Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Suy tư mùa chay _ 100 năm Titanic


Câu Chuyện Chiếc Tàu Titanic
Để thành đạt, mỗi người rất cần có một lý tưởng sống. Tính vĩnh hằng phải là tiêu chuẩn đầu tiên.
Ngày 16-10-2008, trên U.S.News có đăng bài của ký giả Justin Ewers nói về việc hiện nay người ta đặt lại vấn đề làm sao con tàu Titanic "không thể chìm", thế mà lại chìm ngay trong chuyến hải hành đầu tiên.
'Tàu Titanic được đóng rất chắc chắn và không bao giờ có thể chìm được'. Những người chủ trương đóng con tàu này đã hiên ngang nói như vậy và đặt tên con tàu là 'Titanic.'
Vào tháng tư, năm 1912, tàu Titanic rời bến cảng Queenstown (Anh Quốc) để đi New York, chở theo hơn 2,200 hành khách và thủy thủ đoàn, trong chuyến hải hành đầu tiên. Hành khách đi trên chuyến tàu đều rất vui mừng, phấn khởi và hãnh diện vì được đi chuyến hải hành đầu tiên của con tàu tối tân và lớn nhất thời đó, cùng với niềm tin tưởng chắc chắn là con tàu "không thể nào chìm được". Có người còn cao hứng tuyên bố Trời (nếu có) cũng chẳng đánh chìm nó được.
Chữ Titanic lấy từ chữ Titan, tên một ông thần khổng lồ, sức mạnh vô song (trong truyện thần thoại Hy lạp). Người ta đặt tên chiếc tàu như vậy để thách đố mọi nguy hiểm trên biển cả.
Con tàu "không thể chìm được" này đã thực sự chìm khi đụng vào tảng băng vào đêm 14-4-1912. Có thể là vì thuyền trưởng và đoàn điều hành đã quá tự phụ vào con tàu 'không thể chìm được,' nên đã không đề phòng đúng luật hải hành.
Con tàu đã chìm sâu xuống lòng biển cả đem theo khoảng 1,500 nhân mạng cùng chìm xuống biển sâu!
* Qua dòng lịch sử nhân loại, vẫn có những con người khi làm được điều gì thành công, hoặc những kẻ độc tài đang nắm giữ quyền hành, thường kiêu căng tự phụ "coi trời bằng vung", và vì quá 'tự cao, tự đại' nên dễ 'mù quáng,' nhận sâu chính mình vào thất bại và kéo theo nhiều người khác phải chết thảm!
Đã có nhiều bài báo và sách viết về chiếc Tàu Titanic; kể cả hai cuốn phim nổi tiếng: “A Night to Remember" (1958) và "Titanic" (1997). Hai bài báo báo mới đây viết về chiếc tàu này là "The Secrets of How the Titanic Sank" do Justin Ewers viết ngày 25-9-2008 (nói về những nhà chuyên môn có ý kiến đặt lại vấn đề làm sao chiếc tàu Titanic rất sang trọng, được đóng chắc chắn để 'không thể chìm được,' mà lại chìm ngay trong chuyến hải hành đầu tiên); và bài "Titanic Survivor Sells Mementos to Pay for Care" do Jill Lawless viết ngày 16-10-2008 (nói về bà Millvina Dean là hành khách duy nhất còn sống, năm nay đã 96 tuổi, lúc được cứu sống, bà mới có hai tháng tuổi).
Từ những bài báo đó chúng tôi ghi lại mấy chi tiết đặc biệt sau đây: Tàu Titanic được khởi đóng vào năm 1909 tại xưởng đóng tàu Harland & Wolff (Belfast, Bắc Ireland) và người ta có ý định đóng chiếc tàu này to lớn nhất vào thời đó (cùng với hai chiếc tàu khác là Olympic và Britannic), chiều dài là 900 feet, chiều cao như một ngôi nhà chọc trời thời đó. Ngưòi ta cố gắng đóng chiếc tàu này thật chắc chắn và bảo đảm rất an toàn để có thể đáp ứng với mọi thử thách của biển cả ( như những luồng sóng khổng lồ, hoặc những đụng chạm mạnh mẽ khác…). Vì thế chiếc tàu được đặt tên là Titanic (từ tên Titan, một vị thần dũng mãnh vô song trong thần thoại Hy lạp), và được coi như chiếc tàu không thể chìm được (Unsinkable Ship).
Hạ thủy vào tháng Tư 1912, tàu Titanic khởi hành từ hải cảng Queenstown (Southampton, Anh Quốc) để đi New York (Hoa Kỳ). Sau bốn ngày hải hành , tàu đụng phải tảng băng vào gần nửa đêm (11g40) thứ Bảy ngày 14-4-1912 và chìm vào quá trưa (2g20) ngày Chúa Nhật 15-4-1912 tại North Atlantic, vùng hải phận New Foundland (Canada).
Số người trên tàu tổng cộng hơn 2200, gồm 324 hành khách hạng nhất, 285 người hạng hai, và 708 người hạng ba, cùng với thủ thủy đoàn. Hạng nhất gồm nhiều người giàu có, kể cả ông John Jacob Astor, người giàu nhất thế giới hồi đó; hạng ba gồm nhiều người từ các nơi muốn sang Hoa kỳ lập nghiệp. Trong số trên 2200 người trên tàu, có 706 người đã được cứu sống nhờ chiếc tàu Carpatia; đa số là phụ nữ và trẻ em. Các người khác, kể cả thuyền trưởng E.J.Smith đều chìm theo con tàu xuống lòng biển cả.

Những hành khách sống sót, chỉ còn bà Millvina Dean còn đang sống. Lúc này (2008) bà đã 96 tuổi. Bà được bố mẹ bế lên tàu lúc mới có 2 tháng tuổi. Hai ông bà đi chuyến này với ý định đưa gia đình sang Kansas City (Missouri) để lập nghiệp. 
Cha của bà chết trong tai nạn đó, mẹ bà và người anh của bà cũng được cứu sống. Sau này mãi khi bà đã lên tám, mẹ bà mới kể lại cho bà biết về những hãi hùng trong đêm định mệnh đó. Bà Millvina hiện sống trong một viện dưỡng lão ở Southampton (Anh quốc). Ngoài ra, có một bà người Anh khác là bà Barbara Joyce West Dainton chết vào tháng 11 năm 2007, thọ 96 tuổi. Một bà người Hoa kỳ tên là Lillian Asplund chết vào năm 2006, thọ 99 tuổi. Đó là những nhân chứng cuối cùng của những người được cứu sống .
Mãi đến năm 1985, nhà Hải dương Học Robert Ballard, sau bao nhiêu năm tìm kiếm, mới định được vị trí chiếc tàu Titanic chìm, và xác định được chiếc tàu nằm ở độ sâu 2.5 miles trong lòng đại dương. Vài năm sau người ta đã lấy được một số mảnh vụn lên, và khám phá ra lúc tàu Titanic đụng phải tảng băng, nó đã bể làm đôi trước khi chìm sâu xuống đại dương, chứ không phải nó đã chìm nguyên chiếc tàu, như người ta đã tưởng .
Hơn nữa, trong lúc tàu gặp tai nạn, sắp sửa chìm, hầu hết hành khách đã đổ dồn về phía sau chiếc tàu khổng lồ này, trong khi nó từ từ chìm sâu xuống lòng đại dương và đưa dần họ vào cuộc hành trình đi về Vĩnh cửu!'.
 (sưu tầm)
Để biết sự vĩ đại cũng như sang trọng của Titanic khi hạ thủy, rồi đến sự lụi tàn của nó trong biển cả, hãy xem:
Để thành đạt, mỗi người rất cần có một lý tưởng sống.
Tính vĩnh hằng phải là tiêu chuẩn đầu tiên.
Điều tôi tìm kiếm phải là điều có giá trị với mọi người, trong mọi thời và ở mọi nơi. Nếu hôm nay tôi quyết định điều này, ngày mai tôi lại tìm điều khác, thì đến cuối đời tôi chẳng biết được điều mình muốn là gì, và vẫn không biết được mình là ai.
Thiên Chúa - Tình Yêu là mục đích tối hảo sau cùng cho tất cả mọi người. Bài giảng đầu tiên của Chúa Giêsu bắt đầu bằng Tám Mối Phúc Thật, trong đó Ngài đã trình bày những điều tuyệt hảo, và tất cả đều quy về Thiên Chúa - Tình Yêu tuyệt đối.
“Ðứng trên tầng lầu cao, nhìn xuống đường, con thấy làn sóng người cuồn cuộn chảy. Ðủ loại xe, đủ hạng người, dành nhau, tông nhau, đâm đầu chạy, vội vã hấp tấp, hốt hoảng, vì tình, vì tiền, vì tham vọng, vì đua sống.
“Chừng nào chúng ta lao mình vào việc Chúa, bất kể sống chết, đức tin ta mới sống, hồn tông đồ ta mới nóng.” (ĐHV 82)
Vội vã là tính cách của con người thời đại hôm nay. Người mau lẹ thường được khen, nhưng thánh Augustinô lại có một lời khen khác người: “Chạy giỏi đấy! nhưng,... chạy lạc đường.” Thế nên tôi phải tự hỏi mình:
Chúa ở đâu trong đời sống tôi?
“Ví như Chúa chẳng xây nhà,
thợ nề vất vả cũng là uổng công.
Thành kia mà Chúa không phòng giữ,
uổng công người trấn thủ canh đêm” (Tv 127,1)

Không có nhận xét nào: