Công chúa đã trả lời rất đúng như sau "Diêm Vương minh mẫn, không hề lầm lẫn, mà thần Minh Hộ cũng không thể mắc lừa được. Nếu tu hành với thái độ giả dối, dù ở cạnh sông Hằng Hà suốt đời chăng nữa, thì cũng không phải là sám hối thật. Người Bàlamôn chất phác đáng thương ấy, khi tu hành cứ tin rằng mình đang ở bên sông Hằng Hà, bởi vậy Đấng Tối Cao đã chứng tri và cho hưởng quả phúc thực sự. Người đời thường hay đoán xét theo cám giác bên ngoài, và bị lừa, còn thần thánh thì căn cứ vào tấm lòng thực, dối mà phê phán."
Ta hãy thành thực dâng mọi việc ta làm cho Chúa, việc to, việc nhỏ, việc coi vẻ rất tầm thường, cũng như công việc được mọi người chú ý. Và điều quan trọng là ta hãy thầm nói với Chúa: ta làm mọi việc đó vì Chúa, sáng danh Chúa, chứ không phải vì danh vọng hão huyền cho riêng ta.
Đề tựa của Lm. HK

Không có nhận xét nào: