Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ năm tuần 12 thường niên

THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
St 16,1-12. 15-16; Mt 7,21-29
BÀI ĐỌC: St 16,1-12. 15-16
1 Bà Xa-rai, vợ ông Áp-ram, đã không sinh được cho ông một người con nào. Bà có một người nữ tỳ Ai-cập, tên là Ha-ga. 2 Bà Xa-rai nói với ông Áp-ram: “Ông coi: Đức Chúa đã không cho phép tôi sinh con. Vậy xin ông đi lại với nữ tỳ của tôi; may ra nhờ nó mà tôi sẽ có con.” Ông Áp-ram nghe lời bà Xa-rai.
3 Mười năm sau khi ông Áp-ram lập nghiệp tại đất Ca-na-an, bà Xa-rai, vợ ông, đem nữ tỳ của bà là Ha-ga, người Ai-cập, hiến cho ông Áp-ram, chồng bà, để nàng làm vợ ông. 4 Ông đi lại với Ha-ga và nàng có thai. Khi thấy mình có thai, thì nàng coi khinh bà chủ. 5 Bà Xa-rai nói với ông Áp-ram: “Tôi bị sỉ nhục là tại ông đấy! Chính tôi đã đặt nữ tỳ của tôi vào lòng ông. Thế mà từ khi nó thấy mình có thai, nó coi khinh tôi. Xin Đức Chúa phân xử giữa ông và tôi.” 6 Ông Áp-ram nói với bà Xa-rai: “Nữ tỳ của bà ở trong tay bà đấy; đối với nó, cái gì tốt cho bà thì bà cứ làm!” Bà Xa-rai hành hạ Ha-ga khiến nàng phải trốn bà.
7 Sứ thần của Đức Chúa gặp thấy nàng gần một suối nước trong sa mạc, suối ở trên đường đi Sua. 8 Người hỏi: “Ha-ga, nữ tỳ của Xa-rai, ngươi từ đâu đến và đi đâu?” Nàng đáp: “Con đang trốn bà Xa-rai, chủ con.” 9 Sứ thần của Đức Chúa bảo nàng: “Cứ về với bà chủ ngươi, và chịu luỵ bà ấy.” 10 Sứ thần của Đức Chúa nói với nàng: “Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi ra thật nhiều đến mức không thể đếm được vì quá đông”. 11 Sứ thần của Đức Chúa nói với nàng: “Này đây ngươi ang có thai, sắp sinh hạ con trai và sẽ đặt tên là Ít-ma-ên, vì Đức Chúa đã nghe thấu nỗi khổ của ngươi. 12 Con người đó đúng là một con lừa hoang, nó giơ tay chống mọi người, mọi người giơ tay chống nó, nó sẽ luôn đối đầu với tất cả anh em nó.”
15 Ha-ga sinh cho ông Áp-ram một con trai; ông đặt tên cho đứa con mà Ha-ga đã sinh cho ông là Ít-ma-ên. 16 Ông Áp-ram được tám mươi sáu tuổi khi Ha-ga sinh Ít-ma-ên cho ông.
ĐÁP CA: Tv 105
Đ. Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ. (c 1a)
1 Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. 2 Ai sẽ tường thuật những chiến công của Chúa, sẽ công bố mọi câu tán tụng Người?
3 Hạnh phúc thay người giữ đức công minh và hằng thực thi điều chính trực!4 Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con bởi lòng thương dân Ngài,xin ngự đến viếng thăm mà ban ơn cứu độ.
5 Xin cho con được thấy tỏ tường phần phúc lộc dành cho những người được Chúa chọn, để chúng con được vui niềm vui dân Chúa và cùng hiên ngang với gia nghiệp của Ngài.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 14,23
Hall-Hall: Chúa nói: Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ Lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến với người ấy. Hall.
TIN MỪNG: Mt 7,21-29
21 Hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! lạy Chúa! " là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. 22 Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: "Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao? "23 Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!
24 "Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. 25 Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. 26 Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. 27 Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành".
28 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, dân chúng sửng sốt về lời giảng dạy của Người, 29 vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư của họ.

NGOÀI CHÚA GIÊSU KHÔNG CÓ ƠN CỨU ĐỘ!
Thiên Chúa không làm ra sự chết, Ngài chẳng vui gì khi con người bị diệt vong! (x Kn 1,13). Vì thế, Con Một Thiên Chúa bước vào trần gian “không phải để lên án thế gian nhưng để nhờ Ngài mà thế gian được cứu độ!” (x Ga 3,17) Ai muốn được Chúa cứu độ, người ấy phải thực hành Lời Đức Giêsu dạy: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa, lạy Chúa (tế lễ, cầu nguyện), là được vào Nước Trời đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy (sống Lời Chúa) là (tin vào) Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi” (Mt 7,21: Tin Mừng).
Nói tắt: Ai muốn được vào Nước Thiên Chúa, thì phải sống Đức Tin ba trong một: “TIN – SỐNG – TẾ”.
·        Nếu chỉ duy tin vào Thiên Chúa mà không sống phục vụ đồng loại như Chúa dạy, cũng không tế lễ cùng với Chúa Giêsu, thì ta chẳng hơn gì ma quỷ. Vì quỷ cũng tin Chúa nhưng nó run sợ (x Gc 2,19).
·        Nếu chỉ duy sống phục vụ đồng loại, mà không tin vào Chúa Giêsu, không tế lễ với Ngài, thì họ giống như hai loại người sau
-               lGiống Biệt phái, vì tin rằng giữ Luật Môsê là công chính, nhưng thực ra Luật giam người ta trong tội (x Gl 3,22).
-               Giống người vô thần, lý thuyết của họ chỉ dạy người ta làm điều tốt, đừng mê tín cầu khẩn thần thánh hay tế lễ. Đó chỉ là thuốc phiện làm ru ngủ con người.
·        Nếu chỉ duy tế lễ cầu nguyện mà không tin vào Chúa Giêsu, cũng không sống phục vụ đồng loại như Chúa dạy, thì chẳng khác gì dân Do Thái chỉ tin vào việc tế tự theo Luật Môsê, thậm chí có kẻ giả bộ đọc kinh lâu dài để nuốt chửng tài sản bà góa (x Mt 23,14), mà quyết liệt chống đối giúp Đức Giêsu, không sống giúp ai hiệp dâng Lễ Tế mới Chúa Giêsu thiết lập, thì không thể được cứu độ!
Nhưng nếu ta đi trọn ba bước:
-      Bước I: TIN VÀO CHÚA GIÊSU là Đấng cứu độ duy nhất (x Cv 4,12) mà biết sám hối tội mình xin Chúa Giêsu thương xót để được theo Ngài, thì ta đã được trở nên công chính như người thu thuế đến Nhà Thờ chỉ thú tội với Chúa đã hơn hẳn ông Biệt phái đến để khoe công đức với Ngài (x Lc 18,9-14). Vì lòng sám hối tội mình và tin theo Chúa quan trọng đến thế, nên anh trộm lành đã được Đức Giêsu tuyên bố: “Hôm nay anh được vào Thiên Đàng với tôi” (x Lc 23,40-43).
-      Bước II: SỐNG PHỤC VỤ NHƯ CHÚA DẠY, thậm chí có những người giúp đỡ kẻ bé mọn mà vô tình không biết Chúa, thì Ngài cũng xác nhận: “Ngươi làm như thế là làm cho Ta”, và Ngài cho người ấy vào Thiên Đàng ngay, mà không cần xét đến tội họ (x Mt 25,31-46).
-      Bước III: TẾ LỄ CÙNG, VỚI, TRONG CHÚA GIÊSU, như các chú bé bị giết chết bởi vua Hêrôđê, vì vua sợ Hài Nhi Giêsu tiếm quyền ông, dù các chú chưa có Đức Tin tin vào Thiên Chúa, chưa biết phục vụ, nhưng các chú đã trở nên một Hy Tế với Ngài (x Mt 2,7-18). Do đó Phụng Vụ của Hội Thánh đã dành một Lễ để kính các thánh Anh Hài.
Như thế, Chúa không đòi ai phải đổi địa vị, không cần đổi nghề nghiệp, cũng không cần đổi sứ mệnh, mà ở địa vị nào cũng có thể thực hành được TIN – SỐNG – TẾ để nên thánh. Đức Giêsu gọi họ là những người khôn xây nhà trên đá, mưa đổ sông tràn, gió ùa thổi xô vào nhà ấy, nhà vẫn không sập (x Mt 7,24-25: Tin Mừng).
Xây nhà trên đá phải hiểu cụ thể là thực hành Giáo Lý Hội Thánh dạy, nói lên sự tùng phục Thiên Chúa cũng là tùng phục Hội Thánh Chúa Kitô. Chân lý này đã được diễn tả qua đời sống của gia đình tổ phụ Abraham. Thánh Tông Đồ nói: “Ông Abraham có hai người con, mẹ của một người là nô lệ, mẹ của người kia là tự do. Nhưng con của người mẹ nô lệ thì sinh ra theo luật tự nhiên; còn con của người mẹ tự do thì sinh ra nhờ lời hứa. Truyện đó ngụ ý thế này: hai người đàn bà là hai giao ước. Giao ước thứ nhất tại núi Xi-nai, thì sinh ra nô lệ: đó là Ha-ga. Ha-ga chỉ núi Xi-nai trong miền Ả Rập, và tương đương với Giê-ru-sa-lem ngày nay, vì thành này cùng với các con đều là nô lệ. Còn Giê-ru-sa-lem thượng giới thì tự do: đó là mẹ chúng ta.” (Gl 4,22-26; St 16,1-12. 15-16: Bài đọc năm lẻ). Lời xác quyết trên đây, thánh Phaolô có ý nhấn mạnh: mẹ con Hagar và Ismael là dân thờ Thiên Chúa theo Luật Môsê, cũng chỉ là con của nô lệ cho tử thần, còn Sara và Isaac là những người Công Giáo sống Đức Ái, thờ phượng Thiên Chúa trong Thần Khí và Sự Thật nhờ Hy Tế của Chúa Giêsu (x Ga 4,23), họ mới thuộc về Giêrusalem thượng giới (Hội Thánh Chúa Kitô trong ngày cánh chung), thì tự do, đó là Mẹ chúng ta. Thế nên chỉ những người thực hành trọn vẹn TIN – SỐNG – TẾ mới có thể động viên muôn dân: “Hãy tạ ơn Chúa, vì Chúa nhân từ” (Tv 106/105,1a: ĐC năm lẻ), để muôn dân muôn nước thuộc về Hội Thánh Chúa Kitô, cùng cất lời cầu: “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con” (Tv 79/78,9bc: ĐC năm chẵn).
Trái lại, những kẻ không sống trọn ý Chúa: TIN – SỐNG –TẾ, Đức Giêsu coi đó là những kẻ khờ dại, “xây nhà trên cát, mưa đổ sông tràn, gió ùa thổi đập vào nhà ấy, nhà ấy sẽ sập đổ tan tành” (Mt 7,26-27: Tin Mừng). Nghĩa là họ tự diệt mình, dù có đến gõ cửa Trời và thưa: “Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?" Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!” (Mt 7,22-23: Tin Mừng). Số phận của họ là tự chuốc lấy tai họa kinh hoàng hơn dân Giuđa là dân Chúa tuyển chọn. Thực vậy, ông Giôhôgiakhin, vua nước Giuđa, làm điều trái mắt Chúa hệt như vua cha, nên Chúa để cho ông Nabukodonosor,vua Babylon sai các thuộc hạ vây hãm thành Giêrusalem. Ông Giôhôgiakhin, vua Giuđa cùng với mẹ vua, các thuộc hạ và toàn thể tướng lãnh phải ra đầu hàng vua Babylon, nhưng vua Babylon vẫn bắt toàn thể Giêrusalem, vua, mẹ vua, và tất cả các tướng lãnh đi đày sang Babylon; vua Nabukodonosor còn ra lệnh lấy tất cả châu ngọc trang trí thánh điện Giêrusalem cùng với vàng bạc châu báu quý giá trong cung điện, là những chiến lợi phẩm đưa về Babylon (x 2V 24,8-17: Bài đọc năm chẵn).
Vậy chỉ những ai thực hành ý Chúa: TIN – SỐNG –TẾ mới được Chúa ở cùng, như Đức Giêsu nói: “Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ Lời Thầy, Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, Cha và Thầy sẽ đến với người ấy” (Ga 14,23: Tung Hô Tin Mừng).
THUỘC LÒNG
Đức Giêsu nói: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! lạy Chúa! " là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7,21).
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Không có nhận xét nào: