Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Gia đình _ bữa ăn tối với mẹ già


BỮA ĂN TỐI VỚI MẸ GIÀ
Sau 17 năm chung sống, vợ tôi bỗng muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim. Cô ta nói: "Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ khác cũng rất yêu thương anh và rất muốn có những khoảng thời gian ở bên anh"
Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến đó chính là MẸ TÔI, hiện đang sống cô đơn từ 20 năm qua, thế mà tôi vì bận công tác và chuyện gia đình nên thỉnh thoảng mới ghé thăm bà.
Đêm đó, tôi gọi điện để mời bà đi ăn và xem phim
"Có chuyện gì không con? Gia đình con ổn cả chứ?"  Bà lo lắng hỏi.  Mẹ tôi thuộc loại người phụ nữ hay lo lắng, cho rằng một cú điện thoại muộn hay một lời mời bất ngờ luôn là dấu hiệu báo trước của những chuyện không lành.
"Con nghĩ rằng con sẽ rất vui được ở bên mẹ một lúc - tôi trả lời - Chỉ hai mẹ con mình thôi"
Mẹ tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Mẹ cũng rất thích điều đó"
Chiều Thứ sáu sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi. Khi đến nơi, tôi nhận thấy mẹ tôi có vẻ bồn chồn náo nức về chuyện mẹ con tôi cùng ăn tối chung với nhau. Bà đứng đợi tôi ở cửa, tóc uốn xoăn và mặc chiếc áo mà bà đã mặc trong lần sinh nhật vừa qua, miệng cười rạng rỡ: "Mẹ khoe với các bà bạn rằng mẹ sẽ đi ăn tối với con trai của mẹ và họ rất xúc động về điều này."
Khi đến nhà hàng, mẹ tôi khoác tay tôi hãnh diện bước vào như thể bà là Đệ nhất Phu nhân. Sau khi an vị, tôi đọc menu chọn món vì mắt mẹ tôi chỉ đọc được chữ to mà thôi. Tôi bất chợt ngước lên và bắt gặp mẹ tôi đang nhìn tôi âu yếm. Một nụ cười buồn thoáng hiện trên môi bà.  "Khi con còn bé, chính mẹ phải đọc menu chọn món".
Tôi trả lởi : "Bây giờ đến lúc mẹ nghỉ ngơi để con đáp lễ cho mẹ chứ"
Trong suốt bữa ăn, mẹ con tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những kỷ niệm xa xưa từ thời nảo thời nao. Thế nhưng mẹ tôi rất thích và ngồi nói suốt đến nỗi chúng tôi trễ mất buổi chiếu phim.
Khi về đến nhà, mẹ tôi nói: "Mẹ sẽ đi ra ngoài với con lần nữa, nhưng lần này phải để mẹ mời". Tôi gật đầu đồng ý.
"Bữa ăn tối của anh với mẹ thế nào ?" Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà
"Tuyệt vời! Hơn cả mức anh tưởng"
Vài ngày sau, mẹ tôi qua đời vì bệnh tim. Chuyện đó xảy ra bất ngờ đến nỗi tôi chẳng có cơ hội để làm điều gì đó cho mẹ tôi.
Một thời gian sau, tôi nhận được một lá thư, trong đó có bản sao hóa đơn của nhà hàng, nơi mà mẹ con tôi đã ăn bữa tối cuối cùng với nhau, kèm theo vài dòng chữ:
"Mẹ đã trả tiền trước cho hóa đơn này. Mẹ không chắc mẹ có thể đi ăn với con hay không. Nhưng không sao, mẹ đã trả tiền cho hai phần ăn - một phần cho con và một phần cho vợ con. Con không thể nào hình dung được bữa ăn tối hôm đó có ý nghĩa như thế nào đối với mẹ đâu.  Mẹ yêu con, con trai của mẹ!"
From Internet
Lạy Cha là Chúa Tể muôn loài, là Đấng tạo dựng nên mọi sự, là Cha, là Mẹ của mỗi tạo vật chúng con. Con không hình dung được Cha sẽ phản ứng ra sao nếu con muốn mời Cha một bữa ăn tối với con. Một bữa tối chỉ có riêng con với Cha! Con sẽ bỏ lại thế giới ồn ào sau lưng, không phone, không chat, không text, không online, không tivi, không bàn về tin tức thời sự nóng bỏng, không nói chuyện về công ăn việc làm, không xin xỏ…. Chỉ có hai người mình thôi để nói chuyện… trên trời dưới đất, rồi chúng ta sẽ  ôn lại những kỷ niệm của thời đã qua. Con không biết Cha sẽ có bắt đầu bằng điệp khúc muôn thưở của các bà mẹ: “Ngày con còn bé…, “con nhớ không, ngày con còn bé xíu...”, “ngày con còn bé thơ… Cha đã vui biết bao lúc con khoác chiếc áo choàng trắng tinh trong ngày lễ rửa tội…”. 
Cha ơi, khi lớn lên, không có nghĩa là con xa dần vòng tay của Cha. Xin cho con biết sắp xếp để có thời giờ với Cha, để mời Cha một bữa cơm tối rất riêng tư, để đi dạo dưới ánh trăng với Cha vài phút, để uống một tách trà nóng, một ly cam vắt với cha…Cha có nhận lời mời của con không? Con nghĩ là Cha sẽ vui và ngạc nhiên lắm khi con ngỏ lời mời Cha.  Đợi con Cha nhé, để con thu xếp. Mong là không quá muộn màng.  Con yêu Cha!