Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Lễ Thánh Gia _ Chúa ở đâu trong gia đình tôi

CHÚA Ở ĐÂU
TRONG GIA ĐÌNH TÔI?
Căn nguyên của các xáo trộn trong đời sống gia đình và trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của nhân loại là sự vắng bóng của Thiên Chúa!
Lm. HK
Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Con đầu đàn lên tiếng: “Ta sẽ trọng thưởng cho đứa nào đánh cắp hạnh phúc của con người và tìm được một chỗ giấu mà không ai tìm ra được. Các ngươi tính sao?”
Một con lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên Trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra.” Con đầu đàn lắc đầu: “Rồi cũng sẽ có ngày họ chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy.”
“Vậy hãy giấu dưới đáy đại dương sâu thẳm …”, con khác nói.
“Với những phương tiện ngày càng hiện đại, chẳng mấy chốc họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm”, con đầu đàn lắc đầu.
 “Hay ta giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu đề nghị.
“Làm vậy chẳng giấu được họ, vì họ đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, con đầu đàn ngao ngán trả lời.
“Này này…, một nữ yêu tinh chậm rãi nói, người ta tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong chính cuộc sống họ, họ sẽ chẳng tìm thấy được đâu....”
Cả đám yêu tinh reo lên và quyết định làm theo lời đề nghị trên.
Thiên Chúa dựng nên con người để được hạnh phúc, chứ đâu phải để chịu đau khổ, nhưng hoạ hiếm mới có người thấy đời mình được hạnh phúc, trong khi đó chẳng khó tìm được những lời than thân trách phận, nghĩ rằng mình ‘sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu’ mà quên rằng Thiên Chúa là hạnh phúc được ghi sẵn trong lòng mỗi người từ thuở ban đầu: “Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước” (Tv 63,2)
Trong ngôn ngữ dân gian, hạnh phúc thường được diễn tả bằng tình yêu gia đình; trong mạc khải, hạnh phúc thật cũng thường được diễn tả bằng hình ảnh tình yêu đôi lứa trong tiệc cưới Nước Trời, và thật gần gũi với cuộc sống của mỗi người là gia đình Nazarét với những nhu cầu của thể xác và tâm hồn, những thử thách của cuộc đời tại thế.
Tình yêu lứa đôi là một mái ấm nâng đỡ và thăng hoa con người nhưng tình yêu hôn nhân rất thường bị hoen ố vì lòng ích kỷ, khoái lạc chủ nghĩa và những lạm dụng bất hợp pháp cản trở sự sinh sản. Ngoài ra, các hoàn cảnh hiện tại về kinh tế, xã hội, tâm lý và chính trị đang gây cho gia đình những xáo trộn trầm trọng” (GS 47,2)
Căn nguyên của các xáo trộn trong đời sống gia đình và trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của nhân loại là sự vắng bóng của Thiên Chúa: Trong mùa Giáng sinh ngày nay, nhiều cửa hiệu đã thay ‘Merry Christmas’ bằng ‘Happy Holidays’, nhẹ nhàng đặt Đức Kitô bên lề đường tìm kiếm hạnh phúc của họ, quên rằng điều kỳ diệu của mùa Giáng sinh là cả vũ trụ trở nên một gia đình lớn chia sẻ một niềm vui với Thánh Gia, niềm vui có Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta (Mt 1,23)
Một hoạ sĩ suốt đời ước mơ vẽ một bức tranh đẹp nhất trần gian. Ông đến hỏi vị giáo sĩ về điều đẹp nhất. Vị giáo sĩ trả lời: “Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người.”
Hoạ sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với cô gái và được trả lời: Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao trọng, cuộc sống nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu.”
Cuối cùng hoạ sĩ gặp một người lính mới về từ trận mạc. Được hỏi, người lính trả lời: Hoà bình là cái đẹp nhất trần gian, ở đâu có hoà bình là ở đó có cái đẹp.”
Và hoạ sĩ đã tự hỏi mình: “Làm sao tôi có thể vẽ cùng lúc niềm tin, hoà bình và tình yêu?...”
Khi trở về nhà, ông nhận ra niềm tin trong ánh mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó làm tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và bình an. Hoạ sĩ đã hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi hoàn thành tác phẩm, ông đặt tên cho nó là Gia đình
Gia đình Nazaret là một tuyệt tác của tình yêu Thiên Chúa!
Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta hiện diện trong một gia đình, để ai cũng có thể cảm nhận được sự chăm sóc đầy tình yêu của Chúa: “Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa”; và biết được phải đáp trả như thế nào: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm” (1Ga 3,1.18)
Như trong một gia đình, Thiên Chúa đến ở cùng mọi người. Tôi có coi Chúa như một người thân không thể vắng trong gia đình tôi? Tôi có coi mỗi người trong gia đình như là chính Chúa đang ở với tôi?

Không có nhận xét nào: