Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Lời Chúa cntn 13c _ điều kiện làm môn đệ Chúa

ĐIỀU KIỆN LÀM MÔN ĐỆ CHÚA 
“Chúng con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho kẻ ghét chúng con.” (Mt 5,44)
Lm. Giuse Đỗ Đình Tiệm
Bài Tin Mừng ta vừa nghe có thể chia thành hai phần: phần I, dân Samaria không đón tiếp Chúa khi Chúa lên Giêrusalem; phần II, một số điều Chúa đòi hỏi những người muốn theo làm môn đệ Chúa.
·        Thời Chúa: Nước Do Thái chia thành 3 miền: miền bắc là Galilea, miền trung là Samaria, miền nam là Giudea. Những người từ Galilea đi dự lễ tại Giêrusalem (thuộc miền Giudea) phải đi qua đất Samaria. Nhưng vì thời đó có sự chia rẽ giữa người Do Thái và người Samaria, người Do Thái thường tránh giao thiệp với người Samaria, khinh dể họ, vì niềm tin cũng như sự thờ phương của họ đã có nhiều dị biệt, nhất là họ không còn thuần chủng nữa. Vì thế người Samaria không chịu đón tiếp Chúa. Môn đệ Chúa tỏ thái độ bực tức. Riêng môn đệ Giacôbê và Gioan tỏ lòng căm hờn, muốn họ bị hủy diệt. Chúa quở trách các ông thiếu tinh thần thứ tha, bác ái và Chúa còn nói rõ Chúa đến để cứu độ chứ không phải để hủy diệt.
·        Khi đi dọc đường, một số người muốn theo làm môn đệ Chúa: Chúa nói rõ hoàn cảnh sống của Chúa là thanh bần, thiếu thốn: chim có tổ, chồn có hang, nhưng Chúa không có nhà cửa.
·        Chúa gọi một người theo Chúa, tuy anh sẵn sàng nhưng lại còn nghĩ tới việc gia đình nên Chúa đã nói: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết.” Chữ “chết” Chúa dùng trong câu nói này, theo lối chơi chữ: chữ chết ở trên nói tới những con người coi như đã chết về tinh thần, không màng chi tới việc linh hồn, còn chữ chết sau chỉ người hồn đã lìa xác… Một người nữa xin theo Chúa nhưng lại còn nghĩ tới trở về từ giã anh em, bà con, và Chúa nói ai đã theo Chúa phải biết hy sinh mọi sự, kể cả hy sinh những liên lạc ràng buộc họ hàng và người thân thuộc.
Phần đầu bài Tin Mừng hôm nay, Chúa dạy ta phải biết tha thứ, đừng bao giờ tích lũy  lòng hiềm khích, bực tức, trả thù ai.
Dù người khác coi thường ta, ta cũng nên nén lòng bực tức, cư xử hiền hòa. Đó là nghệ thuật sống đem lại cho ta nhiều kết quả:
Ông George Rona ở tỉnh Upsala thuộc Thụy Điển. Trước kia ông làm trạng sư ở tỉnh Vienne và tới ngày quân đội Đức Quốc Xã sang xâm lăng nước Áo. Ông trốn sang Thụy Điển. Vì số tiền thắt lưng mang được quá ít oi, ông đành phải tìm việc làm. Ông viết và nói thông thạo nhiều thứ tiếng nên ông hy vọng sẽ kiếm được công việc ở một hãng xuất cảng. Ông gởi đơn xin việc, nhưng tới đâu người ta cũng trả lời rằng, trong thời kỳ chiến tranh không thể thu nhận một thư tín viên ngoại quốc, tuy nhiên họ cũng ghi tên và cũng sẽ gọi điện cho ông, nếu cần… Trong khi đó một thương gia gửi cho ông George Rona lá thư sau đây:
“Những ý nghĩ của ông về công việc của tôi hoàn toàn sai lầm và có phần lố bịch nữa. Trước, tôi xin nói rằng tôi không cần kiếm một thư tín viên; sau là, nếu cần đi nữa, tôi cũng chẳng mướn ông, bởi vì ông không viết nổi một bức thơ bằng tiếng Thụy Điển cho đúng văn phạm, chứng cớ là bức thơ của ông đầy những lỗi vậy.”
Khi đọc xong bức thư phúc đáp ấy, ông George Rona tức uất người: cái lão Thụy Điển này có quyền gì mà dám mắng ông dốt, lại tức hơn nữa là chính thơ của lão cũng đầy những lỗi! Ông Rona lập tức lấy giấy bút ra quyết gửi cho lão một bài học.
Nhưng sau nghĩ lại, ông tự nhủ: “Kể cũng phải, làm sao mình biết được lão này nói vô lý? Mình có học tiếng Thụy Điển, nhưng đâu có phải là tiếng mẹ đẻ của mình! Như vậy rất có thể là mình viết sai mà không biết. Tốt hơn, mình nên học thêm tiếng này, rồi tìm một chỗ khác vậy. Ấy thế, lão đó đã vô tình báo lỗi cho mình đây. Lời lẽ của lão nghe đáng bực thật, nhưng mình cũng phải cảm ơn lão. Phải đấy, mình đi viết thơ cảm ơn lão ta mới được.”
Thế là ông Rona xé nát lá thơ “nói móc” vừa viết xong, và thảo lá thơ khác, lời lẽ như vầy:
“Ông thiệt có lòng tốt, bỏ chút thời giờ phúc đáp thư tôi. Bởi vậy tôi rất cảm phục cử chỉ của ông, nhất là khi ông nói không cần một thư tín viên ngoại quốc. Tôi lấy làm hổ thẹn đã có ý nghĩ sai lầm về quý hãng. Sở dĩ tôi đã mạn phép gửi đơn vì tôi nghe có người mách rằng hãng ông lớn nhất trong phạm vi xuất cảng, còn những chỗ viết sai văn phạm trong thơ tôi mà ông đã vạch ra, xin thú thực là tôi không nhận thấy, và không ngờ là tôi lại viết sai nhiều đến thế. Từ hôm nay tôi sẽ cố gắng học thêm tiếng Thụy Điển hầu lần sau sẽ không phạm những lỗi như một đứa trẻ mới học nữa. Tôi có lời cảm ơn ông đã vạch ra những lỗi để tôi biết mà tự rèn luyện thêm.”
Mấy ngày sau ông George Rona bỗng nhận được bức thư của ông chủ hãng buôn này mời đến hội kiến. Ông Rona đến chỗ hẹn và được vào làm. Chính ông đã khám phá ra rằng, một bức thư trả lời hòa nhã có thể làm nguôi cơn giận mọi người.
Đừng bao giờ để lòng thù ghét, ác cảm, trả đũa người khác. Làm thế, người bị ta trả thù không được lợi gì đã đành, mà chính chúng ta cũng bị thiệt.
Chúng ta hãy ghi nhớ và thi hành lời Chúa: “Chúng con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho kẻ ghét chúng con.” (Mt 5,44)
Lm. Giuse Đỗ Đình Tiệm
* Đề tựa của Lm. HK

Không có nhận xét nào: