Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 11c

CHÚA NHẬT 11 THƯỜNG NIÊN
NĂM C
2 Sm 12,7-10.13; Gl 2,16.19-21; Lc 7,36-8,3
BÀI ĐỌC I: 2 Sm 12,7-10.13
          Sau khi vua Đa-vít phạm tội, 7 ông Na-than nói với vua Đa-vít: "Kẻ đó chính là ngài! Đức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này: Chính Ta đã xức dầu phong ngươi làm vua cai trị Ít-ra-en, chính Ta đã giải thoát ngươi khỏi tay vua Sa-un.8 Ta đã ban cho ngươi nhà của chúa thượng ngươi, và đã đặt các người vợ của chúa thượng ngươi vào vòng tay ngươi. Ta đã cho ngươi nhà Ít-ra-en và Giu-đa. Nếu bấy nhiêu mà còn quá ít, thì Ta sẽ ban thêm cho ngươi gấp mấy lần như thế nữa.9 Vậy tại sao ngươi lại khinh dể lời Đức Chúa mà làm điều dữ trái mắt Người? Ngươi đã dùng gươm đâm U-ri-gia, người Khết; vợ y, ngươi đã cướp làm vợ ngươi; còn chính y, ngươi đã dùng gươm của con cái Am-mon mà giết.10 Ấy vậy, gươm sẽ không bao giờ ngừng chém người nhà của ngươi, bởi vì ngươi đã khinh dể Ta và cướp vợ của U-ri-gia, người Khết, làm vợ ngươi.
          13 Bấy giờ vua Đa-vít nói với ông Na-than: "Tôi đắc tội với Đức Chúa." Ông Na-than nói với vua Đa-vít: "Về phía Đức Chúa, Người đã bỏ qua tội của ngài; ngài sẽ không phải chết."
ĐÁP CA: Tv 31
Đ. Lạy Chúa, xin tha thứ tội vạ cho con. (x. c 5d)
1 Hạnh phúc thay, kẻ lỗi lầm mà được tha thứ, người có tội mà được khoan dung.2 Hạnh phúc thay, người Chúa không hạch tội, và lòng trí chẳng chút gian tà.
5 Bởi thế, con đã xưng tội ra với Ngài, chẳng giấu Ngài lầm lỗi của con. Con tự nhủ: "Nào ta đi thú tội với Chúa," và chính Ngài đã tha thứ tội vạ cho con.
7 Chính Chúa là nơi con ẩn náu, giữ gìn con khỏi bước ngặt nghèo. Khắp bốn bề, Chúa làm trổi vang lên những khúc ca mừng con được giải thoát.
11 Hỡi những người công chính, hãy vui lên trong Chúa, hãy nhảy mừng. Mọi tâm hồn ngay thẳng, nào cất tiếng hò reo.
BÀI ĐỌC II: Gl 2,16.19-21
          16 Thưa anh em, chúng ta biết rằng con người được nên công chính không phải nhờ làm những gì Luật dạy, nhưng nhờ tin vào Đức Giê-su Ki-tô, nên chúng ta cũng tin vào Đức Ki-tô Giê-su, để được nên công chính, nhờ tin vào Đức Ki-tô, chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy. Quả thế, không phàm nhân nào sẽ được nên công chính vì làm những gì Luật dạy.19 Quả thế, tại vì Lề Luật mà tôi đã chết đối với Lề Luật, để sống cho Thiên Chúa. Tôi cùng chịu đóng đinh với Đức Ki-tô vào thập giá.20 Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.21 Tôi không làm cho ân huệ của Thiên Chúa ra vô hiệu, vì nếu người ta được nên công chính do Lề Luật, thì hoá ra Đức Ki-tô đã chết vô ích.
TUNG HÔ TIN MỪNG: 1 Ga 4,10b
Hall-Hall: Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. Hall.
TIN MỪNG: Lc 7,36-8,3
          7 36 Một hôm, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
          39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi! "40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói."41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? "43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."
                44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít."48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi."49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội? "50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."
8 1 Sau đó, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai 2 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ,3 bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.
A. PHẦN TÌM HIỂU
VIỆC XỨC DẦU CHO ĐỨC GIÊSU
TT
ĐIỂM GHI NHẬN
Mt 26,6-13
Mc 14,3-9
Ga 12,1-11
Lc 7,36-50
01
Địa danh?
Bêtania
Bêtania
Bêtania
không nói đến
02
Tại nhà?
Simon hủi
Simon hủi
Mátta,Maria
Simon B. phái
03
Người xức dầu?
1 phụ nữ
1 phụ nữ
Maria,em Mátta
1 phụ nữ tội lỗi
04
Địa điểm x. dầu?
Ở đầu
Ở đầu
Ở chân
Ở chân
05
Vật để lau?
Không nói
Không nói
Dùng tóc lau (sau xức dầu)
Dùng tóc lau nước mắt (trước xức dầu)
06
Ai phản đối?
Môn đệ
Ít người
Giuđa
Simon chủ nhà
07
Lý do phản đối?
Phí tiền
Phí tiền
Phí tiền
Là ngôn sứ mà để kẻ tội lỗi động vào!
08
Ý nghĩa?
Dấu chỉ liệm táng Chúa
Cũng vậy
Cũng vậy
Dấu chỉ lòng cảm mến, tương xứng với tội được tha
09

Chúa
trách?
Người nghèo lúc nào cũng có, còn Ta thì không có luôn bên cạnh

Cũng vậy

Cũng vậy

Không nói đến
10

Hoàn cảnh xảy ra?
Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)
Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)
Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)
Không đặt trong trình thuật Thương Khó
 Trong Phụng Vụ của Hội Thánh trước Công Đồng Vat.II đã lầm chị Maria Madalena với Maria em của Matta, và thường gán Maria Mada. là người xức dầu vào chân Đức Giêsu, lý do là sau câu chuyện người phụ nữ tỗi lỗi trong thành xức dầu chân Đức Giêsu, thì người ta đọc thấy ngay chị Maria Madalêna. được Đức Giêsu trừ cho bảy quỷ. Nhưng dựa vào bảng so sánh trên cho ta những xác quyết rằng không thể đồng hóa người phụ nữ tội lỗi với chị Maria em của Matta, vì những lý do sau:
-          Chị Maria Madalêna là người miền Bắc, quê ở gần biển hồ Tiberia; trái lại Maria em Matta là người ở Betania, miền Nam nước Do Thái.
-          Chị Maria Madalêna được Đức Giêsu trừ cho bảy quỷ (x. Lc 8,2), tiền thân vốn là người tội lỗi khét tiếng; khác hẳn với Maria em Matta là người đạo đức, có tâm nghe Lời Chúa (x. Lc 10, 38-42).
-          Chị tội lỗi xức dầu thơm chân Đức Giêsu trong Lc 7,36t với tâm trạng sám hối tội lỗi, tỏ lòng biết ơn Đức Giêsu đã tha thứ tội của chị; khác hẳn với Maria em Matta xức dầu vào chân Đức Giêsu với mục đích tỏ lòng biết ơn Ngài vì đã cứu Lazaro, em chị từ cõi chết sống lại (x. Lc 12, 1-11).
-          Cả bốn Tin Mừng không có tác giả nào ghi chị Maria Madalêna đã xức dầu chân Đức Giêsu trước khi Ngài bị giết. Chị này chỉ đưa dầu thơm ra mộ Đức Giêsu, nhưng tới nơi chị thấy xác Đức Giêsu không còn nữa (x. Mt 28,1t).
-          Trong trình thuật xức dầu cho Đức Giêsu, chỉ có ông Luca ghi một điểm giống với Tin Mừng Gioan về việc xức dầu vào chân (x. Lc 7,36t; Ga 12,1t).
B. GIÁO HUẤN
NGOÀI ĐỨC GIÊSU, KHÔNG AI CÔNG CHÍNH
          Dựa vào các Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay cho chúng ta năm điểm giáo huấn:
1/ Nhờ Lời Chúa, ta nhận ra tội mình để sám hối.
            Vua Đavid sau khi ngoại tình với vợ tướng Uria, ông lại lập mưu giết Uria để cướp vợ người.Ông đã dàn xếp để không ai có thể nghi ngờ về mưu kế độc ác của ông. Nhưng Chúa sai ngôn sứ Nathan đến cảnh cáo ông: “Chúa đã xức dầu phong ông làm vua cai trị Israel, chính Ngài đã giải thoát ông khỏi tay vua Sao-lê, Chúa đã ban cho ông rất nhiều ơn huệ và Ngài còn hứa ban thêm nữa. Tại sao ông dùng gươm giết Uria để cướp vợ người?” Bấy giờ vua Đavid nói với ngôn sứ Nathan: “Tôi đắc tội với Đức Chúa”. Ngôn sứ Nathan thấy Đavid biết nhận lỗi, ông nói: “Chúa bỏ qua tội lỗi của ngài, ngài sẽ không phải chết” (2Sm 12, 7-10.13: Bài đọc I).
          Như vậy, nhờ được nghe Lời Chúa, người ta dễ nhận ra tội mình mà sám hối. Bởi vì “Lời Chúa là tấm gương soi mặt linh hồn” (Gc 1,23). Và “chỉ ngang qua Lời Chúa ta mới nhận ra mình có tội” (Rm 7,7).
2/ Được kết hợp với Chúa Giê-su, người tội lỗi trở nên công chính.
            Thánh Phao-lô xác quyết: “Người ta được trở nên công chính nhờ tin vào Đức Ki-tô chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy” (Gl 2,16: Bài đọc II). Bởi vì chẳng ai chủ ý làm theo Luật dạy mà vô tội. Lý do Luật được đặt ra nhằm hai mục đích: Cấm làm điều xấu và dạy làm điều tốt. Trong thực tế, không ai có thể nói “mọi điều xấu tôi tránh hết và mọi điều tốt tôi làm chu đáo”! Mà một người không được Luật hướng dẫn thì nó là ngựa bất kham. Rõ ràng Luật giam người ta trong tội. Luật chỉ có giá trị như một quản giáo dẫn ta đến kết hợp với Đức Giêsu để nên công chính (x. Gl 3,22.24). Nhất là “ai được Chúa Kitô ở cùng, dù người đó có chết vì tội đã phạm, Thánh Thần cũng làm cho được sống, vì đã được trở nên công chính trong Chúa Kitô” (Rm 8,10). Do đó thánh Phaolô cảm nghiệm rằng ông là người tội lỗi nhất trên trần gian, xem ra Con Thiên Chúa đến nhằm cứu ông mà thôi, như lời ông nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2,20: Bài đọc II).
3/ Chỉ đối diện với Chúa, mới nhận ra mình có tội hơn mọi người.
            Đức Giêsu thấy ông Simon Biệt phái mời Ngài dùng bữa lại phàn nàn thầm trách Ngài để cho hạng tội lỗi động vào. Vì người Biệt phái chủ trương: người tốt lành là người sống theo Luật thì không bao giờ gần gũi với hạng người vi phạm Lề Luật. Bởi thế Đức Giêsu tấn công ông:
Ông Biệt phái
Đức Giêsu trách:
-          Ông không cho tôi một giọt nước để rửa chân.
-          Ông không cho tôi miếng vải để lau chân.
-          Ông không đặt lên trán tôi một nụ hôn.

-          Ông không xức dầu thơm trên đầu tôi, dù chỉ một giọt.
Phụ nữ tội lỗi
Đức Giêsu xác nhận:
-          Lấy nước mắt rửa chân tôi.

-          Đã lấy tóc mình mà lau chân tôi.

 -          Chị này từ lúc vào, đã không ngớt hôn chân tôi.
-          Chị đã dùng cả bình dầu đổ vào chân tôi.
         
Rõ ràng ông Biệt phái có lỗi với thượng khách, vì ông biết Đức Giêsu là một ngôn sứ. Theo luật Do Thái khi tiếp khách thường, thì công việc rửa chân dành cho nô lệ, còn nếu là khách quý, thì công việc đó chính gia chủ phải làm để tỏ lòng hiếu khách (x. St 18,4; 19,2). Thế ra người phụ nữ tội lỗi đã làm thay chủ nhà, mà ông không biết ơn lại còn phê bình chị và trách cả thượng khách. Gia chủ cũng đã xác định rằng: “Ai mang nợ nhiều mà được tha, thì yêu mến chủ nhiều hơn, còn tha ít thì yêu mến ít” (x. Lc 7,47: Tin Mừng), nên đáng lẽ ra ông phải yêu mến Đức Giêsu nhiều hơn chị tội lỗi này.
4/ Phải có lòng khiêm tốn khi bị người khác tấn công như ơn Chúa ban để đền tội.
            Vua Đavid bị ngôn sứ Nathan khiển trách tội cướp vợ người, vua đã khiêm tốn đáp: “Tôi đắc tội với Chúa”, nhờ vậy mà Chúa bỏ qua tội của vua và cho vua thoát chết (x. 2Sm 12,13: Bài đọc). sau lần ngôn sứ Nathan cảnh cáo vua Đavid, ông luôn tỏ lòng sám hối, cụ thể lần kia vua Đavid đang đi đường thì bị tên Sim Y ném đá, tung bụi vào vua và kết án vua đã manh tâm cướp ngôi vua Saolê! Những cận vệ của vua thấy thấy đòi lấy mạng Sim-Y, nhưng vua Đavid cản: “Chúa cho nó nguyền rủa ta, chính con trai ta còn đòi lấy mạng ta! May chăng Chúa nhìn thấy nỗi thống khổ của ta,và Chúa sẽ trả lại cho ta hạnh phúc” (2Sm 16,5-14). Bởi đó lời kinh sám hối Chúa dạy chúng ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin tha thứ tội vạ cho con” (Tv 32/31,5d: Đáp ca).
5/ Phải thể hiện lòng sám hối bằng việc lành.
            Ông Gioan Tẩy Giả nói: “Hãy sinh quả phúc đức xứng với lòng hối cải” (Mt 3,8).
          Chính vì vậy sau khi chúng ta đọc trình thuật chị tội lỗi xức dầu chân Đức Giêsu, thì Hội Thánh đã cho chúng ta đọc tiếp những việc lành tốt đẹp của các chị tội lỗi khác:
-          Họ đã nhập đoàn đi truyền giáo từ thành phố về làng mạc, có Đức Giêsu dẫn đầu, theo sau là Nhóm Mười Hai, cuối cùng các bà tội lỗi đã được Đức Giêsu trừ quỷ cho.
-          Các bà đã lấy tiền của mà giúp đỡ Đức Giêsu và các môn đệ trong việc truyền giảng Tin Mừng (x. Lc 8,1-3). Qua hình ảnh đẹp này Hội Thánh đã đưa vào Luật mới là Điều Răn Thứ Năm: “Người tín hữu phải có nhiệm vụ đóng góp tiền của theo khả năng cho các nhu cầu của Hội Thánh” (x. GLHT số 2041-2043).
Lần kia, vị Linh mục già nằm mơ thấy một chiếc thang nối từ trời xuống trần gian, mọi người đều chen nhau lên trước. Nhưng Chúa ngự trên cao phán: “Ta phát cho các ngươi mỗi người một cục phấn, ai thành tâm sám hối nhận biết tội mình thì mỗi bậc thang bước lên vạch một gạch đánh dấu.”
Thế là mọi người thi nhau vạch phấn bước lên thang. Lũ trẻ con lên đến đầu thang, chúng quay lại nhìn xuống thấy vị linh mục già còn ở dưới, đang loay hoay vạch phấn. Chúng hô lên:
- Lẹ lên cha ơi, cửa Trời sắp đóng rồi!
Vị linh mục ngẩng lên nói:
- Chúng con còn phấn không, ném xuống cho cha với, cha vạch hết phấn rồi!
Rồi ngài cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin dủ lòng thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm… Ngài thấy cho lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai…” (Tv 50,3-7).
THUỘC LÒNG.
Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi. (Gl 2,20).
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh

Không có nhận xét nào: