Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Lời Chúa cntn 13b _ nữ đạo chích


Ngày xửa ngày xưa… vào thời mà phụ nữ bị đối xử rẻ mạt coi khinh. Tại một đất nước Do Thái xa xôi, khi mà các ngành nghề trong xã hội từ thượng tầng đến hạ cám không hề có bóng dáng phụ nữ, kể cả nghề… đạo chích. Thế mà lại có một nữ lưu xuất hiện trong nghề này một cách bất ngờ. Bà đã ra tay chớp nhoáng, rồi giải nghệ nhanh chóng. Chỉ hành nghề một lần duy nhất trong đời mà bà sống ung dung hạnh phúc suốt đời.
Vâng, bà quả là một tên trộm tài tình. Tuy bị bắt gặp quả tang nhưng bà đã được tha thứ bởi bà đã lấy cái đáng để lấy và đã ăn cắp của một người đáng để ăn cắp. Cái tài của bà là cho đến nay, ít ai nhận diện ra bà là một tay đạo chích. Bà đã từng là một tiểu thư con nhà giàu có, tiền rừng bạc bể. Nhưng ông trời kể ra cũng công bằng. Cho bà nhiều tiền lắm của thì cũng ban thêm cho bà một căn bịnh nan y. Cái “bịnh đàn bà” mà bà thường xấu hổ không muốn ai biết đến. Bà bị băng huyết đã mười hai năm rồi (Mc 5:25). Suốt cuộc đời thanh xuân, bà cứ phải đeo bên mình những chiếc khăn để thấm những giọt máu rỉ rả chảy ra ngày đêm. Người bà lúc nào cũng thoang thoảng một mùi tanh tưởi khó chịu mà chẳng dầu thơm nào có thể át đi được. Gia sản kếch sù của mẹ cha để lại đã tiêu dần theo tháng ngày để chữa căn bịnh đáng nguyền rủa kia. Nhưng khốn thay, tiền mất tật mang, bịnh tình bà ngày càng thêm trầm trọng hơn (Mc 5:26). Hạnh phúc gia đình bà cũng đội nón ra đi, vì có ông chồng nào lại muốn sống chung với người vợ bị bịnh băng huyết trầm kha như bà?
Bà đã có tất cả để rồi mất tất cả: tiền bạc, tình yêu, hạnh phúc gia đình, quyền làm vợ, làm mẹ. Đời bà chìm sâu trong khổ đau nước mắt suốt những năm tháng dài. Sống với nỗi bất hạnh đớn đau, bà chỉ cắn răng chôn chặt trong lòng mà chẳng dám tỏ cùng ai. Tỏ ra mà chi, ai có thể cứu được bà khỏi nỗi oan khuất cuộc đời này? Trong cay đắng tuyệt vọng, bà nghe loáng thoáng tin đồn về một vị ngôn sứ mới xuất hiện, thường hay rao giảng và làm phép lạ trên bờ Biển Hồ gần nhà bà.
Như chết đuối gặp được chiếc phao, bà thầm nghĩ sao bà không đi gặp vị ngôn sứ đó và xin ông chữa lành cho bà khỏi căn bịnh nan y, như ông đã từng chữa lành những người què cụt, đui mù, phong hủi khác? Rồi bà lại lưỡng lự do dự. Bao nhiêu tiền bạc còn không hết, huống chi là chữa bịnh miễn phí! Bà lại tới lui đắn đo… nhưng nếu ông ta chữa cho bà được lành bịnh thì sao? Ngược lại nếu không khỏi bịnh, thì bà có bị mất cái gì đâu? Bà chẳng còn gì để mất nữa! Được ăn cả, ngã về không! Một canh bạc chỉ có lời chứ không có lỗ. Bà phải đánh liều với canh bạc cuộc đời này vậy, đánh liều với số phận đen đủi đã bám theo bà bao nhiêu năm nay.
Thế là bà lân la tìm hiểu về đường đi nước bước của vị ngôn sứ mới nổi lên trong vùng. Ông tên Giêsu, được người ta xưng tụng là Con Thiên Chúa. Ông thường kêu gọi mọi người ăn năn hối cải vì Nước Thiên Chúa đã đến gần. Quanh ông lúc nào cũng có những đám đông vây kín, hết vòng trong đến vòng ngoài. Ngoài trừ các môn đệ, ít ai có cơ hội “chụp” được lúc ông đi riêng một mình. Vậy thì làm sao bà, một phụ nữ xa lạ, lại có thể tiếp cận được với ông để xin chữa bịnh cho mình? Bà lại chẳng quen ai trong đám môn đệ của ông để mà chạy chọt nhờ vả. Nếu giỏi chen lấn đến được gần bên ông, liệu bà có đủ can đảm nói rõ căn bịnh của mình trước đám đông ồn ào hay không? Không, bà không đủ can đảm. Bà xấu hổ với căn bịnh kín này, mà chẳng biết là do tội của bà hay tội của cha ông để lại, thì làm sao bà dám tự thú trước đám đông như vậy.
Nếu không có cơ hội để xin thì phải đành… lấy cắp vậy. Chà, một vụ trộm giữa thanh thiên bạch nhật đây, mà bà lại là người không có chuyên môn. Tự nhiên bà hồi hộp lưỡng lự chùn bước, nếu bị bắt gặp quả tang thì sao nhỉ? Chắc không sao đâu, đành liều mạng vậy thôi vì không còn cách nào khác. Nạn nhân của bà là Ngôn sứ Giêsu nhìn cũng thật thà hiền lành. Cái mà bà muốn lấy cắp là năng lực, là thần khí ở nơi ông. Tự trong đáy lòng, bà xác tin mạnh mẽ rằng nếu được đến gần vị ngôn sứ đó, được rờ vào tua áo ông, ăn cắp nguồn sinh lực dồi dào nơi ông thì bà sẽ được chữa lành. Phải, chỉ cần rờ vào tua áo ông thôi. Bà nín thở nhắm mắt lại hình dung cảnh bà hết bịnh, khoẻ mạnh tung tăng tràn đầy sức sống… Và biết đâu ông sẽ không biết nguồn năng lực bị lấy cắp? Bà nhẹ nhõm với ý nghĩ này và lên chương trình hành động cho mình.
Một chiều thu nắng đẹp, trời trong veo, bà có mặt trong đám đông náo nhiệt đang vây quanh vị ngôn sứ Giêsu để nghe giảng. Bà chen lấn, cố lách mình qua đám thanh niên vạm vỡ, rồi đến nhóm đàn bà con gái lì lợm không chịu nhường bước cho ai. Tấm thân bịnh hoạn mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại, bà thở hắt ra và muốn bỏ cuộc. Không, bà không được bỏ cuộc, phải ráng lên, chỉ còn vài bước nữa thôi. Bà cố gắng vét chút hơi tàn để lách tấm thân gầy gò qua hai chú nhóc con đang mải nói chuyện với nhau. Tới gần rồi, nhưng không thể ráng thêm được nữa. Sao mà đông thế này! Bà cảm thấy ngộp thở, muốn qụy xuống mặc cho làn sóng người đẩy đưa. Bà giơ cánh tay về phía trước quờ quạng khua khua trong không khí, coi may ra có chộp được cái gì hay không. Hụt rồi! Bà thất vọng bỏ tay xuống thở hổn hển cố ráng thêm một lần nữa.
Chợt một cơn gió nam ùa tới thổi tung vạt áo vị ngôn sứ bay về phía bà. Bà mừng rỡ rướn người đưa tay về phía trước. Bàn tay bà chộp được tua áo, bà nắm chặt lấy nó như giữ của qúy trong tay. Bà nhắm mắt lại, một luồng sinh lực mạnh mẽ từ tua áo vị ngôn sứ chảy ào ào qua người bà. Luồng điện truyền khắp châu thân, chảy dọc từ chân lên đến đỉnh đầu. Luồng điện chạy đến đâu, người bà nóng hừng hực đến đó như có thể nổ tung ra. Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh (Mc 5:29). Buông vạt áo ra, bà cảm thấy khoẻ khoắn tràn đầy nhựa sống, như được tái sinh con người mới. Đứng thẳng người bà mở mắt hít một hơi dài làn không khí trong lành vào hai buồng phổi. “Khỏi thật rồi! Lạy Thiên Chúa của con!” Bà lẩm bẩm và lặng người đi trước niềm vui bất ngờ quá lớn lao này. Tâm hồn lâng lâng trong niềm hoan lạc, đầu óc bà bắt đầu nghĩ đến việc nhẹ nhàng rút êm, càng sớm càng tốt. Bước chân chưa kịp lẩn trốn, bỗng bà giật thót mình khi nghe tiếng hỏi vang vang bên tai:
-                      Ai đã sờ vào áo tôi? (Mc 5:30).
Bà kinh hãi chết đứng tại chỗ: “Trễ rồi sao? Vị ngôn sứ đã biết rồi ư? Làm sao bây giờ?” Bà lặng người nín thở không dám lên tiếng, mặt cúi gằm xuống đất để tránh né cái nhìn tìm kiếm của ông Giêsu. Đám đông ngơ ngác nhìn quanh. Ngạc nhiên nhất là các môn đệ, mắt họ dáo dác nhìn nhau lắc đầu, chẳng ai hiểu Thầy mình muốn hỏi gì.
Tất cả chìm trong lặng im, chẳng thấy ai lên tiếng trả lời cho câu hỏi kỳ lạ. Cuộc rao giảng nhường chỗ cho một vụ án mới mà nạn nhân giờ đây đang truy tìm thủ phạm. Lại tiếp tục thinh lặng! Luật sư Phêrô đứng ra trả lời thay cho đám đông. Nhưng thay vì lên tiếng binh vực cho nạn nhân Giêsu, ông nói lên một sự thật rất logic trước câu hỏi như ngớ ngẩn của thân chủ mình:
-                      Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” (Mc 5:31).
Nạn nhân Giêsu không thèm đếm xỉa đến câu nói “phản án” mang đầy tính binh vực cho bị cáo của luật sư Phêrô. Ngài tiếp tục nhìn chằm chằm vào đám đông đang xô đẩy xung quanh như quyết truy xét bị cáo cho đến cùng. Ánh mắt sáng quắc quét qua từng người làm cho ai nấy đều khiếp vía lui lại vài bước. Ai ai cũng lắc đầu không hiểu vị ngôn sứ đang tìm kiếm gì nơi đám đông? Trong vụ trộm bí ẩn này, chỉ có người bị mất cắp mới biết mình vừa mất món gì. Và chỉ có tay đạo chích vừa hành nghề xong mới biết mình vừa “chôm chỉa” được món hàng béo bở gì. Câu hỏi có vẻ như ngây ngô của nạn nhân Giêsu chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Nó không hoàn toàn vô nghĩa như người ta tưởng.
Bà sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình (Mc 5:33). Thoáng hạnh phúc vì được khỏi bịnh đã tan mau, giờ đây bà lại đương đầu với một vụ án mới mà bà không biết bản án cho tội ăn cắp sẽ là gì? 10 năm, 20 năm, hay 30 năm tù, hoặc là án tử hình? Bà lo sợ tự hỏi mình như vậy. Rồi vị ngôn sứ có đòi lại năng lực mà bà vừa mới “chôm” được từ con người của ông hay không? Rồi bà sẽ bị trả về với căn bịnh cũ, và thiên hạ sẽ cười chê bà về tội ăn cắp? Tim bà quặn thắt lại, bà phải làm sao đây? Bà nghe nhiều về những việc chữa lành của vị ngôn sứ nhưng bà hoàn toàn không biết gì về con người của ông ta cả. Giêsu là con người như thế nào nhỉ? Nhân hậu cảm thông với những người ốm đau bịnh tật, hay thẳng tay theo đúng luật lệ như mấy ông Pharisêu? Tội của bà có thể tha thứ được không? Ông ta có kết án bà không? Bao nhiêu câu hỏi quay cuồng trong đầu khiến bà run sợ, cúi gằm mặt xuống đất không dám nhìn vào ánh mắt Giêsu.
Câu hỏi một lần nữa lại được vang lên một cách nghiêm khắc: “Ai đã sờ vào áo tôi?”
Không thể chần chờ và giữ kín được nữa rồi, bà run rẩy bước ra khỏi đám đông và phủ phục trước mặt Giêsu. Sau vài câu đầu lắp bắp vì sợ hãi, thần khí sự thật nay đã ở trong bà, ban thêm cho bà ơn can đảm, giúp bà mạnh dạn kể lại toàn bộ sự việc trước mặt đám đông và ngôn sứ Giêsu. Bà thú thật về căn bịnh băng huyết 12 năm của mình, về ước ao được chữa lành, về niềm tin nếu đụng vào áo của Giêsu thì sẽ được chữa lành và sự thật bà đã được khỏi bịnh tức khắc ngay khi vừa đụng vào áo của ông như thế nào.
Kể xong, bà lặng im thổn thức cúi đầu chờ đợi, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Bà như một bị cáo hồi hộp đứng chờ quan tòa tuyên án. Nạn nhân Giêsu nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà như truyền thêm cho bà sức mạnh tình yêu, thứ mà bà chưa biết nơi con người Giêsu. Với giọng trầm ấm nhân từ, Ngài nhỏ nhẹ nói:
-                      Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bịnh (Mc 5:34).
Bà ngạc nhiên mừng rỡ như không tin vào tai mình. Như vậy là ngôn sứ Giêsu không đòi lại Thần khí mà bà vừa mới lấy cắp được ư? Ông không kết án bà sao? Không những đã tha tội cho bà mà ngài còn khen thưởng về lòng tin và chúc bà về bình an nữa. Niềm vui, hạnh phúc, trộn lẫn với những khổ đau trong 12 năm bịnh hoạn đã một thời bị đè nén, giờ ùa ra vỡ tràn bờ đê! Bà gục xuống ôm chân vị ngôn sứ khóc nức nở. Những giọt nước mắt của một thời khổ đau thay bà nói lên lời tạ ơn với vị ân nhân tốt bụng. Giêsu đứng đó, lặng im tôn trọng giây phút thánh thiêng của phận người gặp gỡ nguồn ân phúc cao cả.
Trước đây bà chỉ nghe nói về một ông Giêsu chuyên làm phép lạ, chữa lành những người đau yếu, rao giảng về một Nước Trời xa lạ nào đó. Giờ đây chính bản thân bà mới có cảm nghiệm của riêng mình về lòng tha thứ nhân từ của Giêsu, về tình yêu Ngài dành cho những kẻ khốn khổ, về ý nghĩa của hai chữ “Nước Trời”. Cuộc đời bà giờ đã sang trang, một đức tin vững vàng nơi Thiên Chúa nhân từ ở trong một thân xác khoẻ mạnh hồng hào. Bà có cảm tưởng như bà lại có tất cả. Vâng! Sức khoẻ, niềm tin, tình yêu và một năng lực mới ở trong con người bà là những món quà thiêng liêng mà vị ngôn sứ Giêsu đã trao tặng lại cho bà, không còn phải là của ăn cắp nữa! Những giọt lệ nóng vẫn lăn dài trên má, nhưng giờ đây đó là những giọt nước mắt sung sướng hạnh phúc! Tiền bạc đã hết, danh vọng cũng chẳng còn, bà chẳng còn gì để trả ơn cho vị ân nhân cứu mình, bà chỉ có tình yêu xin được đặt dưới chân Người!
Nắng ngả chênh chếch về hướng tây, đám đông rút lui dần để lại các môn đệ và hai nhân vật chính trong vụ án khó hiểu. Vị trạng sư Phêrô nhíu mày lắc đầu hết nhìn thầy mình, đến người đàn bà, rồi nhìn các bạn đồng môn như vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Tại sao lại có phép lạ kỳ quặc như thế này nhỉ? Thầy mình ra tay lúc nào mà có phép lạ? Ông vẫn sờ vào tua áo của thày mình hàng ngày đấy thôi, có chuyện gì xảy ra đâu? Còn bao nhiêu người khác nữa cũng đụng vào áo thày mình ầm ầm mà có thấy phép lạ hay điềm thiêng gì đâu? Ông không biết rằng những thắc mắc đó chẳng phải là của riêng ông mà còn là những thắc mắc của bao thế hệ sau này. “Phép lạ là gì? Lòng tin là gì mà có thể cứu chữa được con người?” Chẳng ai có thể hiểu được nó chỉ trừ phi họ sống đức tin của mình trước, như người đàn bà bị bịnh băng huyết. Cho nên dù là một tay đạo chích, bà quả đáng mặt nữ lưu anh hùng của niềm tin để con cháu đời sau noi theo.
Lang Thang Chiều Tím

Không có nhận xét nào: