Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Lời Chúa cntn 2a _ Đấng xóa tội trần gian

ĐẤNG XÓA TỘI TRẦN GIAN
Lòng yêu mến cũng là phương thế hữu hiệu để đền bù tội lỗi và làm cho chúng ta nên con Chúa và anh em của nhau. Tình yêu đích thực luôn đòi hỏi sự hy sinh: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15, 13)  
Lm. Mt  
Theo sách Đại Việt thông sử, cuối tháng 4 năm 1418, Lê Lợi bị thua trận chạy về Chí Linh, quân Minh đuổi theo vây chặt các lối hiểm yếu. Trong tình thế nguy cấp, Lê Lợi họp các tướng lại hỏi:
-      Nay thế trận hiểm nguy, có ai dám khoác hoàng bào mà hi sinh vì ta không?
Các tướng đều ngồi yên không ai dám thưa. Lê Lai đứng dậy nói:
-      Thần nay nguyện được liều thân vì chúa công.
Lê Lợi trao cẩm bào cho Lê Lai, lại ban cho hai thớt voi và 500 quân. Lê Lai đưa quân ra khiêu chiến và hô to:
-      Ta là chúa Lam Sơn đây!
Quân Minh ngỡ là Lê Lợi nên bao vây quyết bắt sống. Lê Lai và quân lính theo ông xung trận hết lòng giết giặc, nhưng địch quân vừa mạnh và đông nên ông bị bắt và đem đi hành hình. Người đời sau vẫn ca tụng: Lê Lai liều thân cứu chúa.
Trong đêm ra khỏi đất nô lệ Ai Cập, theo lời dạy của Maisen, tất cả các gia đình thuộc dòng dõi tổ phụ Giacob đều giết chiên và lấy máu ghi trên cửa nhà làm dấu, nhờ vậy con cháu và loài vật của họ được an toàn; đang khi con đầu lòng của người và vật trong các gia đình người Ai Cập đều bị giết chết. Từ khi vào được đất hứa, hằng năm người Do Thái cử hành lễ Vượt Qua với nghi lễ giết chiên, để nhắc lại biến cố này mà ca tụng ơn cứu thoát của Giavê Thiên Chúa. Vì thế, khi giới thiệu Đức Giêsu với dân chúng, thánh Gioan đã nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian.” (Ga 1, 29)
Khi giới thiệu Đức Giêsu là Con Chiên của Thiên Chúa, thánh Gioan như báo trước: Đấng Kitô sẽ mang lấy tội của toàn thể nhân loại và phải chết như một tội nhân, để như máu chiên làm dấu trên cửa đã cứu con đầu lòng của người và vật nơi dân Israen khỏi chết thế nào, thì nhờ máu Người đổ ra, muôn người được tha thứ tội lỗi và hưởng ơn sự sống vĩnh cửu.
Trong cựu ước, những hy lễ được dâng bằng máu các con vật không có khả năng đền bù tội lỗi, không thể cứu nhân loại đang chìm trong tối tăm của tội lỗi và sự chết, cũng không có sức đem đến sự sống vĩnh cửu cho bất cứ ai, nên Con Thiên Chúa đã tự nguyện mang thân phận con người như chúng ta. Chẳng những thế, Người còn chấp nhận chịu chết như một tử tội và máu Người đổ ra trên thập giá trở thành giao ước mới cũng là giao ước vĩnh cửu, để tất cả những ai tin vào Người sẽ được ơn tha tội và nên công chính.
Nói cách khác, việc nhập thể và cuộc khổ nạn của Đức Giêsu là của lễ vô giá dâng lên Thiên Chúa Cha. Nhiều năm trước, nhờ Thánh Thần soi sáng, Thánh Vương Đavit đã tiên báo: “Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, nhưng đã mở tai con; lễ toàn thiêu và lễ xá tội Chúa không đòi, con liền thưa: “Này con xin đến.” (Tv 39, 7-8) Sau này tác giả thư Do Thái còn quảng diễn thêm: “Máu các con bò, con dê không thể nào xóa được tội lỗi. Vì vậy khi vào trần gian, Đức Kitô nói: “Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài.” (Dt 10, 4-7)
Máu và nước từ trái tim của Đức Giêsu đã chảy ra trên đồi cao năm xưa đủ để đem lại ơn cứu độ cho muôn người ở mọi nơi, nhưng suốt hai ngàn năm qua, hy lễ ấy còn được tái diễn trên bàn thờ mỗi ngày. Thật vậy, trong thánh lễ, vị chủ tế cầm bánh và nói: “Này là Mình Thầy sẽ bị nộp vì các con.” Ngài cũng nâng cao chén rượu và đọc: “Này là chén Máu Thầy, Máu giao ước mới và vĩnh cửu, sẽ đổ ra cho các con và mọi người được tha tội.” Khi ấy, hy tế bàn thờ đem lại muôn ơn phúc cho những ai đang hiện diện, cho mọi thành phần trong Hội Thánh, cho toàn thể thế giới và cả những người đã qua đời.
Trong đời thường, Đức Giêsu vẫn tiếp tục chịu đau khổ và đổ máu qua các Kitô hữu là những chi thể của Người. Thánh Phaolô đã cảm nghiệm sâu sắc về những đau khổ Ngài chịu vì danh Đức Kitô: “Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh.” (Cl 1,24)
Đức Giêsu đón nhận thập giá để đền bù tội lỗi cho nhân loại và nâng chúng ta lên hàng nghĩa tử của Thiên Chúa: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.” (Ga 12, 32) Ơn làm con Thiên Chúa và sự sống vĩnh cửu đã được ban cho chúng ta trong ngày lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Nhưng để ơn ấy sinh hoa kết trái trong đời sống, mỗi người chúng ta còn phải cố gắng sống lời thánh Phaolô căn dặn: “Anh em hãy gắng sức lo cho mình được cứu độ.” (Pl 2, 12)
Gắng sức để được cứu độ là thực lòng sám hối lỗi lầm và canh tân cuộc sống theo tinh thần Tin Mừng. Lòng yêu mến cũng là phương thế hữu hiệu để đền bù tội lỗi và làm cho chúng ta nên con Chúa và anh em của nhau. Tình yêu đích thực luôn đòi hỏi sự hy sinh: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15, 13) Hy sinh là từ bỏ ý riêng để sống theo ý Chúa, biết quảng đại tha thứ, can đảm chấp nhận phần thiệt về mình để tha nhân được hạnh phúc và cộng đoàn được phát triển.
Để đền đáp tình thương của Chúa và hưởng hồng ân cứu độ được ban nơi Đấng xóa tội trần gian, chúng ta cần liên lỉ sống lời thánh Phaolô khuyên nhủ: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người.” (Rm 12, 1)
Lm. Mt

Không có nhận xét nào: