1. Đức Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình
có lần đã nói với tôi về một nỗi sợ của Ngài. Ngài nói: “Tôi sợ loại linh
mục không biết sợ. Họ
không sợ giáo dân, không sợ giám mục của mình, không sợ chính quyền, không sợ
cả Chúa.”
Tôi nghĩ Đức
Tổng có vẻ nói chơi, mà cũng nói thực.
2. Phần tôi, tôi còn sợ hơn Ngài, ở điểm
này là tôi
sợ chính bản thân tôi.
Bởi vì như thánh Phaolô nói: “Điều thiện tôi muốn thì tôi lại làm. Còn điều ác
tôi không muốn thì tôi lại cứ làm” (Rm 7,19). Nơi tôi đúng là như vậy. Có những
điều thiện chắc là điều thiện. Có những điều ác rõ là điều ác. Thế mà tính yếu
đuối của tôi vẫn cứ làm sai. Chỉ ơn Chúa mới cứu tôi được. Nhưng tôi cũng phải
phấn đấu hết mình.
3. Khi về già, lại thêm đau bệnh, tôi thấy
nhiều nỗi sợ mới đã phát sinh trong tôi. Ở đây, tôi chỉ xin kể mấy loại người tự
nhiên tôi sợ. Không biết họ có sức
thực sự gây sợ hãi cho tôi, hay chính bản thân tôi quá yếu nên sợ. Dù sao, nỗi
sợ hãi nơi tôi là rất lớn và rất thực.
Thứ nhất là
những người quen sống lừa dối.
Thứ hai là
những người quen tự mình nâng mình lên.
Thứ ba là
những người quen nói xấu người khác.
Thứ bốn là
những người quen coi thường trách nhiệm.
Tôi không
ghét họ, không kết án họ, không nguyền rủa họ. Nhưng tôi đau đớn và sợ vì tôi
nhìn thấy nơi họ có một sức phá hoại của hoả ngục. Nỗi sợ của tôi đôi khi làm tôi mất sự
bình an.
4. Trong nỗi sợ ấy, tôi cầu nguyện Trái Tim
Chúa Giêsu. Tôi hay thầm thĩ lời cầu vắn tắt này: “Lạy Trái Tim Chúa Giêsu,
hiền lành và khiêm nhường, xin thương xót con.” Kết quả là dần dần tôi cảm thấy
Trái Tim Chúa Giêsu xót thương tôi. Có một cách tôi được cảm thấy rõ ràng và
nhẹ nhàng, đó là Chúa gởi đến cho tôi những con người chân thực, khiêm nhường,
bác ái và trách nhiệm. Tôi xin phép kể ra một vài trường hợp đã ảnh hưởng lớn
đến đời tôi.
5. Tôi được hạnh phúc gặp gỡ riêng tư nhiều
lần Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Có những lần đứng bên Ngài, quỳ bên
Ngài, cùng với Ngài cầu nguyện, tôi nghe Ngài thở dài và khe khẽ kêu: “Lạy Chúa
tôi” bằng tiếng Đức. Có lần tôi mạnh dạn hỏi Ngài: “Đức Thánh Cha có đau khổ
lắm không?” Ngài trả lời một cách tự nhiên: “Có chứ. Nhưng tôi quen rồi.” Thái
độ chân thực và khiêm nhường của Ngài trước vấn đề đau khổ đã đi vào lòng tôi
như một món quà sống động của Trái Tim Chúa Giêsu. Thái độ đó đã an ủi tôi rất
nhiều. Tôi không còn mặc cảm nghĩ rằng những than khổ của tôi là xấu và đáng
trách. Tôi nói thế, là vì nhiều khi tôi đau khổ, thì có những người đã dạy tôi
là cho dù khổ, cũng không nên than, và theo họ, người có đức tin thì mọi đau
khổ đều cảm nhận như những niềm vui. Tôi không dám bình luận gì. Nhưng thú
thực là thái độ của Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã đem lại cho tôi sự
bình an. Thái độ ấy cũng giúp tôi cảm thương sâu sắc với những người khổ đau.
6. Một trường hợp khác, đó là thái độ của
Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Tình hình lúc đó bỗng trở nên khó khăn bi
đát. Giáo dân sợ hãi, chạy trốn vào nhà thờ. Cha Diệp hiền từ khiêm tốn, không
trách giáo dân, không khích động họ. Cha cũng không lên án, chửi bới những
người bắt bớ giáo dân. Trái lại, Cha luôn ở giữa giáo dân. Và sau cùng, Cha sẵn
sàng chết thay cho giáo dân. Thái độ khiêm nhường, bác ái, chân thực của Cha đã
giúp tôi rất nhiều trong những năm sau 1975. Tình hình giáo phận của tôi hồi đó
tuy không đến nỗi như vậy, nhưng có những khó khăn nhất định.
Tôi đã theo
gương Cha Diệp. Kết quả là Chúa đã làm cho tình hình được thay đổi: Đức tin
được vững vàng và lan rộng. Hoà giải được xây dựng tốt đẹp. Chúa được ca tụng
mến yêu.
7. Tới đây, tôi có thể thấy: Những nỗi sợ
của tôi trước một số loại người nói trên chính là những phản ứng lành mạnh Chúa
ban, để tôi biết tỉnh thức. Tất nhiên không được sợ tràn lan, nhưng không biết sợ
chính là điều rất đáng sợ.
Có người nói
với tôi: Sợ gì tội! Sợ gì hoả ngục! Chúa lòng lành giàu lòng thương xót sẽ cứu
chúng ta. Việc gì mà sợ.
Thú thực, tôi
coi những thái độ như thế chính là mưu ma chước quỷ. Không biết sợ, chính là
một cái nghèo kinh khủng nhất, dẫn tới sa đoạ và diệt vong.
8. Hiện giờ, những nỗi sợ của tôi đang giúp
tôi trở nên bé nhỏ trước mặt Chúa. Bé nhỏ như một cành nho ẩn giấu mình ở một
chỗ nào kín đáo nhất, miễn là được sát nhập vào thân cây nho là Chúa Giêsu. Tôi
nhớ tới lời Chúa Giêsu phán xưa với các môn đệ của Người: “Thầy là cây nho, các
con là cành. Ai ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy
sinh nhiều hoa trái. Vì không có Thầy, các con không làm gì được” (Ga 15,5).
9. Xét cho cùng, nỗi sợ quan trọng nhất của
tôi chính là sợ mình không thuộc về Chúa, không kết hợp mật thiết với Chúa, không
đón nhận tất cả từ Chúa.
10. Chuyến đi đời tôi có lúc sẽ kết thúc.
Với tinh thần đức tin, tôi hy vọng tất cả mọi nỗi sợ của tôi trong chuyến đi
dài này sẽ nở hoa Phục Sinh, nhờ kết hợp với Trái Tim Chúa Giêsu đầy yêu
thương, khiêm nhường và vâng phục.
11. Tôi chân thành sám hối về mọi lỗi lầm
của tôi, không chỉ trong lãnh vực những nỗi sợ, mà trong tất cả mọi lãnh vực
của con người tôi.
Tôi chấp nhận
mọi đau đớn, như những sứ giả để thanh luyện tôi theo lòng từ bi Chúa.
Sám hối của
tôi không phải chỉ là đau đớn, hối hận, mà cũng còn là ca tụng Chúa và phó thác
mình cho Chúa, để thực hiện những gì Chúa muốn về tôi. Tôi tin Chúa rất thương
tôi.
Khi nghĩ đến
sự Chúa muốn tôi sẽ được về bên Chúa trên thiên đàng, tôi cảm thấy hân hoan vui
sướng.
Tôi tha thiết
xin Chúa cho mọi người thân yêu của tôi cũng được về bên Chúa như tôi. Tôi cầu
xin cho Hội Thánh của tôi, cho Quê Hương của tôi, cho mọi đồng bào của tôi,
không phân biệt ai.
Lạy Chúa, con
sẽ trở về với Chúa tay không, vì con quá bé nhỏ và nghèo hèn. Nhưng con tin
Chúa sẽ đón con. Bởi vì Chúa là Cha của con.
Long Xuyên, ngày 9.6.2014.
+ GB Bùi Tuần
