Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Một chút suy tư _ người đàn ông mù


NGƯỜI ĐÀN ÔNG MÙ
Những điều còn ở lại không phải là những gì tôi làm cho mình, mà là những điều tôi làm cho người khác…
Trong một căn phòng ở bệnh viện, mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở trên chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh lại ngồi đó, mắt hướng ra ngoài và kể cho người bạn cùng phòng về cuộc sống đang diễn ra bên ngoài ô cửa nhỏ. Người này kể, người kia nhắm mắt tưởng tượng. Cứ thế, họ cùng tìm niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.
Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng. Thế giới được mở ra sống động với anh: “Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Nơi có những chú vịt, chú thiên nga đang nhẹ nhàng lướt mình trên mặt nước,nơi có những em bé đang nô đùa rộn rã tiếng cười, nơi mà các cặp tình nhân tay trong tay, ngập tràn hạnh phúc. Ở nơi đó muôn hoa rực rỡ sắc màu và còn thấy cả đường chân trời ửng đỏ trước cảnh hoàng hôn…”
Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho hai bệnh nhận. Và thật buồn… cô phát hiện ra người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ra đi, một cách nhẹ nhàng và bình yên trong giấc ngủ của mình. Vô cùng đau buồn, cô gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông còn lại còn lại ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Cô y tá kéo chiếc giường của anh sát lại bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã thoải mái, cô để anh lại một mình.
Một cách chậm chạp và khó khăn, anh tự mình di chuyển bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, rướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng thật bất ngờ! Tất cả những gì mà anh có thể nhìn được qua ô cửa sổ chỉ là một bức tường trống trơn !
Khi cô y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn cùng phòng, người vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những lời kể. Cô y tá cho biết người đàn ông đó bị mù. Nghe xong, anh đã lặng đi, một sự xúc động đến khôn tả dấy lên trong lòng.
Chuyện trên đời thật khó hiểu, thế sự như nước chảy mây trôi. Đến một ngày nào đó, ai ai rồi cũng sẽ biến mất khỏi thế gian này, nhưng có những điều còn ở lại.
Những điều còn ở lại không phải là những gì tôi làm cho mình, mà là những điều tôi làm cho người khác, là TÌNH YÊU.
Tình yêu là như thế. Tình yêu được mọi người trân quí, nhưng tình yêu đòi người ta phải ra khỏi chính mình, phải quên đi chính mình, mà sống cho người khác. Tình yêu là vị mặn của muối trong lời Chúa dạy những ai muốn làm môn đệ của Ngài: "Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.” (Mt 5,13)
Như hạt muối được nêm vào món ăn phải tan đi, phải biến mất đi, mà để lại vị ngon. Món ăn được gọi là ngon, là được nêm vừa phải, khi muối không được nhắc đến.

Không có nhận xét nào: