Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ tư tuần 1 thường niên

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT I THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1Sm 3,1-10. 19-20; Mc 1,29-39
BÀI ĐỌC: 1Sm 3,1-10. 19-20
1 Hồi ấy, cậu bé Sa-mu-en phụng sự Đức Chúa, có ông Ê-li trông nom. Thời ấy, lời Đức Chúa thì hiếm và thị kiến cũng không hay xảy ra. 2 Một ngày kia, ông Ê-li đang ngủ ở chỗ ông, mắt ông đã bắt đầu mờ, ông không còn thấy nữa. 3 Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Sa-mu-en đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa. 4 Đức Chúa gọi Sa-mu-en. Cậu thưa: "Dạ, con đây! "5 Rồi chạy lại với ông Ê-li và thưa: "Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: "Thầy không gọi con đâu. Con về ngủ đi.” Cậu bèn đi ngủ. 6 Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần nữa. Sa-mu-en dậy, đến với ông Ê-li và thưa: "Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: "Thầy không gọi con đâu, con ạ. Con về ngủ đi.”7 Bấy giờ Sa-mu-en chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu. 8 Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần thứ ba. Cậu dậy, đến với ông Ê-li và thưa: "Dạ, con đây, thầy gọi con.” Bấy giờ ông Ê-li hiểu là Đức Chúa gọi cậu bé. 9 Ông Ê-li nói với Sa-mu-en: "Con về ngủ đi, và hễ có ai gọi con thì con thưa: "Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.” Sa-mu-en về ngủ ở chỗ của mình.
10 Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước: "Sa-mu-en! Sa-mu-en! " Sa-mu-en thưa: "Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.”
19 Sa-mu-en lớn lên. Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu. 20 Toàn thể Ít-ra-en, từ Đan tới Bơ-e Se-va, biết rằng ông Sa-mu-en được Đức Chúa tín nhiệm cho làm ngôn sứ của Người
ĐÁP CA: Tv 39
Đ. Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài. (c 8. 9)
2 Tôi đã hết lòng trông đợi Chúa,Người nghiêng mình xuống và nghe tiếng tôi kêu. 5 Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa, chẳng vào hùa với bọn kiêu căng và những kẻ theo đường gian ác.
7 Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, nhưng đã mở tai con; lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đòi,8a con liền thưa: "Này con xin đến!
8b Trong sách có lời chép về con 9 rằng: con thích làm theo thánh ý, và ấp ủ luật Chúa trong lòng, lạy Thiên Chúa của con.”
10 Đức công chính của Ngài, con loan truyền giữa lòng đại hội; lạy Chúa, Ngài từng biết: con đâu có ngậm miệng làm thinh.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 10,27
Hall-Hall: Chúa nói: Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Hall.
TIN MỪNG: Mc 1,29-39
29 Hôm ấy, vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. 31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các Ngài.
32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33 Cả thành xúm lại trước cửa. 34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.
35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37 Khi gặp Người, các ông thưa: "Mọi người đang tìm Thầy đấy! "38 Người bảo các ông: "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.”39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.

CHU TOÀN SỨ MỆNH TƯ TẾ VÀ NGÔN SỨ
 MỚI XỨNG LÀ THỦ LÃNH CỦA CHÚA
Ngày ta lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, khi Linh mục xức dầu Thánh trên thân thể ta, cùng với lời đọc: “Từ nay con là tư tế, ngôn sứ và vương đế của Chúa”. Như thế, ngay từ lúc được tái sinh làm con Thiên Chúa, Ngài đã trao ban cho ba sứ mệnh quan trọng. Thời Cựu Ước, ai đã làm vua thì không làm tư tế và ngôn sứ. Thế mà, khi Con Thiên Chúa mặc lấy thân xác loài người, lúc ấy Ngài mới trở thành Tư Tế và Ngôn Sứ của Cha trên trời, mặc dù Ngài là Vua vũ trụ đồng hiển trị với Chúa Cha.
Tin Mừng hôm nay, tác giả Marco ghi lại những sinh hoạt của Đức Giêsu diễn tả Ngài thi hành ba quyền Tư Tế, Ngôn Sứ và Vương Đế: Từ trong hội đường đi ra (9 giờ sáng), có các ông Phêrô, Anrê, Giacôbê, Gioan cùng đi với Ngài về nhà mẹ vợ của ông Phêrô, có lẽ các Ngài muốn được nghỉ ngơi ăn uống,nhưng không thấy Đức Giêsu có giờ cho việc này, mà chỉ thấy Ngài tất bật lo giải quyết nhu cầu thân xác mọi người: Đầu tiên Ngài gặp mẹ vợ ông Phêrô đang lên cơn sốt nặng, Ngài cầm lấy tay bà, cơn sốt liền biến mất, bà chỗi dậy phục vụ các Ngài, và từ bấy giờ người ta lũ lượt kéo đến chật nhà, nào là người bị quỷ ám, nào là đủ mọi loại bệnh nhân, đều được Ngài chữa lành hết thảy, thế mà mãi đến chiều tà, người ta vẫn còn đưa nhiều bệnh nhân đến cho Ngài chữa trị. Cứ nhìn vào việc Ngài phục vụ mọi người như thế, ai cũng nghĩ rằng Ngài đang thi hành sứ vụ thủ lãnh (Vương Đế) cách tuyệt vời. Nhưng ông Phêrô bỗng thấy Thầy biến đâu mất, ông và các bạn suốt đêm đi lùng kiếm Ngài, mãi đến gần sáng, trời còn đang tối, họ gặp thấy Ngài đang cầu nguyện nơi vắng vẻ. Ông Phêrô liền lên tiếng trách khéo: “Thưa Thầy, mọi người đều đi tìm Thầy”. Nói như thế là ông thầm trách: “Thầy tài năng như vậy, người ta lại quá khổ, tại sao Thầy nhẫn tâm trốn họ mà đi!” Đúng lý ra Đức Giêsu phải trả lời: “Đâu, ai cần gì? Lại đây tôi giúp hết”. Nhưng Ngài lại bảo ông Phêrô: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt là để làm việc đó” (Mc1,38: Tin Mừng). Câu nói này là Ngài muốn chúng ta phải xác tín rằng làm tròn sứ mệnh thủ lãnh (vương đế) không phải là ưu tiên cho việc chăm sóc nhu cầu thân xác đồng loại,mà phải cầu nguyện và giảng Lời cho mọi người trước, và đó cũng là Ngài muốn nhắn gửi chúng ta: Đừng đảo lộn sứ mệnh thủ lãnh (vương đế) trước sứ mệnh tư tế (cầu nguyện) và ngôn sứ (giảng Lời) đã được Chúa trao phó khi lãnh Bí Tích Thánh Tẩy; đặc biệt hơn đối với những người lãnh Bí Tích Truyền Chức Thánh. ta cứ nhìn vào thời khóa biểu làm việc của Đức Giêsu mỗi ngày ưu tiên theo thứ tự: Cầu nguyện – Giảng Lời – Phục vụ thân xác mọi người (x Mc 1,29-39: Tin Mừng).
Như thế, việc cầu nguyện đã trở thành khoen móc nối các ngày trong đời sống của người Kitô hữu.
Cầu nguyện và giảng Lời phải là căn tính của tâm hồn người hiến dâng cho Thiên Chúa. Cụ thể cậu bé Samuel còn trong tuổi mê ngủ, mà xem ra Chúa cứ quấy rầy gọi cậu suốt đêm, Samuel tưởng thầy Êly gọi, và cậu đã mau mắn chỗi dậy chạy đến với thầy ba lần và thưa: “Thầy gọi con?” Nhưng đến lần thứ ba thì thầy Êly nói: “Hễ ai gọi con thì con thưa:Lạy Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng tai nghe”. Quả nhiên lần thứ tư Chúa lại gọi cậu như ba lần trước: “Samuel, Samuel!” Cậu thưa: “Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng tai nghe”, cậu chăm chú nghe đến nỗi không để rơi rớt một Lời nào xuống đất. Từ đó Samuel lớn lên, Chúa hằng ở với cậu và không để một Lời nào của Ngài ra vô hiệu (x 1Sm 3,1-20: Bài đọc năm chẵn). Như thế, Samuel nhờ tỉnh thức cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa là cậu đã thực thi ý Chúa. Samuel đúng là chiên của Thiên Chúa, vì chính Đức Giêsu đã xác định: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27: Tung Hô Tin Mừng). Vì thế ông đã trở thành người lãnh đạo, đặt Saolê là vị vua đầu tiên cho dân Do Thái (x 1Sm 10), rồi sau đó ông lại đặt Đavid thế quyền vua Saolê để lãnh đạo dân (x 1Sm 16). Từ bấy giờ vua làm gì cũng đều hỏi ý kiến Samuel (x 1Sm 19,18t).
Mẫu người Samuel sống niềm tin phải được nhân lên nơi các Kitô hữu, nhất là các thủ lãnh trong Hội Thánh, vì chỉ có thể làm tròn sứ mệnh tư tế, ngôn sứ và vương đế, khi biết thưa cùng Chúa: “Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài” (Tv 40/39,8-9: ĐC năm chẵn).
Giáo huấn Công Đồng Vat. II, trong Hiến Chế Mạc Khải số 16 cho ta chìa khóa mở kho tàng Kinh Thánh: “Giá trị Cựu Ước được thể hiện trong Tân Ước; Giá trị Tân Ước đã tiềm ẩn trong Cựu Ước”.
Dựa vào nguyên tắc đọc Kinh Thánh này, thì ta hiểu giá trị việc ông Samuel cầu nguyện bên Hòm Bia Thiên Chúa trong Đền Thờ, và được nghe tiếng Chúa phán bảo. điều này được thể hiện vào thời Tân Ước như Giáo huấn Công Đồng Vat. II, trong Hiến Chế Phụng Vụ số 7,8 và 10 dạy: “Khi Hội Thánh cử hành Phụng Vụ, đặc biệt là lễ Tạ Ơn, là Hội Thánh thực thi chức Tư Tế của Chúa Giêsu, và các chi thể trong Thân Mình Mầu Nhiệm của Người. Không một hành vi nào khác của Hội Thánh có hiệu lực bằng, xét về danh hiệu lẫn đẳng cấp. Vì dự Phụng Vụ nơi trần thế là nếm trước Phụng Vụ ở trên Trời. Nhất là lễ Tạ Ơn như nguồn mạch chảy tràn ân sủng vào lòng chúng ta, và làm cho con người được thánh hóa trong Chúa Kitô một cách hữu hiệu” .
Hội Thánh dạy như thế là dựa vào Lời Chúa qua thư Do Thái: “Chúng ta được kín múc nguồn ơn cứu độ sung mãn, vì Chúa Giêsu và chúng ta là Con Thiên Chúa, có chung một huyết nhục, một nguồn gốc, nhờ cái chết của Người, Người đã tiêu diệt lãnh chúa gây ra sự chết, tức là ma quỷ, và đã giải thoát những ai vì sợ chết mà suốt đời sống trong tình trạng nô lệ. Chúa không nâng đỡ một thiên thần nào, nhưng Ngài lại bao bọc con cháu Abraham: những người tin vào Thiên Chúa khởi đi từ Đức Tin của Abraham. Ngài đã trở thành Vị Thượng Tế nhân từ và trung tín trong việc thờ phượng Thiên Chúa, hầu đền tội cho dân. Vì bản thân Người đã trải qua thử thách và đau khổ, nên Người có thể cứu giúp những ai bị thử thách” (Dt 2,16-18 Bài đọc năm lẻ). Đó là “Giao Ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi” (Tv 105/104,8a: ĐC năm lẻ).
Vào thời Giáo Hội sơ khai, các Tông Đồ được giáo dân tín nhiệm, họ bán tài sản và đem đặt tất cả dưới chân các Tông Đồ để chia sẻ đồng đều cho mọi người (Cv 4,32-35). Các Tông Đồ tích cực làm việc này vì nghĩ rằng mình đã chu toàn sứ mệnh thủ lãnh (vua), để mọi người có của ăn, không ai dư, không ai thiếu. Nhưng sự cố đã xảy đến: cả cộng đoàn xáo trộn mất bình an, lúc ấy các Tông Đồ mới ngộ ra: thi hành sứ mệnh thủ lãnh không phải là ưu tiên chăm sóc nhu cầu thân xác đồng loại. Nếu chỉ chú ý vào việc này là sai lầm lớn, mà phải ưu tiên cho việc cầu nguyện và giảng lời mới giống Thầy Giêsu. Bởi đó các Tông Đồ phải chọn ra bảy người có uy tín trong giáo dân gọi là Phó tế để trao việc nhận tài sản và chia của đồng đều cho mọi người, còn các Tông Đồ trở về nhiệm vụ chính, đứng hàng đầu là cầu nguyện và giảng Lời. Lúc ấy cộng đoàn mới được bình an và phát triển (x Cv 6,1-7).
Nếu người Kitô hữu cứ mải miết lao đầu vào việc phục vụ thân xác đồng loại,mà xao nhãng việc cầu nguyện và giảng Lời, thì chẳng khác gì con thú tha mồi về nuôi con!
Vậy phải biết chia giờ, ưu tiên cho những việc chính làm trong ngày, đừng chỉ làm việc mình thích,cũng đừng lãng phí thời giờ vào việc phụ thuộc. Thánh Phaolô trách: “hình thức của Đạo thánh thì họ còn giữ, nhưng cái chính yếu thì đã chối bỏ. Hãy xa lánh những người ấy” (2Tm 3,5); thánh Augustin khuyến cáo: “Bạn chạy khỏe lắm đó, nhưng trật đường mất rồi!”; Đức Giáo hoàng Phaolô II nhắc nhở: “Một nỗi nguy cơ thường xuyên nơi hàng giáo sĩ, là họ quá hăng say trong những công việc của Chúa, mà quên mất Chúa là Chủ công việc”.
Tôi có quyền xác quyết như vậy vì chính mắt tôi nhìn thấy một hiện tượng làm cho tôi suy nghĩ nhiều: Tôi có một đàn gà gần 100 con, tối 24 tháng 12 tôi bắt một con lớn trong đàn nấu cháo ăn mừng Chúa Giáng Sinh, thì lạ thay sáng ngày 25 tháng 12, ngày Chúa đem bình an cho loài người, tôi thấy cả đàn gà cứ từng đôi chọi nhau, tôi cố gắng đuổi chúng đi vì thấy chúng mổ nhau chảy máu đầu, nhưng đuổi được đôi này thì nó lại nhảy sang con khác mổ tiếp. Lúc đó tôi ngộ ra rằng chúng đã mất con đầu đàn, nên bây giờ chúng đá nhau để tranh quyền thủ lãnh trong đàn! Thế nên nếu tôi chỉ lo bảo vệ quyền thủ lãnh (vương đế), tỏ uy cho mọi người khiếp sợ, thì tôi có hơn gì con thú!? Bởi vì con thú tranh quyền thủ lãnh, đó là bản năng Chúa phú bẩm cho nó, chứ Chúa đâu có trao cho con thú sứ mệnh tư tế (cầu nguyện) và ngôn sứ (giảng Lời)! Hầu hết giáo dân chỉ đến gặp giáo sĩ khi có việc cần, ngoài ra là tìm cách né! Ta cứ nhìn Chúa Giêsu: không ai uy quyền bằng Ngài vì Ngài là Vua cả vũ trụ, nếu Ngài chỉ muốn tỏ uy quyền vua thì trong suốt 3 năm phục vụ theo ý Cha trên trời, đặc biệt vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, thì Ngài đã bẽ cổ bọn phủ nhận Vương quyền Ngài! Trái lại, Ngài còn cầu nguyện xin Cha tha tội cho chúng vì chúng lầm (Lc 23,34). Như thế, xem ra Chúa Giêsu không sử dùng quyền Vua (thủ lãnh) nhưng thực ra chính lúc Ngài chu toàn sứ mệnh Tư Tế và Ngôn Sứ, thì Ngài cũng đã chu toàn sứ mệnh Vương Đế chăm sóc tận tình hết mọi loại người. Chính vì vậy mà kết thúc Tin mừng Luca, ông không viết các Tông Đồ đi khắp thế gian tập họp môn đệ về cho Chúa mà các ông “luôn ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa” (Lc 24,53)
THUỘC LÒNG    
Hãy bắt chước ngày làm việc của Chúa Giêsu ưu tiên theo thứ tự: CẦU NGUYỆN – GIẢNG LỜI – PHỤC VỤ NHU CẦU THÂN XÁC MỌI NGƯỜI.
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lời Chúa Tuần 1 Thường Niên

Thường niên V - GS C - PS Ngoại lịch

Không có nhận xét nào: