Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Suy tư ngày Tết _ cậu bé mù

Cậu bé mù…  
Sự hối hả bận rộn của cuộc sống đã che mờ đôi mắt chúng ta làm cho ta không nhận ra hồng ân của Thiên Chúa luôn đổ tràn đầy trên mỗi người.  
Một đứa bé trai bị mù, ngồi bên lề đường, với một cái nón đặt gần chân nó. Nó dựng một tấm bảng có ghi như vầy: “Tôi bị mù, xin giúp tôi.” Trong cái nón của nó, lúc đó chỉ có thưa thớt một vài đồng bạc cắc.
Một người đàn ông đi qua. Ông ta thò tay vào túi, lấy ra vài đồng bạc rồi thả vào cái nón. Sau đó, ông với tay lấy cái bảng, xoay mặt sau ra phía trước và ghi một vài chữ lên đó. Ông để tấm bảng lại chỗ cũ để những ai qua lại có thể đọc được hàng chữ mới ông vừa viết lên đó.
Sau đó cái nón của đứa bé mù bắt đầu có nhiều tiền. Bây giờ, có nhiều người hơn hồi sáng cho tiền đứa bé mù này. Buổi chiều hôm ấy, người đàn ông đã đổi hàng chữ trên tấm bảng, quay trở lại tìm đứa bé để xem tình hình ra sao. Đứa bé mù nhận ra bước chân của người đàn ông này và hỏi: “Có phải chính ông đã đổi những hàng chữ trên tấm bảng này? Ông đã viết gì trên tấm bảng vậy?”
Người đàn ông bèn đáp: “Chú chỉ ghi ra sự thật mà thôi. Những gì chú ghi ra trên tấm bảng cũng giống như câu cháu đã ghi, nhưng chỉ theo một cách thức khác thôi”
Người đàn ông đã viết trên tấm bảng như sau: “HÔM NAY LÀ MỘT NGÀY ĐẸP TRỜI MÀ TÔI KHÔNG THẤY ĐƯỢC. ”
Các bạn có nghĩ rằng hàng chữ của đứa bé và hàng chữ của người đàn ông có cùng nói lên một điều không?
Dĩ nhiên, cả hai hàng chữ đều cho người ta biết cậu bé bị mù. Nhưng hàng chữ thứ nhất chỉ nói rằng đứa bé bị mù, vậy thôi. Nhưng hàng chữ thứ hai nói với mọi người rằng họ thật là may mắn bởi vì họ không bị mù. Bây giờ quý vị có còn ngạc nhiên vì sao hàng chữ thứ hai, do người đàn ông viết, gặt hái nhiều kết quả cho cậu bé mù hay không?
Câu chuyện kết thúc nhưng đã để lại trong lòng mỗi người chúng ta nhiều khắc khoải suy nghĩ, hằng ngày chúng ta thức dậy, chúng ta có cám ơn Chúa vì đã cho ta một giấc ngủ ngon không? Trước mỗi bữa ăn chúng ta có tạ ơn Người vì đã cho ta có của ăn nuôi dưỡng con người không? Chúng ta có biết quý trọng những gì chúng ta đang có và cám ơn người không?… Cuộc sống với nhiều lo toan, bận rộn. Chính sự hối hả bận rộn của cuộc sống đã che mờ đôi mắt chúng ta làm cho ta không nhận ra hồng ân của Thiên Chúa luôn đổ tràn đầy trên mỗi người. Xin Chúa cho chúng con được sáng con mắt đức tin để chúng con biết nhận ra sự quan phòng của Thiên Chúa mà cảm tạ ơn Người. Amen.

Không có nhận xét nào: