Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Lời Chúa cnmc 3b _ xây lại đền thờ trong ba ngày

XÂY LẠI ĐỀN THỜ TRONG BA NGÀY
Ngày hôm nay ta biết cố gắng, biết nhẫn nại, biết tự chủ, biết hy sinh chấp nhận thánh giá, chấp nhận gian nan, thì rồi chúng ta cũng sẽ sống lại cùng Chúa Giêsu…
Lm. Giuse Đỗ Đình Tiệm
Chúa Giêsu xuống thế gian, chịu chết, sống lại để cứu chuộc chúng ta do Giao Ước của Thiên Chúa ngay từ lúc tạo dựng loài người. Vì thế ba Chúa Nhật mùa chay liên tiếp, Giáo Hội nhắc nhở chúng ta Giao Ước của Thiên Chúa:
Chúa Nhật I, nhắc tới Giao Ước của Thiên Chúa với Noe, sau đại hồng thuỷ,
Chúa Nhật II nhắc tới Giao Ước của Thiên Chúa với Abraham, sau khi Abraham đã vâng lời Thiên Chúa tế lễ Isaac, và
Chúa Nhật III này nhắc tới Giao Ước của Chúa với dân Isrel tại núi Sinai, sau khi dân được Thiên Chúa giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập.
Như vậy Giáo Hội nhắc nhở ta kỷ niệm mừng Chúa Giêsu chịu chết và sống lại, bằng cách nhớ tới lời Giao Ước của Thiên Chúa, nhớ tới sự trung thành của Thiên Chúa, và đồng thời chúng ta cũng phải nhớ tới lời đã cam kết với Chúa, lúc ta chịu phép Thánh Tẩy, trung thành với lời cam kết này. Bài thư của Thánh Phaolô nhắc tới một sự kiện bất hủ: Niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô bị treo trên thập giá. Sự kiện này là việc điên rồ, là cớ vấp phạm cho những người không có đức tin, nhưng lại chính là sự khôn ngoan của Thiên Chúa, là nguồn hạnh phúc, nguồn ơn huệ cho chúng ta, là những người đang tin vào Chúa. Bài tin Mừng nhắc tới việc Chúa Giêsu xua đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ, và khi những luật sĩ và biệt phái hỏi ngài lấy quyền nào mà hành động như thế, thì Chúa Giêsu đã nói, việc ngài có thể xây lại đền thờ trong ba ngày. Ngài tiên báo việc ngài sẽ chết và ba ngày sẽ sống lại. Trong những ngày sau cùng cuộc đời Chúa, mặc dầu các môn đệ cũng như dân chúng chưa am hiểu tường tận, Chúa Giêsu đã luôn luôn nhắc tới cuộc tử nạn, nhưng rồi ngài cũng sẽ sống lại. Căn bản tín điều của đạo là, Chúa Giêsu, Ngôi Hai của Thiên Chúa, xuống thế làm người, đã chịu chết, và đã sống lại. Đạo chúng ta không phải là tôn giáo bi quan, chỉ biết khóc lóc bên ngôi mộ của Chúa, mà là tôn giáo lúc nào cũng dậy ta hy phải biết hy vọng, lạc quan với sự kiện Chúa Giêsu đã sống lại, ngoài 14 đàng thánh giá ta quen suy gẫm, thì chúng ta cũng phải suy gẫm “Nơi thứ 15” Chúa đã vinh quang sống lại rời khỏi mồ. Ngày hôm nay ta có gặp cảnh đau khổ, ngày hôm nay ta có bị rủi ro, ngày hôm nay ta thấy như bị thất bại hoàn toàn, nhưng rồi ngày mai cuộc đời ta sẽ đổi khác. Quả thật Chúa Giêsu đã chịu đau khổ và chịu chết thê thảm, nhưng rồi ngài sống lại trong vinh quang. Ngày hôm nay ta biết cố gắng, biết nhẫn nại, biết tự chủ, biết hy sinh chấp nhận thánh giá, chấp nhận gian nan, thì rồi chúng ta cũng sẽ sống lại cùng Chúa Giêsu, được hưởng hạnh phúc muôn đời với Chúa.
Một số câu truyện trong cuốn 1.001 đêm, vừa đọc coi như là câu truyện để mua vui, kích thích tính tò mò, nhưng nó cũng chứa đựng những bài học dậy đời: muốn đạt tới mục đích không được quản ngại vất vả, chịu đựng, hy sinh. Sau đây là một câu truyện thuộc loại đó.
Nước Banxôra có một Ông vua cực kỳ giầu có, vua được trăm họ mến yêu, nhưng lại không có con. Điều này làm vua rất buồn phiền. Vua khấn vái các đấng thần linh giúp, va lời khẩn cầu có kết quả. Hoàng Hậu thụ thai và sinh được một hoàng tử, đặt tên là Zein Alasman, có nghĩa là “đẹp như tượng.”
Nhưng tính tình của hoàng tử làm vua lo sợ, vì vua tiên đoán, con mình chỉ khi đã lâm cảnh cùng quẫn, mới nghĩ tới việc làm lại cuộc đời, và mới biết cai trị nước. Qủa thực, khi nhà vua chết, Zein Alasman lên ngôi. Zein say sưa tửu sắc, chơi bời với những chàng trai xấu, được vua cất nhắc vào những cương vị chủ chốt của triều đình, chẳng còn có lề luật nào cả. Theo tính hào phóng, vua ban thưởng, không hạn chế, thế là kho tàng của vua cha để lại và của toàn quốc đã hết cạn, mà vua không hay biết.
Thấy bao nhiêu của cải mình bay biến, Zein hối hận là đã không biết sử dụng những của cải cho tốt hơn. Vua đâm buồn phiền quá, không gì có thể làm nhà vua khuây nguôi. Bỗng một đêm vua nằm mơ thấy một cụ già đáng kính, bước tới gần mình vừa cười, vừa bảo: “Hỡi Zein dũng cảm! Giờ phồn vinh đã tới, sáng sớm mai, con hãy lấy một cái quốc và đào bới phòng làm việc của tiên vương, con sẽ tìm thấy một kho tàng lớn.” Sáng sớm hôm sau, vua lấy quốc, đào bới hơn một nửa gian phòng làm việc của vua cha, mà không tìm thấy dấu vết nào của kho tàng. Đột nhiên vua phát hiện một phiến đá trắng, vua rỡ lên, vua thấy có một cánh cửa được khoá bằng một khoá thép, vua dùng cuốc đập vỡ khoá, cửa mở ra, vua thấy một cầu thang bằng cẩm thạch dẫn xuống dưới, vua liền đốt một ngọn nến theo cầu thang đó xuống một căn phòng, lát bằng sứ Trung Quốc, tường và trần thì ốp thuỷ tinh. Vua đặc biệt nhìn chăm chú tới mười cái bệ, mỗi bệ đặt bốn cái vò , vua nghĩ những chiếc vò này đựng rượu quý, nhưng khi mở nắp ra thì trong toàn là tiền vàng. Vua bốc một nắm, đưa lên cho hoàng thái hậu xem. Bà ngạc nhiên không thể tưởng tượng, khi nghe con thuật lại những điều vừa trông thấy, bà liền nói:
“Con ơi! Hãy chú ý, đừng tiêu hoang phí của cải đó như trước đây, chớ để cho những kẻ thù của con có dịp vui mừng.” Vua thưa: “Thưa mẹ, lối sống của con từ nay sẽ làm cho mẹ hài lòng, và vong linh cha con cũng được toại nguyện.” Vua đưa bà tới phòng kho tàng, bà tò mò nhìn vào một chiếc vò nhỏ để ở góc phòng, khi mở nắp vò này ra, thì thấy một chiếc chìa khoá bằng vàng. Rồi khi lục lọc căn phòng rất cẩn thận, lại tìm thấy một lỗ khoá, ăn vào vách tường, khi tra chìa khoá vàng này vào, thì một cánh cửa khác được mở ra, một căn phòng sáng rực vì trong căn phòng có chín bệ bằng vàng, trên tám chiếc bệ đó là những pho tượng được tạc bằng cả một khối kim cương, ánh sáng toả sáng rực căn phòng. Cái bệ vàng thứ chín, làm vua ngạc nhiên vì trên bệ có đặt một miếng vải sa tanh trắng: trên vải viết những dòng chữ sau đây: “Hỡi con yêu quý của ta! Ta đã khó nhọc biết bao, để có được tám tượng kim cương này, tuy tám tượng này đã quý và đẹp, nhưng trên đời còn một pho tượng thứ chín đẹp hơn gấp ngàn lần những pho tượng này. Nếu con muốn có pho tượng thứ chín đó, con hãy lên đường, sang thành phố Cai Rô bên Ai Cập, gặp người đầy tớ cũ của ta tên là Môbarec, người này sẽ nhận ra con và sẽ dẫn con tới nơi có pho tượng thứ chín kỳ diệu này.”
Nhà vua liền trao quyền cho vị tể tướng đạo đức, từ giã mẹ và lên đường đi gặp Môbarec. Khi Môbarec nhận ra hoàng tử Zein, Môbarec sẵn sàng đưa Zein đi lấy pho tượng thứ chín. Nhưng Môbarec cho vua biết là phải qua nhiều gian lao, vất vả, qua nhiều núi rừng, sông ngòi hiểm trở, rồi phải vượt biển ra giữa trùng khơi để gặp vị Chúa Tể các thần linh, mới hy vọng có được pho tượng thứ chín này.
Vì nóng lòng, nhìn thấy bức tượng quý lạ, nên Zein sẵn sàng chấp nhận mọi gian nan nguy hiểm. Rồi khi gặp được vị Chúa Tể các thần linh, thì vị Chúa Tể này lại bắt Zein trở vể, tìm lấy một cô gái nết na đức hạnh để dâng lên vị Chúa Tể này, thì rồi mới được pho tượng quý báu ấy. Vị Chúa Tể cũng ban cho Zein một tấm gương, để khi soi vào một cô gái nào, thấy hình hiện ra thật rõ ràng, thì đó là con người nết na đức hạnh, còn nếu chỉ thấy hình lờ mờ thì là những con người thiếu đức hạnh.
Khi Zein và Môbarec trở về Cai Rô, tìm khắp trong thành phố, không gặp được một cô gái nào có hình rõ trong bức gương, cả hai đành phải sang thành phố Bát Đa: ở đây, nhờ một vị tiến sĩ tên là Bubekia giới thiệu, Zein và Môbarec tới nhà một vị thượng thư đã về hưu; vị này có một người con gái được mọi người ca tụng là người nết na đức hạnh. Mà quả thật, hình ảnh cô trong bức gương, trông thật rõ ràng. Zein xin vị thượng thư cho mình cưới cô gái về làm hoàng hậu (nhưng thực ra là để dâng cho Chúa Tể các thần linh). Quan thượng thư đồng ý. Thực ra Zein cũng say mê cô gái này, không phải chỉ vì đức hạnh của cô, nhưng còn vì sắc đẹp nghiêng nước, nghiêng thành của cô nữa. Nhưng vì muốn tìm cho được pho tượng thứ chín, lại vì đã hứa với Chúa Tể các thần linh, chàng sợ bị sa ngã, nên đã bắt Môbarec phải giấu cô gái đẹp này đi, trong lúc đi đường để về gặp lại vị Chúa Tể thần linh. Khi cô gái này biết là Zein chỉ giả vờ cưới mình, nhằm mục đích đưa dâng cho vị Chúa Tể thần linh, cô khóc than thảm thiết. Nhưng việc khóc than của cô cũng vô ích, người ta vẫn dâng này cho Chúa Tể các vị thần linh. Sau khi chăm chú nhìn nàng, vị Chúa Tể các thần linh bảo chàng: “Này hoàng tử, ta rất hài lòng về con, cô gái con đưa đến cho ta thật đáng yêu và trong trắng, và ta vui lòng vị sự tìm kiếm của con, để giữ lời hứa với ta. Con hãy trở về nước, xuống căn phòng dưới hầm, con sẽ nhìn thấy đã có pho tượng thứ chín dành cho con. Ta sẽ sai các thần linh của ta mang tới đó.”
Zein cám ơn vị Chúa Tể thần linh rồi cùng Môbarec trở về Cairô, nhưng chàng lại vội vã về Banxôra, tuy lòng vẫn thương nhớ thiếu nữ, và ân hận rất nhiều vì mình đã lừa dối cô gái.
Khi về tới Banxôra, toàn dân vui mừng vì nhà vua trở về, vua vội đến trình với mẹ về chuyến đi, hoàng thái hậu vui mừng, vì biết vua đã có bức tượng thứ chín, bà nói: “Nào con, chúng ta hãy đi xem vì chắc nó đã có ở dưới hầm rồi.” Nhà vua trẻ và hoàng thái hậu vội vã xuống gian phòng dưới hầm. Bước vào căn phòng, cả hai người, đều xiết bao kinh ngạc, thấy trên bệ vàng thứ chín không phải là một pho tượng, mà là người con gái xinh đẹp truyệt trần. Nhà vua nhận ra đó chính là người con gái vua đã đưa dâng cho vị Chúa Tể các thần linh. Rôi bỗng nhiên một tiếng sét nổ làm rung chuyển cả căn hầm. Nhà vua và hoàng thái hậu kinh hoàng. Vị Chúa Tể các thần linh hiện ra, chấn an Hoàng thái hậu: “Ta che chở và yêu con trai của bà, ta muốn thử xem ở lứa tuổi này, chàng có khả năng thắng dục vọng hay không, và ta hài lòng về sự tự kiềm chế của chàng. Đây chính là bức tượng thứ chín mà ta dành cho chàng, nó quý hơn mọi bức tượng khác. Này Zein, con hãy sống hạnh phúc với người thiếu nữ này. Nàng chính là vợ con; và nếu con muốn nàng luôn luôn trong trắng và chung thuỷ, thì hãy yêu nàng mãi mãi, và chỉ yêu mỗi một nàng mà thôi, con chớ đem lòng thương yêu ai khác, thì ta sẽ đảm bảo cho con lòng chung thuỷ của nàng.” Dứt lời, vị Chúa Tể thần linh biến mất.
Câu truyện trên đây, gợi một số tư tưởng: Người phụ nữ nết na, đức hạnh thật là một bảo vật giá trị; con người phải biết tự chủ, mới tới thành công; tìm một kho tàng (một pho tượng quý giá tuy tượng đó chỉ là người bạn trăm năm lý tưởng) phải qua bao gian nan vất vả, biết tự chủ lướt thắng đam mê dục vọng xấu... Chúng ta là những con người được sinh ra để tiến tới kho tàng quý báu bất diệt, là việc sống lại vinh hiển, và cuộc sống đời đời, hiển nhiên chúng ta phải biết tự chủ, lướt thắng đam mê dục vọng xấu, và kiên nhẫn chịu đựng...  
Đề tựa của Lm. HK

Không có nhận xét nào: