Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 14 thường niên

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
St 46, 1-7. 28-30; Mt 10, 16-23
BÀI ĐỌC: St 46, 1-7. 28-30
1 Khi ấy, ông Ít-ra-en lên đường, đem theo tất cả những gì ông có. Ông đến Bơ-e Se-va và ông dâng những lễ tế lên Thiên Chúa của cha ông là I-xa-ác. 2 Thiên Chúa phán với ông Ít-ra-en trong thị kiến ban đêm, Người phán: "Gia-cóp! Gia-cóp! " Ông thưa: "Dạ, con đây! "3 Người phán: "Ta là En, Thiên Chúa của cha ngươi. Đừng sợ xuống Ai-cập, vì ở đó Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn. 4 Chính Ta sẽ xuống Ai-cập với ngươi và chính Ta cũng sẽ đưa ngươi lên. Giu-se sẽ vuốt mắt cho ngươi.”5 Ông Gia-cóp rời Bơ-e Se-va. Các con trai ông Ít-ra-en đã chở ông Gia-cóp, cha họ, và đàn bà con trẻ của họ trên những chiếc xe Pha-ra-ô đã gửi đến để rước ông đi.
6 Họ đem theo các đàn vật của họ và các tài sản họ đã gây được ở đất Ca-na-an, và họ đến Ai-cập, ông Gia-cóp và tất cả dòng dõi ông cùng với ông:7 các con trai, cháu nội trai, con gái, cháu nội gái của ông. Ông đưa tất cả dòng dõi ông vào Ai-cập với ông.
28 Ông Gia-cóp đã sai ông Giu-đa đi trước, đến với ông Giu-se, để ông Giu-se tới Gô-sen gặp ông. Khi họ đến đất Gô-sen,29 thì ông Giu-se cho thắng xe riêng và lên Gô-sen đón ông Ít-ra-en, cha ông. Khi hai cha con vừa thấy nhau, thì ông Giu-se bá cổ cha và gục đầu vào cổ cha mà khóc hồi lâu. 30 Ông Ít-ra-en nói với ông Giu-se: "Phen này, cha chết cũng được, sau khi đã thấy mặt con, và thấy con còn sống.”
ĐÁP CA: Tv 36
Đ. Người công chính được Chúa thương cứu độ. (c 39a)
3 Cứ tin tưởng vào CHÚA và làm điều thiện, thì sẽ được ở trong đất nước và sống yên hàn. 4 Hãy lấy CHÚA làm niềm vui của bạn,Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng.
18 CHÚA chăm sóc cuộc đời người thiện hảo,gia nghiệp họ tồn tại đến muôn năm. 19 Buổi gian nan họ không hề hổ thẹn, ngày đói kém lại được no đầy.
27 Hãy làm lành lánh dữ, bạn sẽ được một nơi ở muôn đời. 28 Bởi vì CHÚA yêu thích điều chính trực,chẳng bỏ rơi những bậc hiếu trung. Quân bất chính sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt, dòng giống ác nhân rồi cũng phải tru di.
39 Còn chính nhân được CHÚA thương cứu độ và bảo vệ chở che trong buổi ngặt nghèo. 40 CHÚA phù trợ và Người giải thoát, giải thoát khỏi ác nhân và thương cứu độ, bởi vì họ ẩn náu bên Người.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 16,13a; 14,26d
Hall-Hall: Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn, và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em. Hall.
TIN MỪNG: Mt 10, 16-23
16 Khi ấy Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng: “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.
"Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. 18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết. 19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì:20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.
21 "Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. 22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.
23 "Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Ít-ra-en, thì Con Người đã đến”.

HIỀN NHƯ CHIÊN, NHƯ CHIM CÂU
VÀ KHÔN NHƯ RẮN
Mục đích làm Tông Đồ cho Chúa là kêu gọi các tội nhân phải trở về với Ngài. Con đường trở về trước nhất là cầu nguyện “xin Chúa tha thứ tội lỗi”, và “xin cho con cất tiếng ngợi khen Ngài” (Tv 51/50,17b: Đáp ca năm chẵn). Vì “không có thần nào cứu giúp ta ngoài Thiên Chúa, chỉ nhờ Chúa mới sống trung tín, vì Ngài yêu thương ta hết tình. Ai có Chúa ở cùng, người ấy được vươn lên như khóm huệ, như cây ô-liu tươi tốt tỏa hương thơm. Ai được cánh tay Chúa che chở, thì đồng lúa, vườn nho của người ấy sinh sôi nảy nở, danh tiếng lẫy lừng như rượu Liban” (x Hs 14, 2-8: Bài đọc năm chẵn).
Người Tông Đồ phải nhìn thấy thập giá đang chờ cuối đường phục vụ Tin Mừng. Như Đức Giêsu đã cho biết trước: “Này Thầy sai anh em đi như chiên vào giữa bầy sói” (Mt 10,16a). Hai hàm răng sói là ngoại thù và nội thù.
1/ NGOẠI THÙ.
Đức Giêsu nói: “Người ta sẽ nộp anh em cho công nghị và sẽ đánh đòn anh em trong các hội đường. Vì Thầy, anh em sẽ bị điệu đến trước vua chúa quan quyền để làm chứng trước mặt họ và các dân ngoại. Dầu thế anh em cứ an tâm, vì Thánh Thần của Cha đến sẽ nói trong anh em” (Mt 10, 17-20: Tin Mừng).
Thực vậy, nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng hướng dẫn các chủ chăn trong Hội Thánh Công Giáo Việt Nam, đặc biệt sau ngày 30 tháng 04 năm 1975. Vì khi Đảng Cộng sản VN đã giành quyền lãnh đạo đất nước, thì
  • Giám mục nào muốn phong chức Linh mục cho ai, phải được Đảng cộng sản duyệt. Thế mà Đức cha Nam Giám mục Phó địa phận Mỹ Tho tự ý phong chức cho 30 Linh mục. Công an biết được mời Đức cha đi làm việc:
-          Tại sao ông phong chức Linh mục mà qua mặt chúng tôi?
-          Ấy tôi mới phong chức cho các Phó Linh mục.
-          Thế ra chưa phải là Linh mục ư?
-          Ông cứ đi điều tra những người tôi mới phong chức, toàn làm Phó cho các cha xứ.
-          Thế thì được, chứ ông phong chức Linh mục mà không có phép thì đi cải tạo.
Ta biết kiểu nói của “Đảng ta” gọi “Phó Tiến sĩ” chưa phải là Tiến sĩ. Do đó công an hiểu Phó Linh mục chưa phải là Linh mục, nhờ thế Đức cha Nam ra về bình an!
  • Ngày tôi làm Phụ tá xứ Tân Sa Châu, các lối đi trong xứ là đường đất, sau mỗi trận mưa bị lầy lội, đi lại rất khó khăn, tôi động viên các em thiếu nhi: chúng con đừng lợi dụng Tết lấy tiền lỳ xì để chơi cờ bạc. Cha gợi ý đúc một cục xi-măng vuông ba tấc, dầy 5 phân, giá 2.000 $ một cục. Các con hãy cộng tác tùy khả năng, khi nào góp được nhiều cục, thì lát đường cho mọi người đi. Tôi sợ cục xi-măng dễ bị mất cắp, nên in chìm trên mỗi cục đá chữ “TSC” (Tân Sa Châu). Vào một ngày Chúa nhật, các em đang lát được một khúc đường, tức khắc tôi bị công an mời đi làm việc, họ kết tội tôi làm cục gạch có ý đồ xấu! Tôi không hiểu, thì anh trưởng công an nói: “Ý đồ xấu của ông là in “TSC” trên mỗi cục gạch”. Tôi bật cười và trả lời: “Ủa các ông không nghe các em đọc “TSC” là “Thịnh sắp chết!” (Tên tôi là Thịnh). Thế là mấy anh công an phì cười! Tôi ra về bình an! Thật đúng như Lời Đức Giêsu nói: “Thánh Thần của Chúa sẽ nói trong anh em” (Mt 10,20: Tin Mừng) và “khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật vẹn toàn, và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Ga 16,13a; 14,26d: Tung Hô Tin Mừng).
2/ NỘI THÙ.
Đức Giêsu nói: “Anh em sẽ nộp nhau để bị giết; cha nộp con; con cái đối địch với cha mẹ trước tòa và ra tử hình cho họ. Anh em sẽ bị mọi người ghét vì danh Thầy” (Mt 10, 21-22a: Tin Mừng). Sở dĩ có sự đối kháng giữa những người thân trong gia đình, vì Chúa đòi những ai đã tin Ngài phải thực hành ý Ngài hơn mọi ý của người đời, kể cả cha mẹ! Vì tư tưởng của Chúa khác tư tưởng người đời (x Is 55,8). Tình bạn giữa Gionathan và Đavid đã làm gương cho tất cả những ai phải chọn chân lý hơn tình cảm gia đình. Thực vậy, vua Saolê khi nghe dân chúng ca tụng Đavid đánh giặc thắng gấp mười lần vua, thế là vua tìm mọi cách phải diệt cho được Đavid, chẳng những giữ vững ngai báu mà còn truyền ngôi cho con là Gionathan, đó là ý tưởng của người đời. Nhưng Gionathan không đồng ý với vua cha, ông tìm cách cứu Đavid, làm vua cha phẫn nộ, đã có lần vua cha phóng giáo vào Đavid nhưng may ông tránh được! Nhờ Gionathan mà Đavid chẳng những được bảo toàn mạng sống, lại còn lên làm vua (x 1Sm 20). Cũng thế một Phật tử theo học đạo Công Giáo, vì tin chắc ngoài Chúa Giêsu không có ơn cứu độ (x Cv 4,12). Thế nhưng vì cả gia đình sùng đạo Phật, mọi người đã quy y, bởi đó nếu có một người trong gia đình ấy chối bỏ giá trị quy y mà theo đạo Công Giáo, chắc chắn bị cả gia đình phản đối, có khi bị loại khỏi gia tộc, coi là nó đã chết!
Khi phải đương đầu với ngoại thù, ta lưu ý đến lời Đức Giêsu nói: “Thánh Thần của Chúa sẽ nói trong anh em” (Mt 10,20: Tin Mừng). Nhưng khi phải đối đầu với nội thù, Đức Giêsu không hứa ban “Thánh Thần sẽ nói trong anh em”, để những người trong gia đình cãi nhau! Nên ta phải hiểu: Khi trong gia đình có sự bất hòa, tốt nhất là im lặng, chịu đựng, tha thứ, để rồi dần dần mọi người trong gia đình sẽ nhận ra chân lý nơi cách sống của người làm theo ý Chúa, tưởng đó cũng là ơn Chúa Thánh Thần soi sáng và hướng dẫn.
Dầu thế nào cũng đừng quên Chúa đã nói: “Thầy sai anh em đi như chiên vào giữa bầy sói” (Mt 10,16a: Tin Mừng). Thánh Gioan Kim Khẩu giải thích người Tông Đồ như chiên ở giữa bầy sói: “Bao lâu là chiên bấy lâu ta thắng. Cho dù vô số sói dữ vây quanh, ta vẫn thắng. Nhưng nếu là sói, ta sẽ thua: vì không còn được Đấng Chăn Chiên trợ giúp. Thật vậy, Chúa không chăn sói, chỉ chăn chiên. Người sẽ bỏ rơi và xa lánh bạn, vì bạn không để cho Người bày tỏ quyền năng.
Người muốn nói thế này: Khi sai anh em đi vào giữa sói rừng, Thầy truyền cho anh em hãy nên chiên và như bồ câu. Thầy đã có thể làm ngược lại, không sai anh em đi để gặp phải điều dữ, cũng không nộp anh em như nộp chiên cho sói, nhưng có thể làm cho anh em nên hùng mạnh hơn sư tử. Tuy nhiên, sự việc diễn ra như thế là phải, nhờ đó, anh em được vẻ vang hơn và quyền năng của Thầy cũng được tỏ rõ. Chúa cũng nói như vậy với thánh Phaolô: Ơn Thầy đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối (2Cr 12,9). Chính Thầy đã xếp đặt cho anh em như thế. Thật vậy, khi Thầy nói Thầy sai anh em đi như chiên con, Người ngụ ý rằng anh em đừng nhụt chí, vì Thầy biết mình nắm chắc là anh em sẽ trở thành vô địch không ai thắng nổi”.
Nhưng “không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà Chúa ban chiến thắng, bởi lẽ chiến đấu là việc của Thiên Chúa” (1Sm 17,47). Tuy nhiên, Chúa muốn ta cộng tác dù gặp gian khổ, vì “một khi ta cùng chịu khổ với Ngài, để rồi cùng chia phần vinh hiển với Ngài” (Rm 8,17). Mục sư Luther King nói: “Phó thác mọi sự nơi Chúa mà mình chẳng chịu làm gì, thì đó là đại mê tín”. Do đó với Đức Tin và lòng Mến, ta “hãy ở khôn như rắn và chân thật như chim câu” (Mt 10,16b).
  • MUỐN GIỮ ĐƯỢC SỰ SỐNG MÌNH PHẢI GIỮ VỮNG ĐỨC TIN VÀ LÒNG MẾN. Vì “người công chính sống bởi Đức Tin” (Rm 1,17), và trong mọi sự Đức Mến lớn hơn cả” (1Cr 13,13). Các thánh Tử Đạo chịu mất mạng chứ không để mất Đức Tin và lòng Mến, nên các ngài vẫn sống dồi dào, vì các ngài đã sống chân lý rắn và bồ câu khi bị tấn công:
-          Rắn khi bị tấn công, nó khôn giấu đầu đi, vì mất đầu là chết ngay, còn đầu mà mất đuôi nó vẫn sống. Vậy khi bị tấn công ta đừng để mất Đức Tin và lòng Mến.
-          Bồ câu hiền lành, nó không biết báo thù. Đặc biệt bồ câu là biểu tượng cho hòa bình, vì đây là loài vật duy nhất chỉ đẻ hai trứng mỗi lần, khi nở thành con, một trống một mái, chúng sống trung tín lứa đôi: khi một trong hai con chết đi, người ta không thể ghép con còn lại với con khác được. Bởi vì, bình an là hoa quả của lòng trung tín và lòng mến, nên nếu có bất hòa “thì như con nít thôi” (1Cr 14,20).
  • MUỐN THẮNG ĐỐI PHƯƠNG. Trong võ thuật, phải biết ứng dụng cương và nhu:
-          Rắn biểu tượng cho cương.
-          Chim câu biểu tượng cho nhu.
Vậy khi ta bị tấn công, có lúc ta phải cương trực như ông Phêrô dám trả lời trước tòa án Công nghị: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn nghe quý vị” (Cv 4,19-20). Nhưng có lúc ta phải nhu, phải lùi, như Đức Giêsu dạy: “Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác” (Mt 10,23a: Tin Mừng).
Do đó nhiều khi ta phải nhượng bộ, phải lùi, xem ra như thua cuộc, nhưng lùi để dồn sức tiến tới. Nếu Chúa để cho đau khổ xảy đến, ta hãy nhớ lời thánh Tông Đồ nói: “Một chút gian truân nhẹ bỗng trong hiện tại, sẽ gây nên cho chúng ta đời đời một khối vinh quang siêu vời tuyệt đỉnh” (2Cr 4,17). Đó cũng là lý do Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em sẽ không đi hết các thành của Israel trước lúc Con Người đến” (Mt 10,23b: Tin Mừng), có nghĩa là các Tông Đồ sẽ hú hồn, ngồi run trong nhà lúc Thầy bị giết. Khi ấy các ông chưa đi tới đâu để làm chứng cho tình thương của Thầy, chỉ lúc Thầy sống lại đến với các ông và ban bình an cho (x Ga 20,19t). Các ông mới can đảm đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng mà không sợ rắn cắn,không sợ uống nhằm thuốc độc (x Mc 16,14t). Vì Chúa Giêsu đã nói: “Hãy vững lòng! Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33c).
Để làm chứng cho lời giáo huấn trên của Chúa Giêsu, ta nhớ lại đời sống của ông Giuse đã gặp bao phen gian khổ vì vâng lời cha già mà đi tìm các anh đang chăn chiên, các anh thấy Giuse đi tới liền nảy sinh ý muốn giết em. Nhưng lại sợ đổ máu người vô tội, nên bán em cho người Ai Cập bắt làm nô lệ, và vì Giuse không chiều theo ý muốn vợ ông Phutipha đòi thông dâm, nên ông bị tù. Qua bao gian khổ, cuối cùng ông được vua Pharaôn cất nhắc lên làm Tể tướng trong toàn đế quốc Ai Cập; ông đã trở thành người cứu sống muôn dân, và vua Ai Cập cho đoàn xe đón cả gia đình ông Giacob sang Ai Cập sinh sống. Ông Giacob quá sung sướng, nên ông nói với Giuse: “Phen này cha chết cũng được, sau khi cha thấy mặt con, và thấy con còn sống” (St 46,1-7. 28-30: Bài đọc năm lẻ). Đúng là “ai yêu mến Thiên Chúa thì Ngài đồng công cộng tác biến mọi sự nên tốt đẹp” (Rm 8,28). Vì “người công chính được Chúa cứu độ” (Tv 37/36,39a: ĐC năm lẻ).
THUỘC LÒNG.
Người công chính sống bởi Đức Tin (Rm 1,17).
            Có ác thì như con nít thôi (1Cr 14,20).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH