Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ ba tuần 2 mùa vọng

THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 2 – MÙA VỌNG
Is 40, 1-11; Mt 18, 12-14
BÀI ĐỌC: Is 40, 1-11
1 Thiên Chúa phán: "Hãy an ủi, an ủi dân Ta: 2 Hãy ngọt ngào khuyên bảo Giê-ru-sa-lem, và hô lên cho Thành: thời phục dịch của Thành đã mãn, tội của Thành đã đền xong, vì Thành đã bị tay Đức Chúa giáng phạt gấp hai lần tội phạm.” 3 Có tiếng hô: "Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho Đức Chúa , giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. 4 Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. 5 Bấy giờ vinh quang Đức Chúa sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng Đức Chúa đã tuyên phán.” 6 Có tiếng nói: "Hãy hô lên! " Tôi thưa: "Phải hô lên điều gì? " - Người phàm nào cũng đều là cỏ, mọi vẻ đẹp của nó như hoa đồng nội. 7 Cỏ héo, hoa tàn khi thần khí Đức Chúa thổi qua. Phải, dân là cỏ: 8 cỏ héo, hoa tàn, nhưng lời của Thiên Chúa chúng ta đời đời bền vững.” Hỡi kẻ loan tin mừng cho Xi-on, hãy trèo lên núi cao. Hỡi kẻ loan tin mừng cho Giê-ru-sa-lem, hãy cất tiếng lên cho thật mạnh. Cất tiếng lên, đừng sợ, hãy bảo các thành miền Giu-đa rằng: "Kìa Thiên Chúa các ngươi! " 10 Kìa Đức Chúa quang lâm hùng dũng, tay nắm trọn chủ quyền. Bên cạnh Người, này công lao lập được, trước mặt Người, đây sự nghiệp làm nên. 11 Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt.
ĐÁP CA: Tv 96/95
Đ.  Kìa Thiên Chúa chúng ta quang lâm hùng dũng. (x Is 40, 9. 10)
1 Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, hát lên mừng Chúa, hỡi toàn thể địa cầu! 2a Hát lên mừng Chúa, chúc tụng Thánh Danh!
 2b Ngày qua ngày, hãy loan báo ơn Người cứu độ. 3 Kể cho muôn dân biết Người thật là vinh hiển, cho mọi nước hay những kỳ công của Người. 10ac Hãy nói với chư dân: Chúa là Vua hiển trị, Người xét xử muôn nước theo đường ngay thẳng.
11 Trời vui lên, đất hãy nhảy mừng, biển gầm vang cùng muôn hải vật, 12a ruộng đồng cùng hoa trái, nào hoan hỷ.
12b Hỡi cây cối rừng xanh, 13 hãy reo mừng trước tôn nhan Chúa, vì Người ngự đến, Người ngự đến xét xử trần gian. Người xét xử địa cầu theo đường công chính, xét xử muôn dân theo chân lý của Người.
TUNG HÔ TIN MỪNG:
Hall-Hall: Ngày của Chúa gần kề; kìa Người ngự đến cứu chuộc chúng ta. Hall.
TIN MỪNG: Mt 18, 12-14
12 Khi ấy, Đức Giê-su nó với các môn đệ rằng: “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.
           
CHÚA GIÊSU LÀ ĐẤNG CỨU CHUỘC
Chúa Giêsu cứu chuộc chúng ta, Ngài không phải chuộc chúng ta từ tay ma quỷ, vì ma quỷ không có quyền gì đối với Ngài, dù tổ tông loài người sau khi phạm tội, Satan đã trấn lột hết ơn Chúa, khiến họ phải trần truồng xấu hổ (x St 3, 7. 10a). Nhưng Chúa Giêsu không đòi lại từ tay ma quỷ những ơn mà chúng đã cướp nơi loài người, mà Ngài chuộc lại từ tay Chúa Cha những ơn huệ lớn lao hơn lòng ta mơ ước (x Ep 3, 20), cho ta được sống và sống cách dồi dào (x Ga 10, 10). Vì Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, ơn huệ từ tay Ngài ban không bao giờ vơi cạn. Để cảm nghiệm được niềm vui ơn cứu chuộc Chúa Giêsu ban lại cho chúng ta, qua các Bài đọc trong Phụng Vụ hôm nay, chúng ta tìm hiểu 8 điểm giáo lý sau đây:
-          Tại sao chủ chiên lại để 99 con trên núi mà đi tìm con lạc?
-          Một con lạc trở về, tại sao làm cho chủ vui mừng hơn 99 con không lạc?
-          Cuộc trở về với Chúa phải khởi sự từ điểm nào quan trọng nhất?
-          Làm sao tôi có khả năng bạt đồi, lấp hố, nắn đường?
-          Ngôn sứ Isaia 40, 6-8 nói: Con người là loài cỏ nay còn mai mất, chỉ có Lời Chúa là bền vững, ông muốn nói gì?
-          Ngôn sứ Isaia 40, 2 nói: Thời phục dịch của thành đã mãn, tội của thành đã đền xong, vì thành đã bị tay Thiên Chúa phạt gấp hai lần tội phạm, có nghĩa là gì?
-          Thiên Chúa chăm sóc chúng ta như thế nào qua lời ngôn sứ Isaia?
-          Tv 96/95 dạy ta phải ca tụng Thiên Chúa thế nào?
1/ TẠI SAO CHỦ CHIÊN LẠI ĐỂ 99 CON TRÊN NÚI MÀ ĐI TÌM CON LẠC?
Hình ảnh núi trong Thánh Kinh nói chung và đặc biệt dưới cái nhìn của tác giả Matthêu, ông muốn nói với người Do Thái: Núi là nơi con người được gặp gỡ Thiên Chúa và cũng là nơi phát xuất ơn cứu độ, đó chính là Hội Thánh Chúa Kitô được sinh ra từ trên “núi”. Cụ thể:
-          Sau lụt Hồng Thủy, tàu Noe mắc cạn trên núi (x St 8, 4): Điều này tiên báo Chúa Giêsu thắng ma quỷ trên núi (x Mt 4, 8-11); Ngài biểu lộ vinh quang Phục Sinh ở núi Hiển Dung (x Mt 17, 1-8); Ngài bị đóng đinh trên núi Sọ (x Mt 27, 33).
-          Xưa kia Chúa ban Luật cho ông Môsê trên núi Sinai (x Xh 19, 18): Hình ảnh đó tiên báo Đức Giêsu là Môsê mới, Ngài ban Hiến Chương Nước Trời cho Hội Thánh ở trên núi (x Mt 5, 1t); từ trên núi miền Galilê, trước khi Chúa Giêsu lên trời, Ngài sai Tông Đồ đi khắp thế gian tập họp muôn dân vào Hội Thánh của Ngài ( x Mt 28, 16t).
Vậy hình ảnh chủ để 99 con chiên không lạc trên núi: Dù Đức Giêsu đã đưa 99% loài người vào Hội Thánh, chỉ còn 1% những kẻ lạc xa sự thật ở ngoài Hội Thánh, Ngài cũng muốn đưa họ về để chăm sóc trong Hội Thánh của Ngài. Ai không kiên trì sống Đức Ái trong Hội Thánh, đều làm cho Đức Giêsu thổn thức lo lắng, quyết tìm về cho bằng được: “Tôi còn có những chiên khác không thuộc ràn này. Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” (Ga 10, 16). Vì thế Hiến Chế Hội Thánh số 9, giáo huấn Công Đồng Vat. II dạy: “Chúa không cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết”. Vì “nhờ ân sủng Thiên Chúa, chúng ta nên thánh trong Giáo Hội, và Giáo Hội chỉ kết thúc trong vinh quang trên trời, khi thời cải tạo mọi sự đến” (HCHT số 48).
2/ MỘT CON LẠC TRỞ VỀ, TẠI SAO LÀM CHO CHỦ VUI MỪNG HƠN 99 CON KHÔNG LẠC?
Nếu ta cắt nghĩa dụ ngôn chiên lạc theo nghĩa đen, thì thật là vô lý! Vì người nuôi chiên, ai cũng mong vắt được nhiều sữa, lấy được nhiều thịt, đạt kinh tế cao. Thế thì 99 con chiên không lạc làm cho chủ có nhiều lợi tức hơn, vậy tại sao chủ không vui mừng, mà lại rất vui khi một con trở về, liệu nó có đem lại nhiều lợi tức cho chủ hơn 99 con kia không?!
Bởi đó, muốn hiểu đúng ý nghĩa và giá trị của dụ ngôn chiên lạc, bắt buộc ta phải hiểu:
-          99 con chiên không lạc là các Tông Đồ Đức Giêsu chọn khi Ngài còn sống trên dương thế!
-          Một con chiên lạc trở về ràn chiên của chủ, đó chính là ông Phaolô.
Thực vậy, bao nhiêu công sức của “các Tông Đồ thượng đẳng” vẫn thua xa công sức riêng một mình ông Phaolô trở về, xét cả về lượng cũng như về phẩm chất!
* Về lượng: Nếu ta gạch bỏ hết những lời ông Phaolô nói trong Tân Ước, thì cuốn Kinh Thánh Tân Ước chẳng còn được bao nhiêu! Và một mình ông Phaolô thành lập được nhiều giáo đoàn như Côrintô, Galát, Êphêsô, Philípphê, Côlôsê, Thêsalônikê. Nếu ông Phaolô không trở về, thì có lẽ đạo Chúa đã bị ông khai tử từ lúc ông hằm hừ thở ra mùi sát khí, lãnh trát các thượng tế, xông tới Đama triệt hạ hết những ai tin vào Đức Giêsu, và hôm nay thế giới chưa ai được biết Chúa!?
* Về phẩm: Giáo lý của thánh Phaolô giảng dạy về Đức Giêsu vô cùng phong phú và sâu sắc, đến nỗi có nhiều người cho là Đức Giêsu không lập Hội Thánh Công giáo, mà là thánh Phaolô!
Như vậy, chúng ta biết thánh Phaolô không đơn phương độc mã trở về với Chúa, mà ông còn trở thành chiên đầu đàn dẫn cả dân ngoại, trước đây không thuộc về đàn chiên của Đức Giêsu, nay được ở trong chuồng chiên, chính là Hội Thánh, dưới sự chăm sóc, dẫn dắt của Mục Tử Giêsu! Vì thế, thánh Tông Đồ đã khoe với ông Timôthê, môn đệ ông rằng: “Đức Giêsu bước vào trần gian để cứu những người tội lỗi, trong số đó tôi là người thứ nhất!” (1Tm 1, 15) Người thứ nhất ở đây không phải là người đầu tiên được Chúa cứu, mà là mẫu trở về với Đức Giêsu cho tất cả mọi người. Hiểu như thế, chúng ta mới biết giá trị câu nói của Đức Giêsu: “Khi người tội lỗi ăn năn sám hối trở về, thì cả tầng trời rúng lên vì niềm vui mừng!” (Lc 15, 7a).
3/ CUỘC TRỞ VỀ VỚI CHÚA PHẢI KHỞI SỰ TỪ ĐIỂM NÀO QUAN TRỌNG NHẤT?
Nhìn vào đời sống của Phaolô trước khi trở lại, ông không phải là kẻ bất lương về mặt luân lý, vì ông là một Biệt phái giữ Luật Môsê rất cẩn thủ, mà mục đích Luật Môsê dẫn người ta tin vào Chúa Giêsu để hiệp thông với Ngài. Thế mà ông Phaolô lại chống đối những người tin vào Chúa Giêsu, ông chính là “chiên lạc nhà Israel”. Chỉ khi nào ông thuộc về Chúa Kitô, dù ông còn yếu đuối về thân xác, như ông đã thú nhận: “Sự thiện tôi muốn, tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (x Rm 7, 18-19), thì trước mặt Chúa ông vẫn là người công chính, vì Chúa luôn ở với ông, và được Chúa nói: “Ơn Ta đủ cho con, vì chưng quyền năng trong yếu đuối mới hoàn hảo” (2Cr 12, 7-10). Bởi đó vị Tông Đồ yếu đuối này nói: “Điều quan trọng không phải tôi là người hoàn hảo, mà quan trọng vì Chúa Kitô chộp lấy tôi” (Pl 3, 12).
Vậy muốn trở về với Chúa để sửa đổi đời sống luân lý bất chính của mình, thì trước hết phải trở về trong lãnh vực Đức Tin, tức là canh tân đời sống Đức Tin của mình trong Giáo Lý của Hội Thánh, như ông Phaolô sau khi đã được học Giáo Lý nơi môn đệ Chúa Giêsu (x Cv 9), ông đã trở nên vị Tông Đồ xuất sắc không thua kém những môn đệ Chúa chọn (x 2 Cr 11, 5).
4/ MUỐN BẠT ĐỒI, LẤP HỐ, NẮN ĐƯỜNG, LÀM SAO TÔI CÓ KHẢ NĂNG LÀM ĐƯỢC?
Trong mùa Vọng, lời kêu gọi vang dội nhất là: “Hãy bạt đồi, lấp hố, nắn đường”. Đó là lời thúc bách của tiếng lương tâm con người. Nhất là đối với những người khao khát được Chúa đến ngự vào lòng, thì tất yếu cần phải canh tân tu chỉnh đời sống của mình khởi đi từ lãnh vực Đức Tin đến lãnh vực luân lý như ông Phaolô. Nhưng thực tế không ai có thể tự mình làm mọi điều tốt như lòng mơ ước và tránh được hết những điều xấu mình ghét. Mẹ Maria nhắn nhủ chúng ta: Muốn thắng được tính kiêu căng, chỉ nhờ có “Chúa giơ cánh tay mạnh mẽ oai quyền, Ngài hạ bệ những kẻ quyền thế, kiêu căng”, như vậy chính Chúa giúp ta bạt đồi, lấp hố, nắn đường, vì “Ngài nâng cao kẻ khiêm nhường, đói khát Ngài cho no thỏa” (x Lc 1, 51-53).
Bởi thế, vua thánh Đavid nói: “Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công, thành kia mà Chúa không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm, bạn có thức khuya hay dậy sớm, khó nhọc làm ăn cũng hoài công, còn kẻ được Chúa thương dầu có ngủ, Người vẫn ban cho đủ tiêu dùng” (Tv 127/126, 1-2).
5/ NGÔN SỨ ISAIA 40, 6-8 (BÀI ĐỌC) NÓI: CON NGƯỜI LÀ LOÀI CỎ NAY CÒN MAI MẤT, CHỈ CÓ LỜI CHÚA LÀ BỀN VỮNG, ÔNG MUỐN NÓI GÌ?
Người ta chỉ là cỏ, cỏ thì úa tàn tùy theo thời tiết. Sự sống cây cỏ cũng giống sự sống thú vật. Bởi vậy những ai không được tái sinh bởi nước và Thần Khí (x Ga 3, 5), thì họ cũng chỉ là loài thú, bởi vì thú chết người ta cũng chết (x Gv 3, 18-19). Vậy muốn được sống hạnh phúc dồi dào tồn tại muôn đời, thì ta phải:
-          Được sinh lại bởi Lời Chúa, như thánh Phêrô nói: “Anh em đã được tái sinh không phải do thứ hạt giống mục nát mà là thứ hạt giống bất hoại, nhờ Lời hằng sống và lâu bền của Thiên Chúa, vì: mọi xác phàm như cỏ dại, cỏ thì khô cháy, hoa thì rũ tàn, còn ai sinh lại bằng Lời Chúa thì bền mãi đời đời” (1Pr 1, 23-25).
-          Đặc biệt chúng ta còn được tái sinh bởi Chúa Giêsu Phục Sinh, như lời thánh Phêrô nói: “Anh em hãy sám hối và mỗi người hãy chịu Phép Rửa nhân danh Chúa Giêsu Kitô, để được ơn tha tội, và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần” (Cv 2, 38).
Vậy ta chỉ nhờ, với và trong Chúa Giêsu (x Rm 11, 36) mà sám hối tội để làm việc lành (x Mt 3, 8), thì ta mới được thoát ra khỏi kiếp sinh vật như Adam (x 1Cr 15, 45), để đạt sự sống dồi dào trong Chúa Giêsu Phục Sinh (x Ga 6, 57; 10, 10).
6/ NGÔN SỨ ISAIA 40, 2 (BÀI ĐỌC) NÓI: THỜI PHỤC DỊCH CỦA THÀNH ĐÃ MÃN, TỘI CỦA THÀNH ĐÃ ĐỀN XONG, VÌ THÀNH ĐÃ BỊ TAY CHÚA PHẠT GẤP HAI LẦN TỘI PHẠM, CÓ NGHĨA LÀ GÌ?
* “Thời gian phục dịch của thành đã mãn, tội của thành đã đền xong”: Ngôn sứ Isaia nhắc cho dân Do Thái nhớ lại vào năm – 587 đến – 538, vua Nabukodonosor đã bắt dân Do Thái đi phục dịch thân phận nô lệ ở Babylon suốt 40 năm, vì tội của họ không nghe lời các ngôn sứ giáo dục, nhưng sau đó, Chúa thấy dân vẫn quy tụ lại mỗi ngày thứ bảy để đọc cho nhau nghe những câu Lời Chúa đã thuộc lòng, vì thời bị lưu đày họ không còn sách vở. Chúa thấy thiện chí của dân như thế, Ngài đã dùng bàn tay ông Cyros, vua Ba Tư đánh thắng đế quốc Babylon và giải phóng cho dân Chúa được hồi hương, lại còn giúp cho họ phương tiện tái thiết đền thờ Giêrusalem vào năm – 539. Đó là lý do ngôn sứ Isaia nói: “Tội của thành đã đền xong”.
* “Thành bị tay Đức Chúa giáng phạt gấp hai lần tội phạm”: Ông Isaia lại nói về cảnh hoang tàn của Giêrusalem, vì dân chỉ thờ Chúa bằng môi miệng chứ không bằng tấm lòng, nhất là khi Chúa Cha ban Con Một Ngài cho, họ không đón nhận lại tìm cách loại trừ. Bởi đó, trong lịch sử thành Giêrusalem bị phá hai lần:Lần I bởi tay vua Nabukodonosor vào năm 587 trước Công nguyên, và cả Đền Thờ sau thời lưu đày được tái thiết cũng bị đế quốc Roma phá vào năm 70.
Hai lần Đền Thờ của người Do Thái bị phá đã trở thành dấu chỉ tiên báo: Chúa không chỉ chọn riêng dân Israel, Người cũng không còn nhận cách tế tự của Israel theo Luật Môsê, nhưng Người thâu nhận muôn dân vào Hội Thánh của Ngài; và Chúa Cha chỉ nhận Hy Tế của Con Một Ngài thiết lập qua mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh (x Ga 4, 22-23), ai gia nhập Hội Thánh và hiệp dâng Hy Lễ với Chúa Giêsu, thì con người của họ có giá trị hơn đền thờ Giêrusalem được xây dựng bởi những vật liệu quý giá, và họ là Đền Thờ của Chúa cư ngụ vĩnh viễn, không sự ác nào tàn phá nổi! (x1Cr 3, 16-17).
Hình ảnh đền thờ Giêrusalem bị phá hai lần chỉ vì dân không sống theo Lời Chúa dạy, lại trở thành dấu chỉ người Kitô nào không sống theo lời giáo huấn của Hội Thánh, thì cuộc đời của họ cũng bị Satan phá hủy hai lần: vào giờ chết và vào ngày cánh chung.
7/ NGÔN SỨ ISAIA NÓI CHÚA CHĂM SÓC CHÚNG TA NHƯ THẾ NÀO?
Qua Bài đọc, ngôn sứ Isaia đã hé mở cho chúng ta: Vào ngày Thiên Chúa cứu độ: “Chúa chăm sóc chúng ta như một Mục Tử chăm sóc đoàn chiên, Ngài tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40, 11: Bài đọc).
Trong Tin Mừng, thánh sử Luca cũng ghi Lời Chúa Giêsu thổn thức trong tâm tình muốn chăm sóc dân của Ngài, nhưng họ không muốn đón nhận, Ngài nói: “Giêrusalem, Giêrusalem! Ngươi giết các ngôn sứ và ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi! Đã bao lần Ta muốn tập họp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu” (Lc 13, 34).
Ngôn sứ Isaia còn nói: “Có khi nào người mẹ quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù người mẹ có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49, 15).
Bởi thế vua thánh Đavid nói: “Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ, biết cả khi con đứng con ngồi. Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa, đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét, mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả. Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời, thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết. Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con. Kỳ diệu thay, tri thức siêu phàm, quá cao vời, con chẳng sao vươn tới! Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài, lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan?Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài. Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện, đến ở nơi chân trời góc biển phương tây, tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con. Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách Ngài, trước khi ngày đầu của đời con khởi sự.” (Tv 139/138, 1-10. 16)
8/ TV 96/95 DẠY TA PHẢI CA TỤNG THIÊN CHÚA THẾ NÀO?
Xưa kia vì tội Adam, Eva, thì vườn Địa Đường trở thành địa ngục: “Gai góc mọc lên cho họ” (x St 3, 18). Có nghĩa là khi còn trung thành với Chúa, thì môi trường họ sống là Thiên Đàng dưới đất (vườn Địa Đàng), còn khi bất trung với Chúa, cũng môi trường ấy trở nên khó sống đối với họ! Nhưng “ngày của Chúa gần kề, kìa Người ngự đến cứu chuộc chúng ta” (Tung Hô Tin Mừng), Ngài làm cho cả môi trường sống trở nên thuận lợi và đem lại hạnh phúc, như vua thánh Đavid nói: “Hát lên bài ca mới, hỡi toàn thể địa cầu. Trời hãy vui lên, đất hãy nhảy mừng, biển gầm vang cùng muôn hải vật, ruộng đồng cùng hoa trái nào hoan hỷ. Hỡi cây cối rừng xanh, hãy reo mừng trước tôn nhan Thiên Chúa, vì Người ngự đến, Người ngự đến xét xử trần gian. Người xét xử địa cầu theo đường công chính, xét xử muôn dân theo chân lý của Người. Hãy nói với muôn dân: Chúa là Vua hiển trị, Người xét xử muôn nước theo đường ngay thẳng” (Tv 96/95, 2-13).”Kìa Thiên Chúa chúng ta quang lâm hùng dũng” (Is 40, 9-10: Đáp ca).
THUỘC LÒNG
Chúa luôn gìn giữ tôi chẳng khác nào con ngươi mắt Ngài (Dnl 32, 10).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH