Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 24 thường niên


THỨ 6 SAU CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
1Tm 6,2c-12 Lc 8,1-3
BÀI ĐỌC: 1Tm 6,2c-12
            2c Anh thân mến, đây là những điều anh phải dạy, phải khuyên.3 Nếu có ai dạy một giáo lý khác, không theo sát các lời lành mạnh, tức là các lời của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, và không theo sát giáo lý phù hợp với đạo thánh,4 thì người ấy lên mặt kiêu căng, không biết gì cả, nhưng mắc bệnh ham tranh luận và thích cãi chữ. Do đó sinh ra ganh tị, tranh chấp, lộng ngôn, nghĩ xấu,5 đấu khẩu liên miên giữa những người đầu óc lệch lạc, mất cả chân lý và coi việc giữ đạo là một nguồn lợi.6 Đã hẳn, việc giữ đạo là nguồn lợi lớn đối với ai lấy cái mình có làm đủ.7 Quả vậy, chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được.8 Vậy nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ.9 Còn những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh huỷ diệt tiêu vong.10 Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé.
            11 Phần anh, hỡi người của Thiên Chúa, hãy tránh xa những điều đó; hãy gắng trở nên người công chính, đạo đức, giàu lòng tin và lòng mến, hãy gắng sống nhẫn nại và hiền hoà.12 Anh hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, giành cho được sự sống đời đời; chính vì sự sống ấy, anh đã được Thiên Chúa kêu gọi, và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng.
ĐÁP CA: Tv 48
Đ. Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,vì Nước Trời là của họ. (Mt 5,3).
6 Ngày vận hạn cớ chi phải sợ, lúc bọn gian manh theo sát bủa vây tôi?7 Chúng cậy vào của cải, lại vênh vang bởi lắm bạc tiền.
8 Nhưng nào có ai tự chuộc nổi mình và trả được giá thục hồi cho Thiên Chúa? 9 Mạng người dù giá cao mấy nữa,thì rồi ra cũng chấm dứt đời đời. 10 Nào phàm nhân sống mãi được sao mà chẳng phải đến ngày tận số?
17 Đừng sợ chi khi có kẻ phát tài, hoặc cửa nhà tăng thêm vẻ phong lưu, 18 vì khi chết, nó đâu mang được cả, kiếp vinh hoa chẳng theo xuống mộ phần.
 19 Lúc sinh thời, nó tự hào tự đắc: Mình làm nên, thiên hạ tán dương mình! " 20 Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp, chẳng bao giờ còn được thấy ánh dương!
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Mt 11,25
Hall-Hall: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Hall.
TIN MỪNG: Lc 8,1-3
            1 Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai2 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ,3 bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.

PHỤC SINH MỚI ĐỊNH GIÁ TRỊ ĐỜI NGƯỜI
            Thánh Phaolô xác tín cho chúng ta rằng: “Nếu Đức Kitô không sống lại, chúng ta theo Ngài là những kẻ khốn nạn nhất trên đời, bởi vì theo Đức Kitô phục vụ đến chết là hết, không sống lại để lãnh nhận thành quả việc mình làm khi còn trong thân xác, là kẻ bất hạnh nhất trên đời (x. 1Cr 15,12-20: Bài đọc năm chẵn).
            Viễn tượng thế giới Phục Sinh, thánh Phaolô cho biết: “Tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mạc khải nơi chúng ta. Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người. Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy; tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang. Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở. Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng: chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa” (Rm 8,18-23).
            Ta muốn được thông dự vào vinh quang Chúa Giêsu Phục Sinh, thì ngay khi còn sống trên đời, ta phải:
-         Dốc hết mọi khả năng, đầu tư vào việc truyền giáo.
-         Phục vụ phải chấp nhận dị nghị, đàm tiếu.
-         Không lạm dụng quyền tự do trong việc phục vụ.

I. TA PHẢI DỐC HẾT MỌI KHẢ NĂNG, ĐẦU TƯ VÀO VIỆC TRUYỀN GIÁO.
            Tin Mừng hôm nay (Lc 8,1-3), ông Luca phác họa cuộc hành trình truyền giáo của Đức Giêsu từ thành thị về thôn quê: Tức là Tin Mừng được bung ra từ giới trí thức đến người bình dân, dẫn đầu là Đức Giêsu, tiếp sau là các môn đệ, và cuối cùng là một số phụ nữ. Hình ảnh này cho ta liên tưởng đến đoàn tàu xe lửa chạy, đầu tầu có máy kéo và cuối tầu có máy đẩy. Đức Giêsu là máy kéo, các phụ nữ là máy đẩy, bởi vì các chị này đã lấy tiền của trợ giúp cuộc truyền giáo.
Ở Việt Nam, sau năm 1954, nửa nước VN ở phía Bắc do đảng Cộng sản cai trị, thời gian này các tôn giáo gặp nhiều khó khăn, cụ thể địa phận Bùi Chu không được tập họp các Chủng sinh để huấn luyện làm Linh mục. Nhưng trong tòa Giám mục Bùi Chu vẫn lén thâu nhận nhiều thanh niên có ý chí dâng mình phục vụ Hội Thánh vào sống trong tòa Giám mục để được cha giáo Hân huấn luyện. Như thế là trái với luật pháp của chính quyền Cộng sản. Chính quyền nói tòa Giám mục không chịu nghe, nên các Chủng sinh ở trong đó không ai được ra vào, cũng không cho ai lui tới. Trong hoàn cảnh như thế các bà lợi dụng lúc đi Lễ, đã gói sẵn lương thực quấn vào người để tiếp tay với tòa Giám mục nuôi các Chủng sinh. Kết quả được 29 Linh mục.
            Hình ảnh trên đây đã minh họa Lời Kinh Thánh: “Lời Chúa phán ra, cả một đoàn quân phụ nữ loan đi, vua quan đào tẩu, binh lính chạy dài” (Tv 68/67,12-13).
            Những phụ nữ trong Tin Mừng lấy tiền của giúp Đức Giêsu và các Tông Đồ, cũng như các bà trong địa phận Bùi Chu giúp các thầy, dưới mắt nhìn của người đời, đó là những kẻ ngu dại, nhưng nhìn trong viễn tượng thế giới Phục Sinh, họ là những người khôn ngoan, chắc chắn Chúa thưởng công hơn lòng họ mong ước, như Lời Ngài nói: “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.” (Mt 10,42).
            Thánh Phaolô trong bức thư gởi cho môn đệ Timôthêu khuyên nhủ: “Hãy tôn trọng người chủ cùng một Đức Tin, nên phải phục vụ chủ tốt hơn nữa, bởi lẽ chủ ấy là tín hữu, là anh em yêu quý. Đó là điều anh phải dạy, phải khuyên. Nếu có ai dạy một giáo lý khác Lời Đức Giêsu Kitô, đó là kẻ lên mặt kiêu căng, mắc bệnh ham tranh luận, cãi chữ! Do đó sinh ra ganh tỵ tranh chấp, lộng ngôn, nghĩ xấu, đấu khẩu liên miên giữa những người đầu óc lệch lạc, mất cả chân lý và coi việc giữ Đạo là một nguồn lợi. Đã hẳn việc giữ Đạo là nguồn lợi lớn. Quả vậy chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được. Những kẻ muốn làm giàu thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại. Thật thế, tham tiền là nguồn gốc mọi tội ác. Anh hãy tránh xa những điều đó, hãy gắng trở nên người công chính. Anh hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì Đức Tin, dành cho được sự sống đời đời. Chính sự sống ấy anh đã được Thiên Chúa kêu gọi và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng” (1Tm 6, 2c-12: Bài đọc năm lẻ).
            Sống như thế là làm ứng nghiệm nơi mình mối phúc trong Hiến Chương Nước Trời: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5,3: ĐC năm lẻ)
II. PHỤC VỤ PHẢI CHẤP NHẬN DỊ NGHỊ, ĐÀM TIẾU.
            Đoạn Tin Mừng Luca hôm nay ghi lại một số phụ nữ đi chung đường truyền giáo với Đức Giêsu và các môn đệ, điều đó rất lạ trong thế giới miền Palestin. Thực vậy, có lần Đức Giêsu nói chuyện với một phụ nữ tại bờ giếng Giacob làm các môn đệ ngạc nhiên và thắc mắc: Tại sao Thầy lại nói chuyện với phụ nữ, Thầy nói gì, Thầy muốn gì? (x. Ga 4,27). Bởi vì vào thời ấy không ai dạy Đạo mà lại nói chuyện với phụ nữ ở nơi công cộng: ngay cả đi vào bên trong hội đường, phụ nữ cũng không được phép, thế mà Đức Giêsu lại thâu nhận:
-         Bà Susanna,giới phụ nữ bị coi rẻ .
-         Bà Gioanna, người phụ nữ ngoại giáo lại càng bị khinh miệt hơn.
-         Bà Maria Madalena, một phụ nữ tồi tệ nhất, vì bị bảy quỷ nhập, dù đã được Chúa cứu thoát (x. Lc 8,2b-3a: Tin Mừng).
Tất cả đã nhập đoàn truyền giáo với các môn đệ đi theo Đức Giêsu, như thế là cả đoàn bất chấp lời ra tiếng vào, và Đức Giêsu không hề bận tâm với những định kiến trong thiên hạ. Ở đây chúng ta có được một bằng chứng phi thường về sự tự do của Tin Mừng.
Thánh Phaolô trong đời truyền giáo, ông cũng đem theo một tín nữ và bị người ta đàm tiếu, thì ông trả lời: “Tôi không có quyền đem theo một người chị em tín hữu như các Tông Đồ khác, như các anh em của Chúa và như ông Kêpha?” (1Cr 9,5). Bởi vì: “Trong Chúa, không nam thì chẳng có nữ, và không nữ thì chẳng có nam” (1Cr 11,11). Thánh Tông Đồ nói thế, vì ông muốn hướng lòng mọi người về nguồn gốc: từ sườn Adam sinh ra bà Eva tiên báo từ cạnh sườn Chúa Giêsu, người Công Giáo được sinh ra; và từ người phụ nữ sinh ra người nam thì phải nhớ chính Đức Maria sinh Chúa Giêsu, thì chúng ta mới có ơn cứu độ. Nói tắt: nam hay nữ cũng phải tôn trọng nhau vì cùng được sinh ra bởi Chúa Giêsu, Con Đức Maria.
            Cũng trong tinh thần đó mà Tông Đồ Phaolô nói: “Đã hẳn, có những kẻ rao giảng về Đức Kitô vì lòng ganh tị và tranh chấp, song những người khác lại làm công việc đó vì ý ngay lành.Những người này làm vì bác ái, bởi họ biết rằng tôi được chỉ định để lo bênh vực Tin Mừng.Còn những người kia thì loan báo Đức Kitô vì tính ưa tranh giành, họ không có lòng ngay, tưởng làm như thế là gây thêm khổ cho tôi, trong lúc tôi bị xiềng xích. Nhưng không sao đâu! Dù thế nào đi nữa với ý lành hay ý xấu, cuối cùng Đức Kitô được rao giảng là tôi mừng” (Pl 1,15-18).
III. KHÔNG LẠM DỤNG QUYỀN TỰ DO TRONG VIỆC PHỤC VỤ.
            Trong đời sống Mục Vụ, không ai nắm chắc mình đã sống giống Chúa Giêsu, nên ta phải canh chừng về chính mình.
            Thánh Phaolô nói:
-         “Anh em đừng lạm dụng quyền tự do của anh em để nên dịp vấp ngã cho kẻ yếu đuối, vì như thế là anh em phạm đến Đức Kitô” (1Cr 8,9.12).
-         “Tôi cố gắng làm hài lòng mọi người, không tìm lợi ích riêng cho tôi, nhưng vì đa số để họ được cứu độ” (1Cr 10,33).
-         “Chúng tôi không hề làm cớ vấp phạm về một điều gì để việc phục vụ của chúng tôi khỏi bị đàm tiếu” (2Cr 6,3).
-         “Chúng tôi quan tâm đến điều thiện, không những trước mặt Chúa mà còn cả trước mặt người ta” (2Cr 8,21).
Ông Êlêdarô có thể giả vờ ăn thịt heo để thoát chết, giả vờ ăn thịt thì không lỗi Luật, nhưng làm thế gây cớ vấp phạm cho kẻ yếu đuối, bởi đó ông quyết định không ăn, và nói: “Ở tuổi chúng ta, giả vờ là điều bất xứng, e rằng có nhiều thanh niên sẽ nghĩ là ông già Êlêdarô đã chín mươi tuổi đầu, mà còn theo những lề thói dân ngoại. Rồi bởi tôi đã giả vờ và ham sống thêm một ít lâu nữa, nên họ bị lầm lạc vì tôi, còn tôi thì chuốc lấy vết nhơ và ô nhục cho tuổi già. Dù hiện nay tôi có tránh được hình phạt của người ta, thì sống hay chết tôi cũng sẽ không thoát khỏi bàn tay của Đấng Toàn Năng.27 Vậy giờ đây, khi can đảm từ giã cuộc đời, tôi sẽ tỏ ra xứng đáng với tuổi già, và để lại cho đám thanh niên một tấm gương cao đẹp về cái chết tự nguyện và cao quý, vì đã trung thành với các Lề Luật đáng kính và thánh thiện” (2 Mcb 6,24-28).
Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II trong bài giảng đầu Mùa Chay năm 1982, tại thánh đường Sabine ở Roma: “Tiếng nói bản năng là ưa tìm sống dễ dãi, ngay cả trong đời sống tôn giáo. Đây là một khuynh hướng đang phá Hội Thánh … “Chúng ta muốn một Kitô giáo hùng mạnh hay một Kitô dễ dãi?”… Sự dễ dãi đang len lỏi ngay cả trong giới tu sĩ nam nữ…bắt đầu bằng một cuộc tấn công không những chỉ những Lề Luật bên ngoài như y phục, giờ giấc, kỷ luật, thinh lặng…mà còn tấn công cả nền tảng Kitô giáo. Sách báo người ta thường trình bày một Kitô giáo sao cho dễ chấp nhận hơn theo ý riêng của họ… nên đã dám chống lại chân lý nền tảng vượt cả trí khôn con người, nghĩa là loại bỏ tất cả những gì khó khăn để cho con người sống trọn vẹn hơn, tự phát hơn, tự lập hơn…Làm như vậy là phạm một lỗi lầm lớn, vì đã trình bày cho thanh thiếu niên một Kitô giáo dễ dàng không kỷ luật, không ràng buộc, không lo lắng”.
Bởi vậy giáo huấn của Công Đồng Vat.II dạy: “Tự do của con người vì tội lỗi làm tổn thương, nên không thể thực hiện cuộc trở về với Chúa cách hoàn toàn sống động, nếu không được ơn Chúa trợ lực” (G.E.S. số 17). Muốn sống khép mình đi con đường hẹp của Tin Mừng, ta phải hạ mình xuống với lòng khao khát chân lý, mới được Cha trên trời mạc khải cho, như Lời Đức Giêsu đã tạ ơn: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những kẻ bé mọn” (Mt 11,25: Tung Hô Tin Mừng).
Vậy sống Đạo trên đời ta gặp nhiều ngăn trở, nhiều lúc không biết tiến thoái thế nào là khôn hay dại, cứ phải mò mẫm bước đi theo Chúa bằng ơn thánh thúc đẩy. Bởi đó thánh Augustin đã cầu nguyện cùng Chúa: “Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng chúng con cho Chúa và lòng chúng con vẫn khắc khoải bao lâu chưa nghỉ yên trong Chúa”. Chỉ trong thế giới Phục Sinh, ta mới có thể hiểu lời Kinh: “Khi thức giấc (Phục Sinh) con được thỏa tình chiêm ngưỡng Thánh Nhan” (Tv 17/16,15b: ĐC năm chẵn).
THUỘC LÒNG
Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người (1Cr 15,19).
http://phaolomoi.net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH