Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 7 phục sinh

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 7 PHỤC SINH
Cv 25, 13b-21; Ga 21, 15-19
BÀI ĐỌC: Cv 25, 13b-21
13 Hồi ấy, vua Ác-ríp-pa và bà Béc-ni-kê đến Xê-da-rê chào mừng ông Phét-tô. 14 Vì hai người ở lại đó nhiều ngày, ông Phét-tô mới đem vụ ông Phao-lô ra trình bày với nhà vua. Ông nói: "Ở đây có một người tù ông Phê-lích để lại. 15 Khi tôi tới Giê-ru-sa-lem, các thượng tế và các kỳ mục Do-thái đến kiện và xin tôi kết án người ấy. 16 Tôi đã trả lời họ rằng người Rô-ma không có lệ nộp bị cáo nào, trước khi đương sự ra đối chất với nguyên cáo, và được cơ hội biện hộ về lời tố cáo. 17 Vậy họ cùng đến đây với tôi, và không chút trì hoãn, ngày hôm sau tôi ra ngồi toà và truyền điệu đương sự đến. 18 Đứng quanh đương sự, các nguyên cáo đã không đưa ra một tội trạng nào như tôi tưởng. 19 Họ chỉ tranh luận với ông ta về một số vấn đề liên quan đến tôn giáo riêng của họ, và liên quan đến một ông Giê-su nào đó đã chết, mà Phao-lô quả quyết là vẫn sống. 20 Phần tôi, phân vân trước cuộc tranh luận về những chuyện ấy, tôi hỏi xem ông ta có muốn đi Giê-ru-sa-lem để được xử tại đó về vụ này không. 21 Nhưng Phao-lô đã kháng cáo, xin dành vụ này cho Thánh Thượng xét xử, nên tôi đã ra lệnh giữ ông ta lại cho đến khi giải lên hoàng đế.”
ĐÁP CA: Tv 102
Đ. Chúa đặt ngai báu trên trời cao thẳm. (c 19a)
1 Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh! 2 Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi,chớ khá quên mọi ân huệ của Người.
11 Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao. 12 Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.
19 Chúa đặt ngai báu trên trời cao thẳm,quyền đế vương bá chủ muôn loài. 20ab Chúc tụng Chúa đi, hỡi muôn vì thiên sứ, bậc anh hùng dũng mãnh thực hiện lời Người.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 14,26
Hall-Hall: Thánh Thần sẽ dạy anh em mọi điều, và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em. Hall.
TIN MỪNG: Ga 21, 15-19
15 Sau Khi dùng bữa với các môn đệ tại Biển Hồ Ti-bê-ri-a, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su nói với ông: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.”16 Người lại hỏi: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy.”17 Người hỏi lần thứ ba: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? " Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: "Anh có yêu mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su bảo: "Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.”19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: "Hãy theo Thầy.”

MỤC TỬ PHẢI CHẾT VÌ CHIÊN
Qua các Bài đọc trong Phụng Vụ hôm nay, dạy ta muốn tiếp tay với Mục Tử Giêsu thì phải:
-            Ý thức thân phận yếu đuối mỏng dòn của mình, xin Chúa xót thương.
-            Sống phục vụ trong tin yêu đến liều mạng giống Thầy Giêsu.

I. Ý THỨC THÂN PHẬN YẾU ĐUỐI MỎNG DÒN CỦA MÌNH, XIN CHÚA XÓT THƯƠNG.
Đức Giêsu đặt hai vị Mục Tử làm cột trụ Hội Thánh: Ông Phêrô cho dân Israel, và ông Phaolô cho dân ngoại. Cả hai vị đều nhận mình là những kẻ yếu đuối, nhiều bất xứng, không đáng được Chúa Giêsu tín nhiệm đặt làm thủ lãnh Hội Thánh Ngài:
1/ Ông Phêrô đã tự thú nhận là kẻ tội lỗi trước mặt Đức Giêsu, không xứng đáng được Thầy lại gần để kêu gọi ông làm môn đệ (x Lc 5,8). Mà thực, dù ông đã theo Đức Giêsu để được Ngài huấn luyện, nhưng niềm tin của ông vẫn chỉ dừng lại ý muốn theo Thầy để được hưởng thụ (x Mc 9,33t), mong được Chúa cất bớt đau khổ xảy đến trong đời. Vì thế mà ông đã khuyên Thầy chớ có liều mạng cho kẻ ác giết, vì đó là dấu Thiên Chúa không thương! Lời khuyên này đã bị Đức Giêsu mắng và đẩy ông về phía sau: “Xéo đi sau Ta hỡi Satan, ngươi làm cớ vấp phạm cho Ta, vì ý tưởng của ngươi không phải là của Thiên Chúa mà là của loài người” (x Mt 16,21-23). Ông lại còn chối Thầy ba lần (x Mt 26,69-75). Do đó, sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài hỏi ông tới ba lần: “Con có yêu Thầy hơn những người này không?” Ông Phêrô buồn vì cách hỏi của Thầy như thế gợi nhớ ông đã phản bội chối Thầy ba lần, nên với lòng khiêm tốn, trong tâm tình sám hối, ông xin Thầy xót thương, ông thưa: “Thưa Thầy,Thầy thông hay mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21,16t: Tin Mừng).
2/ Ông Phaolô trước khi được Đức Giêsu kêu gọi, ông là kẻ gian ác, đã ôm áo động viên người ta ném đá Stêphanô, rồi xông vào tư gia những người Công Giáo bắt bất cứ ai ông gặp đều xiềng trói và đem tống ngục (x Cv 7, 58-59; 8,1-3). Sau đó ông xin ý kiến các thượng tế để xông về Đamas nhằm triệt hạ tất cả những người theo đạo ông Giêsu (x Cv 9), nhưng Chúa đã thương gọi ông làm Tông Đồ cho Ngài, vậy mà nội tâm ông vẫn còn có lối sống chống lại ý Chúa, nghịch với điều ông rao giảng, như ông khiêm tốn thú nhận với giáo đoàn Roma: “Chẳng sự gì lành cư ngụ trong tôi, sự lành tôi muốn, tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn tôi lại cứ làm” (Rm 7,18-19), và ông đã thú nhận sự bất lực của mình trước đòi hỏi của Tin Mừng, như ông viết thư gởi cho giáo đoàn Corinthô: “Để tôi khỏi tự cao tự đại về những mạc khải cao siêu, Chúa đã để một cái dằm đâm vào thân xác tôi, một thần sứ Satan để nó vả mặt tôi” (2Cr 12,7-8). Tuy thế, ông Phaolô vẫn tin tưởng vào tình thương của Chúa lớn hơn tội ông phạm, nên ông nói: “Tôi rất vui sướng và vinh vang nơi các yếu đuối của tôi, để quyền năng của Đức Kitô đậu lại trên tôi. Vì thế tôi vui thỏa trong các nỗi yếu đuối, lăng nhục, trong quẫn bách, trong bắt bớ, và cùng khốn vì Đức Kitô – như để một phần nào ông đền bù tội lỗi– vì khi tôi yếu chính là lúc tôi mạnh” (2Cr 12, 9-10).
II. SỐNG PHỤC VỤ TRONG TIN YÊU ĐẾN LIỀU MẠNG GIỐNG THẦY GIÊSU
Khi được Thầy Giêsu kêu gọi làm Tông Đồ, ông Phêrô quyết tâm lấy Đức Ái đền bù tội lỗi (x 1Pr 4,8); còn ông Phaolô thì nhờ tình yêu Đức Kitô thúc bách (x 2Cr 5,14).
1/ Ông Phêrô: Trước khi Đức Giêsu trao quyền thủ lãnh cho, Ngài không đòi hỏi ông về kiến thức, cũng không đòi ông phải có tài năng, địa vị, hay giàu có, mà Ngài chỉ tra hỏi ông về tình yêu:
Trước nhất, ta phải phân biệt hai động từ yêu được dùng trong trình thuật này:
* Agapê: Là tình yêu của Thiên Chúa, yêu không tìm lợi nhuận nơi người đời, không phân biệt bạn hay thù, chấp nhận mất mạng vì phục vụ phàm nhân theo ý Cha trên trời.
* Philein: Yêu trong tình bạn, dựa trên công bằng giao hoán.
Ta thấy ba lần Chúa Giêsu hỏi và ông Phêrô trả lời:
-            Con có Agapê Thầy không? Dạ, con Philein Thầy. Con hãy chăn chiên (Arnia).
-            Con có Agapê Thầy không? Dạ, con Philein Thầy. Con hãy chăn cừu (Probata).
-            Con Philein Thầy sao? Dạ, con Agapê Thầy. Con hãy chăn cừu (Probata).
Như vậy,
a- Chỉ khi nào thủ lãnh Phêrô trả lời Agapê, giống như Chúa Giêsu yêu loài người, thì mới đạt.
b- Ba lần Chúa Giêsu hỏi về tình yêu của ông Phêrô, Ngài muốn ông chuộc lại ba lần đã chối Thầy. Vì thế lần thứ nhất Chúa Giêsu hỏi ông: “Phêrô, con có yêu mến Thầy HƠN những người này không?” (Ga 21,15: Tin Mừng).
Yêu HƠN ở đây có ý nhắc đến lần ông đã tự mãn thề thốt: “Dù mọi người đều vấp ngã vì Thầy, còn con, con sẽ không bao giờ vấp ngã!” (Mt 26,33) Nhưng rồi sau đó ông đã chối Thầy ba lần!?
Bởi thế, sau ba lần Thầy hỏi về tình yêu của ông, ông hiểu ý Thầy muốn ông nhớ lại ba lần đã chối Thầy, nên ông buồn và khiêm tốn trả lời: “Lạy Thầy, Thầy thông hay mọi sự (con đã chối Thầy ba lần),Thầy biết con yêu mến Thầy!” (Ga 21,17: Tin Mừng) Lúc đó Chúa mới trao quyền cho ông chăm sóc dân trong Hội Thánh, vì “thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến!” (Thánh Gioan Vianey)
c- Ba lần Chúa Giêsu hỏi ông Phêrô về tình yêu, vì ba lần Ngài trao quyền chăm sóc Hội Thánh cho ông, thì không bao giờ Ngài rút lại, cũng như ông Abraham mua hang Makpela để an táng bà Sara, ông phải mặc cả với ông Kết, người địa phương tới ba lần, để miếng đất ông Abraham mua vĩnh viễn thuộc quyền sở hữu của ông, có thế mộ vợ ông không ai được động đến (x St 23,1-20).
Chúng ta biết dưới cái nhìn của thánh sử Mátthêu, Chúa xây dựng Hội Thánh trên nền tảng Đức Tin người thủ lãnh của cộng đoàn. Đức Tin ấy được biểu lộ bằng việc phát biểu về Giáo Lý xuất sắc đã được lãnh nhận từ Cha trên trời (x Mt 16,15-19). Nhưng dưới cái nhìn của người môn đệ Chúa yêu (ông Gioan), thì Chúa xây dựng Hội Thánh trên Đức Ái của thủ lãnh, của tập thể. Chính Đức Ái mới thể hiện một Đức Tin sống động bằng việc làm. Đây là điều quan trọng nhất người Tông Đồ phải có để xây dựng Hội Thánh. Thực vậy,
Đức Ái của ông Phêrô: Đức Giêsu đã nói trước cho ông Phêrô biết về con đường Tông Đồ ông phải đi: “Thầy bảo thật cho anh biết, lúc còn trẻ anh tự thắt lưng lấy và đi đâu tùy ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.” Người nói vậy có ý ám chỉ ông phải chết như Thầy Giêsu để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy” (Ga 21,18-19: Tin Mừng).
-            Lúc còn trẻ, anh tự thắt lưng lấy và đi đâu tùy ý.” Cụ thể lúc ông ở trên thuyền nhìn thấy Thầy Giêsu đứng trên bờ, ông quá vui sướng, ông tự do dùng khăn quấn lấy mình vì ông đang ở trần, rồi nhảy tùm xuống biển bơi vào bờ gặp Thầy (x Ga 21,7).
-            Khi về già, anh phải dang tay cho người khác thắt lưng và lôi đến nơi chẳng muốn.” Tác giả cuốn Quo Vadis cho biết thời gian đế quốc Roma truy nã những người Công Giáo để tiêu diệt, ông Phêrô trốn ra khỏi thành Roma, thì lại gặp Chúa Giêsu vác Thánh Giá vào thành. Ông ngỡ ngàng lên tiếng: “Thầy đi đâu?” (Quo Vadis?) Chúa Giêsu trả lời: “Thầy vào thành chết thay cho con.” Nghe thế ông giật mình nói: “Thưa Thầy con sẽ trở lại.” Dĩ nhiên là ông đã không muốn điều đó, và để đền tội trốn giáo đoàn, ông đã xin lý hình đóng đinh ngược: hai chân đóng trên hai cây gỗ ngang, đầu chúc xuống đất, vì ông không xứng đáng được đóng đinh giống như Thầy!
2/ Ông Phaolô vì nhiệt tâm rao giảng Tin Mừng mà bị những người Do Thái cáo gian ông phạm pháp, họ đã đòi quan tòa Phéttô lên án tử ông. Ông Phéttô lại đưa trình vụ này với vua Agrippa đang trực tiếp cai trị Do Thái, vì ông Phaolô là người Do Thái. Nhưng ông Phéttô sau khi điều tra ông Phaolô, không thấy có lỗi gì đáng phải chết, bởi vì người Do Thái tố cáo ông về việc sùng bái tôn thờ một Giêsu nào đó đã chết, nhưng ông Phaolô vẫn quả quyết là còn sống. Ông Phéttô muốn tha bổng ông Phaolô, nhưng người Do Thái làm áp lực, thì ông Phéttô lại hỏi ông Phaolô có muốn đi Giêrusalem để được xét xử theo Luật Do Thái hay không? Nhưng ông Phaolô kháng cáo, xin được dành cho Đức Khâm thượng duyệt án, bởi vì ông Phaolô muốn được xét xử theo Luật Roma, lý do ông có quốc tịch Roma để bảo vệ, không để ai tấn công ông về mặt tôn giáo. Ông Phaolô kháng cáo như thế, làm ứng nghiệm Lời Đức Giêsu nói: “Thánh Thần sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Ga 14,26: Tung Hô Tin Mừng).
Nhiều người Do Thái rất thèm được có quốc tịch Roma, và họ đã hỏi ông: “Phải tốn bao nhiêu tiền để được ơn huệ ấy?” (x Cv 22,27-28). Thánh sử Luca ghi điều này với hậu ý nhằm nói với các tín hữu đã chẳng mất một xu nào mà có quốc tịch Nước Trời nhờ lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, được Thiên Chúa toàn năng bảo vệ, hơn Phaolô cầu mong được hoàng đế Roma bênh vực, thì liệu có biết ơn Chúa hay không?
Vậy Chúa đã cho phép quyền lực sự ác lấy mạng các mục tử của Ngài, thì chẳng có quyền bính trần thế nào đủ mạnh bào chữa, che chở cho họ được! Họ chỉ còn trông cậy nơi tình thương và phần thưởng từ tay Thiên Chúa, vì “Chúa đã đặt ngai báu trên trời cao thẳm” đang chờ đợi họ (Tv 103/102 ,19a: Đáp ca).
THUỘC LÒNG
-            Thánh Gioan Maria Vianey nói: “Thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến.”
-            Thánh Augustin nói: “Ở đâu có tình yêu ở đó hết khó nhọc, giả như có khó nhọc, thì lại yêu chính sự khó nhọc ấy.”
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH