Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ năm tuần 6 thường niên

THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Gc 2,1-9; Mc 8,27-33
BÀI ĐỌC: Gc 2,1-9
1 Thưa anh em, anh em đã tin vào Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, là Chúa vinh quang, thì đừng đối xử thiên tư. 2 Quả vậy, giả như có một người bước vào nơi anh em hội họp, tay đeo nhẫn vàng, áo quần lộng lẫy, đồng thời có một người nghèo khó, ăn mặc tồi tàn, cũng bước vào, 3 và giả như mà anh em kính cẩn nhìn người ăn mặc lộng lẫy và nói: “Xin mời ông ngồi vào chỗ danh dự này”, còn với người nghèo, anh em lại nói: “Đứng đó!” hoặc: “Ngồi dưới bệ chân tôi đây!”, 4 thì bấy giờ, anh em đã chẳng tỏ ra kỳ thị và trở thành những thẩm phán đầy tà tâm đó sao? 5 Anh em thân mến của tôi, anh em hãy nghe đây: nào Thiên Chúa đã chẳng chọn những kẻ nghèo khó trước mặt người đời, để họ trở nên người giàu đức tin và thừa hưởng vương quốc Người đã hứa cho những ai yêu mến Người hay sao? 6 Thế mà anh em, anh em lại khinh dể người nghèo! Chẳng phải những người giàu áp bức anh em đó sao? Chẳng phải họ lôi anh em ra toà đó sao? 7 Chẳng phải họ nói xúc phạm đến Danh Thánh cao đẹp mà anh em được mang đó sao? 8 Đã hẳn, anh em làm điều tốt, nếu anh em chu toàn luật Kinh Thánh đưa lên hàng đầu: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. 9 Nhưng nếu anh em đối xử thiên tư, thì anh em phạm một tội và bị Lề Luật kết án là kẻ vi phạm.
ĐÁP CA: Tv 33
Đ. Kẻ nghèo hèn kêu xin, và Chúa đã nhận lời. (c 7a)
2 Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi. 3 Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.
4 Hãy cùng tôi ngợi khen Đức Chúa, ta đồng thanh tán tụng danh Người. 5 Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại, giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.
6 Ai nhìn lên Chúa sẽ vui tươi hớn hở, không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi. 7 Kẻ nghèo này kêu lên và Chúa đã nhận lời, cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Ga 6, 63c. 68c
Hall-Hall: Lạy Chúa, Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống; Chúa có những Lời đem lại sự sống đời đời. Hall.
TIN MỪNG: Mc 8, 27-33
27 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ rời Bết-xai-đa để đi tới các làng xã vùng Xê-da-rê Phi-líp-phê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai? "28 Các ông đáp: "Họ bảo Thầy là ông Gio-an Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó.”29 Người lại hỏi các ông: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? " Ông Phê-rô trả lời: "Thầy là Đấng Ki-tô.”30 Đức Giê-su liền cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người.
31 Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại. 32 Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người. 33 Nhưng khi Đức Giê-su quay lại, nhìn thấy các môn đệ, Người trách ông Phê-rô: "Xa-tan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

CHẾT VÌ GIẢNG LỜI CHÚA MỚI LÀM VUA
Để nên chứng nhân cho chân lý, mỗi người phải tự phản tỉnh về mình “tôi là ai?” Đức Giêsu đã làm mẫu cho chúng ta về vấn đề này: Sau một thời gian giảng dạy, Ngài lên tiếng hỏi các môn đệ: “Theo như người ta nói thì Thầy là ai?” (Mc 8,27: Tin Mừng). Dựa vào dư luận các môn đệ đua nhau đáp:
-               Có người nói Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, vì Thầy dám thẳng thắn khiển trách các Ký lục và Biệt phái giả hình, ngốn cả nhà của các bà góa (x. Mt 23,14); như ông Gioan Bt cản vua Hêrôđê không được cướp vợ anh mình (x. Mc 6,17t).
-               Người khác nói Thầy là ông Êlya, vì Lời Thầy giảng dứt khoát và nóng bỏng như lửa, đòi mọi người tức khắc phải làm việc lành, nếu không sẽ bị diệt như cây vả không trái (x. Mt 21,18-22), giống như ông Êlya xin lửa trời xuống thiêu rụi những kẻ vô đạo (x. Lc 9,54 = 2 V 1, 10-12).
-               Người khác nữa lại nói Thầy là một trong các ngôn sứ, vì Thầy rất đau khổ, tủi nhục trong sứ mệnh ngôn sứ, còn hơn các ngôn sứ khác, hoặc các đầy tớ cũng như con trai duy nhất của chủ vườn nho bị bọn tá điền giết chết (x. Mc 12, 1-12; Mt 23,31).
Nói tóm lại, cách sống của Đức Giêsu làm cho ai cũng phải nhận ra Ngài đã dồn hết tâm lực đem chân lý đặt vào lòng mọi người, hơn như ông Gioan Bt, hơn ông Êlya, và hơn các ngôn sứ khác.
Thế rồi Đức Giêsu quay sang hỏi các môn đệ: “Còn anh em nói Thầy là ai?” Ông Phêrô đại diện cho anh em trong Nhóm Mười Hai thưa: “Thầy là Đức Kitô”. Nghĩa là Thầy là Đấng được Chúa Cha xức dầu Thánh Thần để sai Ngài đi loan báo Tin Mừng, giải phóng muôn người thoát án tử (x. Lc 4,18). Nhưng các môn đệ thì lại tin Thầy mình được xức dầu để làm vua, dùng quyền đánh đuổi ngoại xâm, đưa dân tộc Israel lên siêu cường quốc bá chủ thế giới và thoát ách thống trị của đế quốc Roma. Lúc đó các ông theo Thầy tha hồ được Thầy chia quyền chức béo bở. Có quyền rồi thì được tự do vơ vét của cải làm giàu. Đây là mơ ước của các ông đã ấp ủ ba năm, nên đã sẵn sàng từ bỏ gia đình, bỏ nghề nghiệp, bỏ tài sản đi theo Thầy (x. Cv 1,6). Vì thế mà các ông đã từng tranh cãi nhau: “Ai là người cao cả trong Nước của Thầy?” Nhất là hai ông Giacôbê và Gioan còn nhờ mẹ đến năn nỉ riêng với Thầy cho các ông một người ngồi bên phải, người kia ngồi bên trái trong Nước của Thầy (x. Mc 10,35-40). Vì các môn đệ tin tưởng Thầy như thế, nên Đức Giêsu cấm các ông không được nói cho ai biết về Ngài, nếu không đế quốc Roma quan ngại mà giết Ngài sớm.
Do đó Đức Giêsu muốn điều chỉnh và thanh tẩy mơ ước sai lầm của các môn đệ về Đấng Kitô thế tục, thì Ngài báo trước cho các ông biết về cuộc Tử Nạn của Ngài: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày sống lại” (Mc 8,31: Tin Mừng). Nghe Thầy nói thế, ông Phêrô đại diện Nhóm Mười Hai kéo Thầy ra riêng với mình và lên tiếng trách, vì ông nghĩ Thầy như thế là dại, và làm cho các ông vỡ mộng đi theo Thầy chỉ thua lỗ, chẳng lợi lộc gì!
Rõ ràng lúc này các ông lộ ra mục đích đi theo Thầy để thủ lợi, đoạt quyền cao chức cả, tha hồ mà thu vét của cải làm giàu, như Satan đã hứa cho Đức Giêsu trên núi Cám Dỗ, khiến Ngài đã quyết liệt xua đuổi nó (x. Mt 4,9-10). Bây giờ thủ lãnh Hội Thánh là ông Phêrô, lại có tư tưởng như Satan, khiến Đức Giêsu nhìn về phía các môn đệ và quở trách ông Phêrô: “Satan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” (Mc 8,33: Tin Mừng). Ngài xua đuổi ông Phêrô như thế, vì ông là người Đại Diện của Nhóm, để ông nào còn hứng mà theo Thầy, thì ông ấy phải được Thầy thanh tẩy não trạng Satan. Ai muốn được vinh quang, phải phục vụ dưới ánh sáng Tin Mừng, chấp nhận mất mạng (x. Lc 24,26). Vì thế thánh Gioan Tông Đồ nói: “Ai nói mình ở lại trong Chúa, thì phải đi trên con đường Đức Giêsu đã đi” (1Ga 2,6):
1/ CHỌN CON ĐƯỜNG PHỤC VỤ, LÀM CHO ĐỜI MÌNH TRỞ NÊN GIÀU CÓ ĐỂ RỒI TRỞ NÊN NGHÈO KHÓ VÌ TIN MỪNG, hầu làm cho đồng loại được nên giàu có như Thầy Giêsu (x. 2Cr 8,9). Đỉnh cao của sự nghèo là đành mất mạng vì Tin Mừng, mới là người đầy tớ trung tín của Thiên Chúa tuyển chọn mà ngôn sứ Isaia đã diễn tả: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho thần khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân. Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị dập, nó không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi. Nó sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý. Nó không yếu hèn, không chịu khuất phục, cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu. Dân các hải đảo xa xăm đều mong được nó chỉ bảo” (Is 42,1-4).
2/ AI MUỐN LÀM LỚN TRONG NƯỚC THIÊN CHÚA, thì phải sống Lời Đức Giêsu dạy: “Anh em phải uống chén của Ta và chịu thanh tẩy, thứ thanh tẩy Ta phải chịu” (Mc 10,38):
-               Uống chén của Thầy Giêsu: Có nghĩa là hiệp thông Thánh Thể. Nhờ Bí tích này ta được lãnh nhận Lời Chúa một cách chính xác (x. Dt 1,1-2). Vì “Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống, Chúa có những Lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,63c. 68c: Tung Hô Tin Mừng).
-               Chịu thanh tẩy, thứ thanh tẩy Thầy Giêsu phải chịu: Nghĩa là phải sống như thánh Phaolô: “Tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh” (Cl 1,24).
Đó là Giao Ước Chúa đã lập ra từ thời ông Noe qua dấu chỉ cầu vồng xuất hiện trên trời (x. St 9,13: Bài đọc năm lẻ). Hình cầu vồng làm cho ta liên tưởng đến cây cung của Đavid giương lên và chỉ cần dùng một trong năm viên sỏi, cậu đã hạ gục tướng Gôlyat đang dẫn đoàn quân Philitinh tấn công dân tộc Do Thái (x. 1Sm 17). Và cầu vồng cong giống cây cung của Đavid giương lên là dấu mạc khải về ý nghĩa và hiệu quả cây Thập Giá giương cao Đức Giêsu trên đồi Sọ, nhưng chính lúc ấy Ngài hạ gục thần chết do Satan chỉ huy. Tội các môn đệ tranh quyền mà chẳng ai tranh nhau phục vụ Tin Mừng đã di căn đến nhiều người Công Giáo, nên thánh Giacôbê Tông Đồ phải lên tiếng cảnh cáo không được trọng người giàu mà khinh kẻ nghèo, ông nói: “Nơi anh em hội họp, anh em chỉ chú ý mời người giàu lên chỗ danh dự, còn kẻ nghèo thì anh em lại nói: “Đứng đó”, hoặc “ngồi dưới chân tôi”! Như thế là trái với cách cư xử của Thiên Chúa, Ngài chọn kẻ nghèo khó để họ trở nên giàu có về Đức Tin và thừa hưởng Vương quốc Người đã hứa cho những ai yêu mến Người. Anh em phải biết rằng: Chính hạng người giàu lôi anh em ra tòa án, chẳng phải là họ đã xúc phạm đến danh thánh cao đẹp mà anh em đã được mang. Anh em hãy làm điều tốt, đặt Lời Kinh Thánh đứng hàng đầu: Phải yêu người thân cận như chính mình” (x. Gc 2,1-9: Bài đọc năm chẵn).
Vậy ai theo Đức Giêsu mà không chu toàn Giao Ước Ngài lập trên núi Sọ, tức là không cộng tác với Ngài để phục vụ Tin Mừng trong gian khổ, là nhúng tay vào việc đổ máu đồng loại (x. Cv 20,26-27). Đó là chủ ý phạm điều răn thứ năm: không được giết người, bởi vì ngay thời ông Noe, Chúa đã không cho phép xâm phạm đến sự sống đồng loại, dù mọi sinh vật Chúa tặng ban để làm lương thực, nhưng không được ăn máu nó, vì máu là dấu sự sống Chúa ban, mọi người phải tôn trọng (x. Lv 17,11; Dnl 12,23; St 9,4-5: Bài đọc năm lẻ). Kẻ nào giết người, hãy nhớ rằng “từ trời xanh Chúa đã nhìn xuống cõi trần” (Tv 102/101,20b: ĐC năm lẻ), và “Ngài nhận lời kẻ nghèo hèn kêu xin” (Tv 34/33,7a: ĐC năm chẵn).
Một bé gái ba tuổi đã làm trọn nhiệm vụ mục tử, nêu gương cho hàng giáo sĩ trong Hội Thánh, đã được lãnh nhận quyền vương đế:
            Vào lúc 12giờ 45 ngày 23 tháng 12 năm 2011, tại thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, Bà Rịa Vũng Tầu, bé gái Đặng Ngọc Minh Tâm ba tuổi, sinh ngày 10-02-2009, đang ru em Đặng Tấn Đạt một tuổi, sinh ngày 06-01-2011, trên chiếc võng giăng dưới gốc cây trâm. Thình lình một cơn gió mạnh thổi đến làm vỡ tổ ong vò vẽ lớn trên cây trâm. Thế là trên 100 con ong độc bay tán loạn, và đáp xuống bu vào hai chị em, Tâm và Đạt, cô chị lấy thân mình che lấp em, nên cả một đàn ông bu vào bé Tâm, chích vào đầu và lưng bé 64 mũi nọc độc, làm bé thét lên: “Mẹ ơi đau quá!” Rồi ngất đi! Vừa lúc ấy bà mẹ vừa về đến nhà sau khi chở cô chị đến trường học, bà mới vắng nhà có 10 phút, thấy con mình bị đàn ong bù vàng đầu,bà vội ôm hai bé đưa vào bệnh viện, nhưng 8 giờ sau đó bé Tâm qua đời!
THUỘC LÒNG
Để làm chứng cho chân lý, mỗi người phải nói được như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà là Chúa Kitô sống trong tôi (Gl 2,20).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH