Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Tim hiểu Lời Chúa _ thứ hai tuần 3 phục sinh

THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH
Cv 6, 8-15; Ga 6, 22-29
BÀI ĐỌC: Cv 6, 8-15
8 Thời đó, ông Tê-pha-nô được đầy ân sủng và quyền năng, đã làm những điềm thiêng dấu lạ lớn lao trong dân. 9 Có những Đồng. 13 Họ đưa mấy người chứng gian ra khai rằng: "Tên này không ngừng nói những lời phạm người thuộc hội đường gọi là hội đường của nhóm nô lệ được giải phóng, gốc Ky-rê-nê và A-lê-xan-ri-a, cùng với một số người gốc Ki-li-ki-a và A-xi-a, đứng lên tranh luận với ông Tê-pha-nô. 10 Nhưng họ không địch nổi lời lẽ khôn ngoan mà Thần Khí đã ban cho ông. 11 Bấy giờ, họ mới xui mấy người phao lên rằng: "Chúng tôi đã nghe hắn nói lộng ngôn xúc phạm đến ông Mô-sê và Thiên Chúa.”12 Họ sách động dân và các kỳ mục cùng kinh sư, rồi ập đến bắt ông và điệu đến Thượng Hội đến Nơi Thánh và Lề Luật. 14 Vì chúng tôi đã nghe hắn nói rằng Giê-su người Na-da-rét sẽ phá huỷ nơi này và thay đổi những tục lệ mà ông Mô-sê đã truyền lại cho chúng ta.”15 Toàn thể cử toạ trong Thượng Hội Đồng đều nhìn thẳng vào ông Tê-pha-nô, và họ thấy mặt ông giống như mặt thiên sứ.
ĐÁP CA: Tv 118
Đ. Hạnh phúc thay ai sống đời hoàn thiện,
biết noi theo luật pháp Chúa Trời
. (c 1)
23 Mặc quan quyền họp nhau mưu hại, tôi tớ Ngài đây cứ gẫm suy thánh chỉ. 24 Vâng, thánh ý Ngài làm con vui sướng thoả thuê, chỉ bảo con như những người cố vấn.
­26 Con kể lể đường đời, Chúa đáp lại, xin dạy cho con biết thánh chỉ Ngài. 27 Đường lối huấn lệnh Ngài, xin cho con hiểu rõ, để con suy gẫm những kỳ công của Ngài.
29 Xin giúp con tránh đường xảo trá và thương ban cho con luật pháp Ngài. 30 Đường chân lý, này con đã chọn,quyết định của Ngài, con khao khát đợi trông.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mt 4,4b
Hall-Hall: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ Lời miệng Thiên Chúa phán. Hall
TIN MỪNG: Ga 6, 22-29
22 Sau khi Đức Giê-su cho năm ngàn người ăn no nê, các môn đệ thấy Người đi trên mặt Biển Hồ . Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó chỉ có một chiếc thuyền và Đức Giê-su lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các ông đi mà thôi. 23 Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Ti-bê-ri-a đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn. 24 Vậy khi dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người. 25 Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy? "26 Đức Giê-su đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. 27 Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.”28 Họ liền hỏi Người: "Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn? "29 Đức Giê-su trả lời: "Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.
LAO CÔNG VÌ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Việc Đức Giêsu hóa bánh ít ra nhiều nuôi đoàn lũ dân đến với Ngài, nếu ta chỉ dừng lại coi đó là diễn tả lòng thương xót của Đức Giêsu không muốn để ai phải đói, thì nay có nhiều người kết luận Thiên Chúa đã chết như một sinh vật! Vì nếu Đức Giêsu là Thiên Chúa còn sống, tại sao ngày nay còn nhiều dân tộc đói khổ, nhiều bệnh nhân không tiền chạy thuốc. Tại sao Chúa không biết thương xót mà ra tay cứu họ? Nhưng Đức Giêsu có làm phép lạ cho dân ăn no hoặc chữa lành bệnh mọi người, cũng chỉ nhằm chứng minh Ngài là Thiên Chúa, Đấng Cha sai đến để cứu muôn dân, vì ngoài của ăn vật chất, Chúa Cha còn ban cho nhân loại chính Con Một của Ngài mới là Của Ăn đích thực đem lại sự sống hạnh phúc dồi dào bất tận như Thiên Chúa.
Bởi vậy sau khi Đức Giêsu cho dân ăn no nê, Ngài không muốn họ tôn Ngài làm Vua (x Ga 6,15) để phục vụ cái bụng của họ như Thiên Chúa (x Pl 3,19). Vì thế Ngài phải trốn dân đi cầu nguyện.
Khi dân đi lùng kiếm Đức Giêsu, Đức Giêsu tỏ ra rất thương một đoàn lũ dân duy thực! dù Ngài có làm mưa bánh xuống cho họ như xưa Chúa mưa Manna cho tổ tiên họ trong sa mạc ăn no thì rồi họ cũng phải chết khốn nạn! nên Ngài lên tiếng dạy: “Hãy lao công đừng vì lương thực hư nát nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống đời đời mà Con Người sẽ ban cho các ngươi, vì chính Ngài là Đấng mà Cha là Thiên Chúa đã niêm ấn” (Ga 6, 27: Tin Mừng). Chỉ ai có Đức Tin mới nhận ra giá trị lời giáo huấn ấy để rồi lao công vào việc của Thiên Chúa, tức là “ tin vào Đấng Chúa Cha sai đến” (Ga 6,29: Tin Mừng).
Phó tế Stêphanô đã sống diễn tả “tin vào Đấng Chúa Cha sai đến”, nên ông phục vụ Tin Mừng rất thành công, làm được nhiều phép lạ khiến mọi người phải kinh ngạc. Thế mà các nhóm Nô Phóng,Kyrênê, Alexandria,Kilikia và Tiểu Á đã không tin như thế, nên họ dấy lên tranh luận với ông Stêphanô, nhưng họ không có sức cự lại sự khôn ngoan do Thần Khí Chúa ban cho ông. Thế là họ xúi dân phao lên: “Chúng tôi đã nghe nó nói lộng ngôn xúc phạm đến ông Môsê và Thiên Chúa.” Họ làm chấn động dân chúng cùng hàng niên trưởng và các ký lục, rồi họ sấn lại lôi ông đi và điệu đến công nghị. Mọi người căm phẫn nhìn ông, và họ thấy dung mạo ông như dung mạo thiên thần (x Cv 6, 8-15: Bài đọc). Như thế ông đã chứng minh được Chúa Giêsu Phục Sinh ban cho ông đầy ân sủng và quyền năng, hầu ai nhờ ông mà tin vào Chúa Giêsu, thì Ngài hứa cho có khả năng làm được những việc như Ngài và còn làm những việc lớn lao hơn nữa (x Ga 14,12). Con người được vinh hiển như thế chỉ vì được hiệp dâng Thánh Lễ mà Chúa Giêsu đã về với Chúa Cha hằng cầu nguyện cho.
Thực vậy Đức Giêsu và Phó tế Philipphê đều bị người ta giết vì hết lòng giảng Lời Chúa, trước lúc tắt thở, Đức Giêsu và Stêphanô đều cầu nguyện cho kẻ giết mình, nhưng hiệu quả lời cầu xin của Đức Giêsu xem ra chỉ làm cho vị sĩ quan Roma lớn tiếng tuyên xưng Đức Tin: “Ông này đích thực là Con Thiên Chúa”, khi ông nhìn thấy Ngài bị đâm thủng tim! (x Mc 15,39) Còn hiệu quả lời cầu nguyện của Phó tế Stêphanô làm cho “sói Saulô” trở thành Tông Đồ xuất sắc, không thua kém các Tông Đồ thượng đẳng! (x Cv 9; 2Cr 11,5). Thật “hạnh phúc thay ai sống đời hoàn thiện, biết noi theo Luật pháp Chúa Trời” (Tv 119/118,1: Đáp ca).
bởi đó hết thảy những ai nỗ lực,mau mắn tìm đến hiệp dâng Thánh Lễ với Hội Thánh,thì đó là cách họ thực hành Lời Chúa Giêsu dạy là “tin vào Đấng Chúa Cha sai đến” (Ga 6,29). Vì “người công chính nhờ Đức Tin sẽ được sống” (Rm 1,17).
Ông hennri Dunant,người sáng lập Hội Chữ Thập Đỏ: Ngày 24/6/1859 ông đến Thụy Sỹ gặp vua Napoléon III nước Pháp,xin cấp Giấy Phép lập nhà máy xay lúa tại Algerie - là thuộc địa của Pháp. Trong quán trọ ông ngồi nhìn về phía cánh đồng Solpherino: cuộc chiến ác liệt đang xảy ra. Trong trận chiến ấy có trên 300 ngàn binh sĩ hai phía bị thương kêu la! Ông dunant chán ghét chiến tranh, ông cho chuyển các binh sĩ bị thương vào làng để chăm sóc. Sau đó ông viết tác phẩm hồi ký về cuộc chiến tại Solhpherino gởi cho các thủ lãnh trên thế giới ký vào bản dự án lập Hội Chữ Thập Đỏ để chăm sóc binh sĩ bị nạn không phân biệt thù hay bạn.
Ngày 26/10/1863 có 16 quốc gia họp tại Genève ủng họ sáng kiến ông và họ lấy hình chữ thập làm dấu chỉ trên các bệnh viện hay các xe cứu thương. Năm 1901 ông dunant được giải thưởng Nobel.
Tại sao gọi là Giải Thưởng Nobel? Ta biết ông Alfred Nobel cũng là mẫu người lao công vào việc của Thiên Chúa, vì trước đó ông phát minh ra chất nổ, sản xuất hàng loạt vũ khí giết người, ông đã thu được rất nhiều tiền, sở hữu một tài sản kếch xù! Nhưng khi ông đọc báo biết vô số người đã chết vì chất nổ ông phát minh. Ông rất hối hận về việc tìm ra vũ khí giết người, ông liền bán hết gia tài, lấy tiền hiến cho Liên Hiệp Quốc để làm giải thưởng cho bất cứ ai đóng góp vào nền hòa bình của thế giới.
Vào cuối đời, lúc ông Dunant lâm bệnh, ông xin vào một bệnh viện dành cho hành khất bên Thụy Sĩ, để lại di chúc: Hoặc tôi là môn đệ Chúa Giêsu hay ít là giống các tín hữu thuở ban đầu, hoặc tôi không là gì cả.” Ước gì trong mỗi Giáo phận có Giải Thưởng hằng năm cho bất cứ ai giảng Lời Chúa xuất sắc được nhiều người bầu chọn!
Vậy ta không có tài sản như ông Dunant và ông Nobel, thì ta dùng Đức Tin và Đức Mến của mình, mỗi ngày sốt sắng đến hiệp dâng Thánh Lễ, chắc chắn Chúa cũng kể ta không thua kém hai nhà tỷ phú đó đã thực hành Lời Chúa: “Ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, đó là việc Thiên Chúa muốn cho loài người làm, là tin vào Đấng Chúa Cha sai đến” (Ga 6,27a. 29). Đức Tin này không chỉ thể hiện bằng ăn Bánh Trường Sinh, chính là Thịt Máu Chúa Giêsu (x Ga 6,27t), mà còn được sống nhờ Lời miệng Thiên Chúa phán ra (Mt 4,4b: Tung Hô Tin Mừng).
THUỘC LÒNG
Hãy lao công đừng vì lương thực hư nát nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống đời đời (Ga 6 ,27a).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Không có nhận xét nào: