Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 03c

CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN
NĂM C
Nkm 8,2-4a.5-6.8-10; 1Cr 12,12-30;
Lc 1,1-4; 4,14-21
BÀI ĐỌC I: Nkm 8,2-4a.5-6.8-10
        2 Hôm ấy là ngày mồng một tháng thứ bảy, ông Ét-ra cũng là tư tế đem sách Luật ra trước mặt cộng đồng gồm đàn ông, đàn bà và tất cả các trẻ em đã tới tuổi khôn. 3 Ông đứng ở quảng trường phía trước cửa Nước, đọc sách Luật trước mặt đàn ông, đàn bà và tất cả các trẻ em đã tới tuổi khôn. Ông đọc từ sáng sớm tới trưa, và toàn dân lắng tai nghe sách Luật.
          4a Kinh sư Ét-ra đứng trên bục gỗ đã đóng sẵn để dùng vào việc này. 5 Ông Ét-ra mở sách ra trước mặt toàn dân, vì ông đứng cao hơn mọi người. Khi ông mở sách ra thì mọi người đứng dậy.6 Bấy giờ ông Ét-ra chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa vĩ đại, và toàn dân giơ tay lên đáp rằng: "A-men! A-men! " Rồi họ sấp mặt sát đất mà thờ lạy Đức Chúa. 8 Ông Ét-ra và các thầy Lê-vi đọc rõ ràng và giải thích sách Luật của Thiên Chúa, nhờ thế mà toàn dân hiểu được những gì các ông đọc.
                9 Bấy giờ ông Nơ-khe-mi-a, tổng đốc, ông Ét-ra, tư tế kiêm kinh sư, cùng các thầy Lê-vi là những người đã giảng giải Luật Chúa cho dân chúng, nói với họ rằng: "Hôm nay là ngày thánh hiến cho Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em, anh em đừng sầu thương khóc lóc." Sở dĩ ông nói thế là vì toàn dân đều khóc khi nghe lời sách Luật. 10 Ông Ét-ra còn nói với dân chúng rằng: "Anh em hãy về ăn thịt béo, uống rượu ngon và gửi phần cho những người không sẵn của ăn, vì hôm nay là ngày thánh hiến cho Chúa chúng ta. Anh em đừng buồn bã, vì niềm vui của Đức Chúa là thành trì bảo vệ anh em."
ĐÁP CA: Tv 18B
Đ. Lạy Chúa, Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống. (x. Ga 6,63c)
8 Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm hồn.Thánh ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn.
9 Huấn lệnh Chúa hoàn toàn ngay thẳng, làm hoan hỷ cõi lòng. Mệnh lệnh Chúa xiết bao minh bạch, cho đôi mắt rạng ngời.
10 Lòng kính sợ Chúa luôn trong trắng, tồn tại đến muôn đời. Quyết định Chúa phù hợp chân lý, hết thảy đều công minh.
15 Lạy Chúa là núi đá cho con trú ẩn, là Đấng cứu chuộc con, cúi xin Ngài vui nhận bấy nhiêu lời miệng lưỡi thân thưa, và bao tiếng lòng con thầm thĩ mong được thấu đến Ngài.
BÀI ĐỌC II: 1Cr 12,12-30
        12 Thưa anh em, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy.13 Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-Thái hay Hy-Lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.
          14 Thật vậy, thân thể gồm nhiều bộ phận, chứ không phải chỉ có một mà thôi.15 Giả như chân có nói: "Tôi không phải là tay, nên tôi không thuộc về thân thể", thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể.16 Giả như tai có nói: "Tôi không phải là mắt, vậy tôi không thuộc về thân thể", thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể.17 Giả như toàn thân chỉ là mắt, thì lấy gì mà nghe? Giả như toàn thân chỉ là tai, thì lấy gì mà ngửi?
          18 Nhưng Thiên Chúa đã đặt mỗi bộ phận vào một chỗ trong thân thể như ý Người muốn.19 Giả như tất cả chỉ là một thứ bộ phận, thì làm sao mà thành thân thể được? 20 Như thế, bộ phận tuy nhiều mà thân thể chỉ có một. 21 Vậy mắt không có thể bảo tay: "Tao không cần đến mày"; đầu cũng không thể bảo hai chân: "Tao không cần chúng mày."
          22 Hơn nữa, những bộ phận xem ra yếu đuối nhất thì lại là cần thiết nhất;23 và những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết.24 Còn những bộ phận trang nhã thì không cần gì cả. Nhưng Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn. 25 Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau.26 Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung.
          27 Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Ki-tô, và mỗi người là một bộ phận.28 Trong Hội Thánh, Thiên Chúa đã đặt một số người, thứ nhất là các Tông Đồ, thứ hai là các ngôn sứ, thứ ba là các thầy dạy, rồi đến những người được ơn làm phép lạ, được những đặc sủng để chữa bệnh, để giúp đỡ người khác, để quản trị, để nói các thứ tiếng lạ.29 Chẳng lẽ ai cũng là tông đồ? Chẳng lẽ ai cũng là ngôn sứ, ai cũng là thầy dạy sao? Chẳng lẽ ai cũng được ơn làm phép lạ,30 ai cũng được ơn chữa bệnh sao? Chẳng lẽ ai cũng nói được các tiếng lạ, ai cũng giải thích được các tiếng lạ sao?
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 4,18
Hall-Hall: Chúa đã sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha. Hall.
TIN MỪNG: Lc 1,1-4; 4,14-21
                1 1 Thưa ngài Thê-ô-phi-lô đáng kính, có nhiều người đã ra công soạn bản tường thuật những sự việc đã được thực hiện giữa chúng ta.2 Họ viết theo những điều mà các người đã được chứng kiến ngay từ đầu và đã phục vụ lời Chúa truyền lại cho chúng ta.3 Tôi cũng vậy, sau khi đã cẩn thận tra cứu đầu đuôi mọi sự, thì thiết tưởng cũng nên tuần tự viết ra để kính tặng ngài,4 mong ngài sẽ nhận thức được rằng giáo huấn ngài đã học hỏi thật là vững chắc.
                4 14 Khi ấy, được quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê, và tiếng tăm Người đồn ra khắp vùng lân cận.15 Người giảng dạy trong các hội đường, và được mọi người tôn vinh.
          16 Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh.17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng:18 Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,19 công bố một năm hồng ân của Chúa.
20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống. Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nhìn Người.21 Người bắt đầu nói với họ: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe."

TIÊU CHUẨN NHẬN DIỆN LỜI CHÚA
          Chúa nhật trước (2 năm C), Phụng Vụ đã đề cao lời Đức Maria nói vào đầu đời công khai của Đức Giêsu: “Ngài bảo gì, con hãy làm theo!’’ (Ga 2,5)
          Chúa nhật này, Phụng Vụ muốn triển khai để ứng dụng lời Mẹ dặn bảo con cái mình. Nhưng dựa trên tiêu chuẩn nào để ta nhận biết được Lời Chúa?
          Muốn nhận diện được Lời Chúa đích thực, các Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay, cho chúng ta những tiêu chuẩn:
- Sự chính xác của Lời Chúa dựa trên Đức Tin của cộng đoàn Hội Thánh.
- Lời Chúa dạy khôn hết mọi loại người.
- Lời Chúa được chủ chăn của Hội Thánh công bố trong cộng đoàn Phụng Vụ.
- Lời giảng phát xuất từ con người đã sống Lời Chúa.
- Lời giảng phải do Chúa Thánh Thần tác động nhằm mục đích xây dựng đời sống cộng đoàn.
I. SỰ CHÍNH XÁC CỦA LỜI CHÚA DỰA TRÊN ĐỨC TIN CỦA CỘNG ĐOÀN HỘI THÁNH.
          Mở đầu Tin Mừng của Luca, ông viết: “Có nhiều người đã ra công soạn bản tường thuật những sự việc đã được thực hiện giữa chúng ta. Họ viết theo những điều mà các người đã được chứng kiến ngay từ đầu và đã phục vụ lời Chúa truyền lại cho chúng ta. Tôi cũng vậy, sau khi đã cẩn thận tra cứu đầu đuôi mọi sự.(Lc 1,1-3a)
          Như thế, đức tin Công Giáo ngay từ đầu đã được thiết lập trên dữ kiện chắc chắn có chứng từ. Thế thì một bài giảng của Linh mục không phải là chuyện tầm phào mà phải dựa vào Thánh Kinh, Thánh Truyền, Công Đồng, Giáo Luật, Phụng Vụ, cùng với trải nghiệm sống đạo của nhiều người. Đặc biệt phải dựa vào Sách Thánh để trình bày, như vị ký lục cũng là tư tế Edra (x. Bài đọc I), và cả đến Con Thiên Chúa cũng phải dựa vào Sách Thánh để giảng dạy (x. Tin Mừng). Bởi thế Công Đồng Vat.II, trong Hiến Chế Phụng Vụ số 52 dạy: “Phải căn cứ vào Thánh Kinh để trình bày về các mầu nhiệm đức tin, và những quy tắc cho đời sống Ki-tô giáo trong suốt chu kỳ năm Phụng vụ, vì lời giảng được coi là một phần của chính Phụng vụ.’’
          Đến như thánh Phaolô, một người rất thông thái, rất giỏi về văn hóa, vì ông là học trò của tôn sư Gamaliel (x. Cv 22,3), thế mà ông còn phải nói: “Tôi giảng chẳng cần lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Lời Chúa và quyền năng Thiên Chúa.’’ (1Cr 2,4)
II. LỜI CHÚA DẠY KHÔN HẾT MỌI LOẠI NGƯỜI.
          Ông Luca đề gởi tác phẩm của mình cho một người vị vọng: “Thưa ngài Thê-ô-phi-lô … thiết tưởng cũng nên tuần tự viết ra để kính tặng ngài, mong ngài sẽ nhận thức được rằng giáo huấn ngài đã học hỏi thật là vững chắc.’’ (x. Lc 1,3b-4; Cv 1,1a)
            Ông Thêôphilô là một bậc vị vọng trong giới văn chương Hy Lạp. Bởi vậy, Tin Mừng được ban tặng không phải chỉ cho những người vô học thức, thuộc loại lê dân như người ta lầm tưởng (x. Cv 4,13), mà nhất là còn cho những bậc vị vọng, trí thức trong xã hội!
            Thế thì người giảng Tin Mừng không được coi tín hữu như những “củ khoai’’, để rồi “bắt nạt’’ người nghe mà nói bừa bãi!
III. LỜI CHÚA ĐƯỢC CHỦ CHĂN CỦA HỘI THÁNH CÔNG BỐ TRONG CỘNG ĐOÀN PHỤNG VỤ.
            Cách bố cục của tác gỉa Luca cho ta thấy một điều kỳ lạ:
·        Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ rao giảng trong một cộng đoàn Phụng vụ tại hội đường (x. Lc 4,16).
·        Mới ngày hôm trước Ngài giảng tại hội đường Capharnaum, miền bắc nước Do Thái. (x. Lc 4,43)
·        Ngày hôm sau, người ta lại thấy Ngài giảng dạy tại hội đường ở Giuđê, miền nam nước Do Thái. (x. Lc 4,44)
            Như thế, hội đường miền bắc và miền nam đã đóng khung hoạt động giảng dạy của Đức Giêsu trong khắp ba miền nước Do Thái.
            Cũng vì ông Luca muốn nhấn mạnh Lời Chúa phải được tìm thấy trong cộng đoàn Phụng Vụ của Hội Thánh, nên ông ghi nhận sau khi Đức Giêsu về trời: các Tông Đồ không đi khắp thế gian để giảng Tin Mừng, nhưng họ “hằng ngày ở trong đền thờ mà chúc tụng Thiên Chúa’’ (x. Lc 24,53).
          Bởi vì chính Đức Giêsu đã trả lời cho thượng tế Caipha hỏi Ngài về Giáo Lý Ngài đã giảng dạy, thì Ngài nói: “Tôi đã giảng công khai cho mọi người, hằng ngày tôi giảng hoặc trong hội đường, hoặc nơi Nhà Thờ (trong cộng đoàn Phụng Vụ). Các ông muốn biết giáo lý của tôi, cứ hỏi những người đã nghe tôi, xem tôi đã nói gì với họ’’ (Ga 18,19-21).
          Câu nói trên, Đức Giêsu đã khẳng định:“Ai nghe lời môn đệ tôi giảng trong cộng đoàn Phụng Vụ, là người đó đã nghe chính lời tôi giảng’’ (Lc 10,16).
IV. LỜI GIẢNG PHÁT XUẤT TỪ CON NGƯỜI ĐÃ SỐNG LỜI MÌNH GIẢNG.
a- Hoặc là Lời Chúa làm ray rứt tâm hồn họ, như trong Bài đọc I đã ghi lại:“Toàn dân đã khóc lên khi nghe các lời Sách Luật’’, bởi vì nhờ được nghe cắt nghĩa Lời Chúa, toàn dân cảm nghiệm tình thương của Thiên Chúa đối với họ rất lớn lao, thế mà cha ông họ cũng như chính họ đã phản bội Thiên Chúa. Do đó họ xúc động, ưu phiền, khóc lóc, đến nỗi các thầy Lê-vi và cả ông Ét-ra phải lên tiếng ngăn cản và an ủi họ: “Hôm nay là ngày thánh hiến cho Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em, anh em đừng sầu thương khóc lóc… vì niềm vui của Đức Chúa là thành trì bảo vệ anh em’’
b- Hoặc là Lời Chúa làm phấn khởi lòng người, như trong Tin Mừng có ghi lại:
                           * Người nghèo khó được vui mừng.
                                  * Kẻ tù đày vì tội lỗi cảm thấy được Chúa xót thương.
                           * Người mù trở về với Chúa nay được hiểu biết Chúa hơn.
                           * Kẻ bị áp bức được Chúa nâng đỡ.
                             Vì vậy, sau khi nghe Lời Chúa mà không gây nên một phản ứng buồn hay vui nào trong tâm hồn ta, thì hôm đó coi như ta chưa đón nhận được Lời Chúa; hoặc tại người giảng không giảng đúng Lời Chúa; hoặc tại người nghe không biết đón nhận với tất cả tấm lòng khao khát chân lý! (x. Mt 5,6; 11,16-19)
          Hỏi: Đức Giê-su có sứ mệnh đem Tin Mừng cho người nghèo khó, ban bố ân xá cho kẻ bị tù đày, cho người đui mù được nhìn thấy, cho kẻ áp bức được giải oan, loan báo năm hồng ân của Thiên Chúa’’, rồi Đức Giê-su lên tiếng xác nhận: “Hôm nay đã ứng nghiệm điều sách này nơi tai các ngươi’’ (x. Lc 4,18-19.21: Tin Mừng).
          Nếu các điều trên đây đã được ứng nghiệm từ ngày Đức Giêsu công bố Tin Mừng cho loài người, thì tại sao ngày nay sự ác vẫn còn đang tiếp tục diễn ra:
-         Người nghèo đón nhận Tin Mừng vẫn là nghèo khổ, mừng gì đâu?
-         Có biết bao kẻ bị áp bức tù đày vì sự công chính vẫn còn đó.
-         Nhiều kẻ mù quáng về đức tin vẫn chưa thông.
-         Năm hồng ân của Thiên Chúa đến theo Lv 25,10-13, phải là: Nhân phẩm mọi người được tôn trọng bình đẳng, nhu cầu đời sống con người không ai dư, không ai thiếu, nhưng có đâu? Ấy chưa kể đến loài người còn phải chịu nhiều tai ương do thiên nhiên gây ra như bão lụt, động đất, đã cướp đi bao sinh mạng vô tội, hoặc để lại hậu quả vô cùng tai hại cho bao nhiêu người nghèo khổ phải gánh chịu?
Để lý giải vấn nạn trên, ta phải phân biệt hai loại sự dữ: Sự dữ do thiên nhiên gây nên, và sự dữ do tội con người gây ra.
a- Sự dữ do tội con người gây ra: là bởi vì con người không sống Lời Chúa dạy, Lời Kinh Thánh nói: “Trước mặt con, Chúa đặt lửa và nước, con muốn gì hãy đưa tay ra mà lấy. Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì sẽ được cái đó’’ (Hc 15,16-17).
Lửa hay nước đều tốt cho con người, nhưng tùy lúc chọn lựa và sử dụng nó đúng với mục đích Chúa đã tạo dựng nên ban cho con người được hạnh phúc. Nếu ta chọn nó và sử dụng không đúng mục đích Chúa đã dựng nên cho ta, thì ta phải mang hậu quả khốn nạn do tự do của mình chọn lựa, chứ không đổ lỗi cho Thiên Chúa được.
Còn ai phải hứng chịu hậu quả của kẻ gây nên tội, thì chắc chắn họ sẽ được Chúa biến dữ ra lành trong ngày họ nhắm mắt lìa đời, còn bây giờ sống trên đời này, thì phải chấp nhận cảnh chiên sống chung với sói (x. Is 11,1-4), cũng như lúa phải mọc chung với cỏ trong một thửa ruộng (x. Mt 13,24), mầu nhiệm của Hội Thánh lữ hành là thế.
b- Sự dữ do thiên nhiên gây ra: Chúa cho phép thiên nhiên gây họa cho con người, nhằm giáo dục mọi người:
- Đừng bám vào giá trị trần thế như thần hộ mạng.
- Cuộc đời này chỉ là quán trọ, sẽ phải rời bỏ về Quê Trời.
- Nhắc nhở mọi người luôn sám hối và luôn kết hợp với Chúa, vì không biết mình chết giờ nào và chết cách nào. Như Đức Giê-su đã giải thích về chuyện 18 người bị tháp Siloam đè chết: “Đó không phải là tội của họ nặng hơn người khác, mà để nhắc nhớ cho mọi người, nếu không ăn năn hối cải trở về đường công chính, thì sẽ phải chết khốn nạn hơn những người bị tháp Siloam đè!’’ (x. Lc 13,1-5).
Ta đừng trách Thiên Chúa không làm cho môi trường ta sống được bình an hạnh phúc, mà ta hãy tự trách chính mình, vì Chúa đã ban ơn dồi dào cho mỗi người, đến nỗi Ngài ban cả Con Một Ngài cho loài người chúng ta được sống dồi dào (x. Ga 10,10), để “chúng ta trở nên hương thơm của Đức Ki-tô, xông ra giữa những người được cứu độ và những kẻ bị hư mất’’ (x. 2Cr 2,15); và “để cho muôn dân sẽ lấy dòng giống ta mà cầu phúc cho nhau’’ (x. St 22,18; 28,14). Nói tắt là “sống hoàn thiện như Cha trên trời’’ (x. Mt 4,48)
Nếu ai cũng cố gắng sống được như thế, chắc chắn ai cũng đoạt giải Nobel, thì thế giới này toàn là những người mẫu của Tin Mừng. Và như thế không còn ai sợ sự dữ ập đến! Vậy ta đừng quy trách nhiệm cho Thiên Chúa làm khổ con người, vì "Thiên Chúa không kêu gọi chúng ta vào đàng ô uế mà là để nên thánh" (1Tx. 4,7). Đó quyền Chúa đòi buộc mọi người, chứ con người không được đòi hỏi Chúa điều gì nữa!
V. LỜI GIẢNG PHẢI DO CHÚA THÁNH THẦN TÁC ĐỘNG NHẰM MỤC ĐÍCH XÂY DỰNG ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN.
            Trong ngày Truyền tin, khi Mẹ Maria biết nói tiếng “Xin Vâng!’’ Chúa Thánh Thần làm cho Đức Maria trở thành Mẹ Thiên Chúa; và từ phút ấy Mẹ đã mang Chúa đến cho loài người. Ba mươi năm sau, Con Đức Maria vào hội đường ở Nadareth, mở Sách ngôn sứ Isaia đọc, rồi gấp sách lại, Ngài nói: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi’’ (x. Lc 4,18), thì lần này không phải là lúc Chúa Cha ban Thánh Thần riêng cho Đức Giêsu, nhưng là lúc Thánh Thần tuôn đổ trên cộng đoàn những kẻ biết đón nhận Lời. Cụ thể Chúa Thánh Thần ban đặc sủng cho riêng mỗi người: “Người được ơn làm Tông Đồ, kẻ thì được ơn nói tiên tri, người được ơn làm phép lạ… cốt để xây dựng nên một Thân Thể mầu nhiệm của Đức Giê-su là Hội Thánh Ngài!’’ (1Cr 12,12-30: Bài đọc II), đúng với Lời Kinh Thánh:“Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống’’ (Ga 6,63: Đáp ca).
Truyện kể:
       Một Linh mục thao thao giảng trong tuần Tĩnh tâm, thu hút được rất nhiều người đến nghe, linh mục cảm thấy mình tuyệt quá, nhất là năm nay giảng thành công chưa từng thấy.
       Trong suốt tuần Tĩnh tâm, có một cụ già luôn đến sớm và ngồi hàng ghế đầu tiên, tỏ vẻ chăm chú nghe cha giảng. Sau tuần tĩnh tâm, cha hỏi ông cụ:
-    Cụ nghe thế nào? Tuyệt không?
-   Thưa cha, con nghe câu sau thì quên câu trước, con lại là người thất học, với tuổi già này, làm sao con hiểu được những lời cao siêu cha giảng! Con đến nhà thờ sớm để có chỗ trên ngồi, tránh làm chia trí mọi người và cầu nguyện cho cha thôi.
       Lúc ấy Linh mục mới nhận ra rằng: kết quả việc mình làm hôm nay còn tùy nhiều người cầu nguyện cho, để ơn Chúa đổ xuống thêm. Đúng như lời thánh Phao-lô nói:
       Tôi trồng, anh tưới, Thiên Chúa mới làm cho mọc lên!” (1 Cr 3,6).
THUỘC LÒNG.
Tôi giảng chẳng cần lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Lời Chúa và quyền năng Thiên Chúa (1 Cr 2,4) 
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH