Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Một chút suy tư _ một mùa xuân lại qua

Một mùa xuân lại qua…
Ở giữa cái chợ đời như thế mà tôi còn thấy người ta mua bán bằng niềm tin. Bạn tôi mua mười mấy chậu lan, trả tiền, xong hẹn mai ghé lấy.  
Tiểu Hổ
Những ngày cuối năm gấp gáp khép lại với bao nhiêu bề bộn. Ấy thế mà những việc làm đong đầy nghĩa cử tốt đẹp vẫn ngoi lên giữa những bề bộn.
Những chuyến công tác bác ái dồn dập cuối năm mong mang niềm vui đến cho gia đình khó khăn có cái ấm cái lành đón xuân.
Nhiều quần áo, gạo, mì, thuốc, bánh trái được tải về những điểm hẹn yêu thương.
Ngồi kiên nhẫn trên quốc lộ 1 đoạn Cái Bè - Tiền Giang , nhìn đoàn xe từ thành phố đổ về, ba lô trên vai, gồng gánh về quê đoàn tụ ngày tết. Lòng thấy nôn nao cảm giác linh thiêng lạ thường.
Dạo chợ đêm Vĩnh Long với mấy tềnh iu, lần đầu tiên được dịp tận mắt nhìn cảnh mua bán hoa xuân, tấp nập, nhộn nhịp, trăm ngàn thứ hoa đua sắc thắm.
Lần đầu tiên tận mắt tận tay đụng chạm những cánh tường vi mỏng manh, thược dược, lai ơn, cẩm chướng, hồng tỉ muội,… rồi nhiều nhiều những thứ khác xưa nay chỉ nghe gọi tên mà chưa từng được đụng chạm sờ mó.
Lần đầu tiên cảm được cảnh mua bán hoa mùa xuân. Có nhiều người phụ nữ luống tuổi, sang trọng, chọn lựa những chậu vạn thọ vàng ươm, hoặc cúc vàng rực, hoa mai hoa đào cho ngày tết. Có nhiều cô nàng đỏng đảnh, ôm những chậu tường vi cánh mỏng, hồng tỉ muội, môi chúm chím mắt trong vắt mùa xuân.
Xa xa dưới chân cầu, những giàn hoa lan đủ lọai, đủ kiểu dáng, khoe mình lấp lánh dưới đèn, lả lướt trước mắt những vị khách có vẻ sành chơi Lan. Họ bình, họ phẩm, họ chọn lọc, rồi mặc cả, kẻ đẩy người đưa… Nụ hoa vẫn e ấp chờ đúng ngày xuân bung tỏa.
Ở giữa cái chợ đời như thế mà tôi còn thấy người ta mua bán bằng niềm tin. Bạn tôi mua mười mấy chậu lan, trả tiền, xong hẹn mai ghé lấy.
Tôi tiện miệng hỏi:
-      Quen hả?
-      Không.
-      Mua bằng niềm tin? Tôi tò mò.
Bạn tôi nói, vẫn mua hàng kiểu ấy, dù người xa lạ, nông dân , người làm vườn họ chất phác lắm, đã nhận tiền họ sẽ để giành lại cho mình.
Tôi nói, nhỡ họ bán đắt họ bán luôn… Nếu mai ra còn chắc tôi phải viết lại. Mua bán niềm tin!
Dọc trên con đường sâu hơn trong lòng thành phố, trời đã về khuya, hàng loạt những thân mai với nhiều kiểu dáng được những nghệ nhân công phụ uốn nắn chăm bẩm. Chúng tôi dừng lại trầm trồ những cây có dáng vóc rất lạ và đẹp mắt, có những gốc mai xem xem với tuổi chúng tôi. Trơ thân, không hoa lá. Thấy tôi đứng nhìn chăm chú, bạn tôi nói, người ta chơi gốc chứ không chơi hoa. Ngang qua hai chậu mai không cao lắm, độ chừng cánh tay tôi, nhưng kiểu dáng nhìn cũng đẹp mắt, liếc ngang bảng giá, đứa bạn nói chỉ cần hai chậu đấy là bứt tháng lương của you. Tôi đứng nép vào, chụp một phô làm minh chứng. Trời đã về khuya khách vãng lai không nhiều, nhà vườn bắt đầu bữa tối muộn sau phiên chợ, lác đác một vài người mắc mùng cạnh những khe kiểng, một đêm tĩnh mịch ùa về, cánh mai nở sớm rủ xuống chừa chỗ cho nụ xanh bung ra.
Chúng tôi quay trở lại con đường lúc đi, bạn tôi ngã giá rước vài chậu hồng tỉ muội về, nụ hồng nhỏ xíu e ấp trong đêm, tôi nâng niu trên tay như nâng niu cả một chồi xuân non nỏn sắp về trải mình trên mảnh đất hiền hòa.
Buổi sáng trong vắt, tôi dậy hít thở không khí trong lành, xách giỏ cùng với má của bạn lăn tăn xem chợ, cái chợ gần cạnh nhà, vừa quẹo sang con hẻm, chợ tết có khác hàng hóa tăng gấp bội, hàng thịt đầy ăm ắp. Lại mua bán niềm tin, ghé hàng thịt lựa cả chục ký thịt để ngày mai kho tàu cho nhóm công nhân lò cốm, người bán tự cân. Má ghé mắt vào dặn để dẫn nó đi một vòng chợ tết quay lại lấy. Sang hàng gạo, trả tiền, dặn người ta mang đến đẩy nhẹ vào trong hàng rào, hoặc gửi nhà kế bên. Hay thật, cái kiểu mua bán bằng niềm tin, nét chân chất hiền hòa của dân nam bộ gặt.
Làm tôi sực nhớ có lần, đi chợ ở làng, cái chợ chòm hỏm nhỏ xíu, loanh quanh mấy bước chân. Thấy con bé bán cá rô chào mời, nhưng tôi vừa mua xong mấy con cá lóc đồng, nó năn nỉ thấy tội nghiệp, chợ vắng người nó còn nhiều quá, đụng chạm đến lòng thương người của tôi, thế là ghé vào mua hộ một ký. Nó lựa cân những con to ngon, xong nói cô đi mua thịt đi để em làm cho, tôi mua xong miếng thịt trở ra, nó đổi hết những con cá ngon bằng những con cá chết. Tôi giận lắm vì thấy lòng tốt của mình bị phản bội trắng trợn, từ đó về sau tôi không đi ngang gian hàng nó. Niềm tin vào con người chốn chợ nơi tôi sống vơi bớt trong tôi.
Khi quay trở lại hàng thịt, tôi thấy bà chủ kéo bọc thịt cất kỹ phía bên dưới hộc tủ ra, đúng với cái thịt lúc nãy má lựa. Tôi lại được củng cố niềm tin, thứ mà họ giữ gìn, bảo toàn chốn chợ đời.
Buổi sáng tôi theo đò đưa du khách tham quan qua lò cốm mới, nơi bạn tôi đặt hết tâm huyết vào, tôi thấy mình nhỏ bé hạn hẹp trước những thực tiễn, làm ăn thăng tiến của nhóm bạn. Tôi, gần hai mươi năm chỉ loay hoay với viên phấn bảng đen, nói những câu lý thuyết suông thiếu thực tiễn, dạy những điều mà lắm khi mình cũng ngơ ngác. Đầu tôi lò vò những ý tưởng...
Cuộc vui ngắn ngủi giúp chúng tôi giữ được mối thâm tình giữa cuộc sống vô tình, nhí nha nhí nháy qua cầu chụp lấy chụp để cái giây phút chợt đến chợt đi.
Chia tay Vĩnh Long, tôi về Cần Thơ. Cần Thơ, hai mươi năm giờ mới ngủ lại qua đêm. Khu chợ đêm, đường hoa, làm cho thành phố rực sáng sống động về đêm. Tôi và các chị, một bạn kết nhau qua face vi vu trong đêm, mỗi bước chân đi qua, hình ảnh hai mươi năm trước hiện về rõ rệt, thời gian quỉ quái, nó phá tan tành rồi cũng chính nó giữ lại nguyên vẹn trong tim. Ngồi bên bờ sông Hậu, mọi thứ ùa về choáng ngợp trong tôi, một thuở…
Khu chợ đêm sầm uất đồ đạc nhiều người chen chút. Tôi lướt qua, lẫn vào đường hoa của thành phố, lần đầu tiên tôi đi giữa phố xá lộng lẫy đèn rực sáng, lòng chộn rộn, trong sâu thẳm vẫn thấy lạc lỏng giữa phồn vinh cuộc đời khi vô tình bắt gặp những mảnh đời, những thân phận con người thoáng qua trong đêm. Tôi với tay chụp lại nhanh cái giây phút làm tim tôi rung lên nhịp rung cuộc đời. Nhìn mấy nghệ nhân khuyết tật ngồi khắc lên từng cái tên trên miếng gỗ đủ kiểu, mấy đứa nhỏ lăn xả vào kiếm tên mình hí hửng, tôi đứng nhìn vì biết cái tên của mình không bao giờ được khắc ngẫu nhiên, cái tên độc lạ quí hiếm như chính cuộc đời mình. Nhìn họ làm việc cần mẫn, tôi lại nhớ khu phố pattaya năm xưa mà tôi vô tình được đặt chân đến, cuối tận con đường trụy lạc nơi lưỡng biên hai bên là quán bar khu vui chơi trát tán, cuối con đường ấy dưới ánh đèn mờ ảo, các nghệ nhân, họa sĩ đang cặm cụi chăm chỉ họa những bức chân dung sống động y như thật, giống đến không thể tưởng. Tận cùng của đau khổ là vinh quang, tận cùng của giả dối đôi khi lại là sự thật. Anh bạn tôi đã từng nói như thế, tôi lờ mờ nhận ra cái gì đó mỏng manh như sợi khói vụt qua tim mình. Tôi mỉm cười, lòng tê tê một cảm xúc, lâu lắm rồi mới bắt gặp.
Hai đêm Cần Thơ, giúp tôi thoát mình ra khỏi cái vỏ xù xì của cuộc sống, nơi mà tôi phải sống và cố sống vì mọi lẽ. Tôi bây giờ đang sống bằng cảm xúc thật, pha trộn với cái quá khứ gần hai mươi năm, ngước mắt lên trời tìm vì sao đêm phía trời tây, giờ này có lẽ nó đang tỏa sáng, tôi nhắm mắt lại nuốt vội hơi thở tiếc nuối.
Mùa xuân đậu lại trên làng quê nơi tôi được sinh ra và sống những năm tuổi thơ ngắn ngủi. Bình yên trên thôn xóm, gió chiều lồng lộng, con đường phía sau nhà đang nhú lên từng ngày một, rồi đây nó sẽ nối dài ký ức tuổi thơ với hiện tại, nó sẽ chở những vui buồn, sẽ cho tôi một vé khứ hồi quay về nếu mệt mỏi. Cả tuần lặn lội trên từng ngõ ngách của mùa xuân, tôi thu nhặt được nhiều điều. Những tin nhắn chưa kịp đáp hồi, những lời chúc ấm êm hạnh phúc đầu năm và cả những tiếng kêu não nề của những người kém may mắn, tất cả đông đậy trong tôi.
Ngày mai tôi lại phải lên đường tiếp tục một hành trình, cuộc đời đong đầy ý nghĩa khi biết dừng lại gẫm suy…
Tôi thả hồn mình theo khúc nhạc xuân còn rớt lại bên thềm.
Xuân 2015
Tiểu Hổ

Không có nhận xét nào: