Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Một chút suy tư _ một bức thư lạ

Một bức thư lạ  
Những cuộc cãi vã nhau như người ta thường nói là bắt đầu từ những chuyện vụn vặt đã thay thế dần cho những tình cảm âu yếm giữa hai người. Không hiểu tình yêu đã biến đi đâu.
Hôm ấy Hoà đi làm về, thấy cửa vẫn khoá, gà qué trong chuồng đang nháo nhác đòi ăn. Gọi hết cả hơi mới thấy cậu con trai chạy hộc tốc về, mồ hôi mồ kê nhễ nhãi, mặt mũi lem nhem.
Nghe mẹ hỏi bố đâu, nó đứng ngẩn ra một lúc mới nhớ được:
-         À, bố bảo nhà máy có việc đột xuất, bố phải làm đến tối mới về.
Đang mệt mỏi, lại bực mình, Hoà gắt gỏng:
-         Việc gì mà lắm việc thế, mới lên cái chức phó phòng mà đã không kịp ăn cơm.
Hoà thu xếp, dọn dẹp lại nhà cửa cho qua thời giờ. Trong lúc sắp xếp lại những giấy tờ, thư từ, bỗng Hoà thấy một lá thư có nét chữ lạ hoắc. Hoà cầm lên đọc và không nén nổi kinh ngạc:
“Anh thân yêu!
"Không hiểu sao em lại mong gặp anh đến như vậy. Những ý nghĩ về anh đang xáo trộn trong em khiến em không thể làm nổi một việc gì.
"Sung sướng biết bao nhiêu khi em gặp anh. Cảm giác tình yêu bùng cháy xen lẫn những cảm giác ngại ngùng và e sợ hành hạ em suốt đêm hôm đó. Em hiểu rằng em không thể sống thiếu anh. Nếu anh biết rằng, giờ này em đang mong mỏi anh đến mức nào”.
Càng đọc đến những dòng cuối, mắt Hoà càng nhoè đi vì uất ức, đau khổ. Thảo nào, bấy lâu này Tuấn cứ đi về thất thường, tối cũng không có nhà. Hoà có hỏi thì chỉ bảo “Dạo này công việc ở nhà máy anh bận quá”. Hoà đang gục xuống nức nở thì Tuấn về. Nhìn thấy Hoà, anh lao vội đến.
-         Hoà, em làm sao thế, em ốm à?
Hoà ngẩng đầu lên, ném một cái nhìn nảy lửa vào Tuấn:
-         Thôi đi, đừng giả dối nữa. Tôi ghê tởm anh lắm rồi.
Tuấn sững sờ chưa hiểu ra sao thì Hoà gí lá thư vào mũi chồng:
-         Đây, cái này của ai?
Tuấn cầm vội lá thư lên đọc và bỗng anh cười phá lên:
-         Trời ơi, của chính em chứ ai?
Hoà sửng sốt:
-         Anh còn đùa cợt hả?
-         Nào, em bình tĩnh. Đây là bức thư em nhờ cô bạn gái cùng nằm viện chép lại hộ để gửi cho anh vào ngày hôm sau gặp anh, em phải đi bệnh viện mổ ruột thừa. Em nhớ ra chứ?
Hoà ngẩn ngơ – và khi nhớ ra cô bỗng xấu hổ úp mặt xuống gối. Quái thật. Tại sao hồi đó mình có thể có những tình cảm nồng nàn đến vậy. Lẽ nào đó lại là tình yêu của mình với Tuấn? Vậy mà bấy lâu nay, những cuộc cãi vã nhau như người ta thường nói là bắt đầu từ những chuyện vụn vặt đã thay thế dần cho những tình cảm âu yếm giữa hai người. Không hiểu tình yêu đã biến đi đâu.

Tôi thích cãi lý, thấy mình có lý, tin mình sẽ thắng cuộc, và nghĩ rằng mình cần phải giúp người khác nhận biết ánh sáng, tìm ra chân lý... tốt cho họ.
Nhưng có một chân lý mà tôi thường không biết đến, hoa trái đích thực của chân lý là hòa bình, là tình yêu, là hợp tác: “đức khôn ngoan Chúa ban làm cho con người trở nên trước là thanh khiết, sau là hiếu hoà, khoan dung, mềm dẻo, đầy từ bi và sinh nhiều hoa thơm trái tốt, không thiên vị, cũng chẳng giả hình. Người xây dựng hoà bình thu hoạch được hoa trái đã gieo trong hoà bình, là cuộc đời công chính.” (Gc 3,17-18)
Vì thế, “người tôi tớ Chúa thì không được cãi cọ, nhưng phải dịu dàng với mọi người, có khả năng giảng dạy, biết chịu đựng gian khổ. Người ấy phải lấy lòng hiền hoà mà giáo dục những kẻ chống đối: biết đâu Thiên Chúa lại chẳng ban cho họ ơn sám hối để nhận biết chân lý, và họ sẽ tỉnh ngộ, thoát khỏi cạm bẫy ma quỷ đã dùng để bắt giữ họ và khiến họ làm theo ý nó? (2Tm 2,24-26)

2 nhận xét:

songxanh nói...

Lay Chua !
xin cho con buoc di theo nguoi ,xin cho con duoc chet voi nguoi .....de duoc song voi nguoi trong vinh quang .
Ta on Cha ... da dan dat linh hon con song khiem nhuong , phuc vu than....amen .

songxanh nói...

phuc vu tha nhan......