Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 26c


CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN - NĂM C
Am.6,1a.4-7; 1 Tm.6, 11-16; Lc.16, 19-31
BÀI ĐỌC I: Am.6,1a.4-7
            Đức Chúa là Thiên Chúa các đạo binh phán thế này: 1 “Khốn cho những kẻ sống yên ổn tại Xi-on, và sống an nhiên tự tại trên núi Sa-ma-ri, 4 Chúng nằm dài trên giường ngà, ngả ngớn trên trường kỷ, mà ăn những chiên non nhất bầy, những bê béo nhất chuồng. 5 Chúng đàn hát nghêu ngao; như Đa-vít, chúng dùng nhạc cụ mà sáng tác.6 Chúng uống rượu cả bầu, xức dầu thơm hảo hạng,nhưng chẳng biết đau lòng trước cảnh nhà Giu-se sụp đổ!7 Vì thế, giờ đây chúng sẽ bị lưu đày, dẫn đầu những kẻ bị lưu đày. Thế là tan tác bè lũ quân phè phỡn!
ĐÁP CA: Tv 145
Đ. Ca tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi! (c 1b)
6b Chúa giữ lòng trung tín mãi muôn đời, 7b xử công minh cho người bị áp bức, ban lương thực cho kẻ đói ăn.
7b Chúa giải phóng những ai tù tội, 8 Chúa mở mắt cho kẻ mù loà. Chúa cho kẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên. Chúa yêu chuộng những người công chính.
9 Chúa phù trợ những khách ngoại kiều. Ngươi nâng đỡ cô nhi qủa phụ, nhưng phá vỡ mưu đồ bọn ác nhân. 10 Chúa nắm giữ vương quyền muôn muôn thuở. Xi-on hỡi, Chúa Trời ngươi hiển trị ngàn đời.
BÀI ĐỌC II: 1 Tm.6,11-16
         11 Phần anh, hỡi người của Thiên Chúa, hãy tránh xa những điều đó; hãy gắng trở nên người công chính, đạo đức, giàu lòng tin và lòng mến, hãy gắng sống nhẫn nại và hiền hoà.12 Anh hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, giành cho được sự sống đời đời; chính vì sự sống ấy, anh đã được Thiên Chúa kêu gọi, và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng.13 Trước mặt Thiên Chúa là Đấng ban sức sống cho mọi loài, và trước mặt Đức Ki-tô Giê-su là Đấng đã làm chứng trước toà tổng trấn Phong-xi-ô Phi-la-tô bằng một lời tuyên xưng cao đẹp, tôi truyền cho anh:14 hãy tuân giữ điều răn của Chúa mà sống cho tinh tuyền, không chi đáng trách, cho đến ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, xuất hiện.
         15 Đấng sẽ cho Đức Ki-tô tỏ hiện vào đúng thời đúng buổi,là Chúa Tể vạn phúc vô song, là Vua các vua, Chúa các chúa.16 Chỉ mình Người là Đấng trường sinh bất tử, ngự trong ánh sáng siêu phàm, Đấng không một người nào đã thấy hay có thể thấy. Kính dâng Người danh dự và uy quyền đến muôn đời. A-men.
TUNG HÔ TIN MỪNG: 2Cr 8,9
Hall-Hall: Đức Giê-su Ki-tô vốn giàu sang phú qúy, nhưng đã trở nên khó nghèo, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có. Hall.
TIN MỪNG: Lc.16, 19-31
                Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-siêu dụ ngôn này rằng: 19 "Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình.20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu,21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta.22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.
            23 "Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ.24 Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!25 Ông Áp-ra-ham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.
            27 "Ông nhà giàu nói: "Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!29 Ông Áp-ra-ham đáp: "Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.30 Ông nhà giàu nói: "Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.31 Ông Áp-ra-ham đáp: "Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin."                  

VẬT CHẤT CỨU TA HAY THIÊN CHÚA?
            Lời Chúa hôm nay dễ đưa đến ngộ nhận sau, ta cần phải tránh:
Ä     Không phải hễ ai giàu có là bị kết án.
Ä     Không phải được ăn sung mặc sướng là mắc tội.
Ä     Đây cũng không phải là định luật bù trừ: Nếu đời này khổ là tất yếu đời sau sướng và ngược lại. Vì có khi khổ đời này là dấu khổ muôn đời; hoặc đời này sung sướng có khi lại là dấu hạnh phúc đời sau!
Ä     Lời Chúa hôm nay chưa nhằm kết án kẻ giàu có bởi cách thu vén bất lương. Nhưng giáo huấn hôm nay nhằm:
- Những kẻ lấy hưởng thụ làm lẽ sống muôn đời sẽ phải khổ.
- Chúa chúc phúc cho những người nghèo vì Chúa, họ được giàu lòng Chúa xót thương.
I. NHỮNG KẺ LẤY HƯỞNG THỤ LÀM LẼ SỐNG MUÔN ĐỜI SẼ PHẢI KHỔ.
            Ai chỉ lo hưởng thụ, lấy ý phàm nhân: dựa vào tiền của làm nơi nương tựa, nó sẽ gây ra tội ác:
-         Lấy cái bụng làm chúa.
-         Dùng của vô ý thức, gây đau khổ thêm cho người nghèo.
-         Chỉ lo đến cái tôi.
-         Tìm cách kết án Chúa để chạy tội.
1/ Kẻ lấy cái bụng làm chúa.
            Đức Giêsu mô tả loại phú hộ này: “Ngày ngày ăn mặc gấm vóc, yến tiệc linh đình” (Lc 16,19b: Tin Mừng) . Thánh Phaolô kết án loại người này đã “lấy cái bụng làm chúa, vinh quang đặt nơi điều đáng phải xấu hổ” (Pl 3,19).
               Kẻ chỉ cậy dựa vào tiền của để hưởng thụ thì lên mặt khinh dể người nghèo khó. Thánh Giacôbê lên tiếng cảnh cáo: “Có ngừơi đi vào đoàn hội, tiệc tùng, vàng bạc châu báu vấn đầy cổ, vòng đeo tai, lắc vàng xếp hàng nơi cổ tay, y phục bảnh bao,lại có người nghèo cùng đi vào, y phục lem luốc. Người ta chỉ trố mắt nhìn người giàu mà nói: “Xin mời ngài lên an tọa chỗ danh dự này”, còn người nghèo, người ta chỉ: “hãy đứng đó, kia”, hay “hãy ngồi dưới bệ chân người ta, thì anh em đã chẳng tỏ ra kỳ thị và trở thành những thẩm phán đầy tà tâm đó sao? (Gc.2,2-4).
2/ Kẻ dùng tiền của vô ý thức, tăng thêm đau khổ thêm cho người nghèo.
            Anh Ladarô nghèo khổ vì tam cùng:
-         Cùng bần: Nghèo của, nghèo tình, không ai cho một viên thuốc, chịu để lở loét khắp mình, cũng không ai cho một mẩu bánh thừa để ăn cho đỡ đói.
-         Cùng khốn: Con chó thỉnh thoảng đến liếm ung nhọt trên thân thể anh: bạn tâm giao của anh chỉ có vài con chó hoang (Lc 16,20.21b: Tin Mừng); con chó, người Do Thái còn dùng ám chỉ dân ngoại, bị người khác khinh dể (x. Mt 15,21-27), như thế anh Ladarô nghèo cảm thấy “người ngoại” còn biết giúp anh bớt đau do bệnh tật gây nên, trong khi đó người có đạo giàu của như tên phú hộ lại không thèm ngó ngàng tới anh, bánh thừa vất xuống đất, không vất cho anh.
-         Cùng đinh: Bị người ta vất bỏ trước cổng nhà giàu, không có thân nhân đưa về nhà. Anh cảm thấy tủi nhục, xem ra như Thiên Chúa cũng dồn anh vào tam cùng: “Chốn tử vong Chúa đặt con vào, quanh con bầy chó đã bao chặt rồi” (Tv 22/21, 16-17).
Ngôn sứ Amos khiển trách kẻ giàu đối với người nghèo: “Giàu nằm trên giường ngà, y phục bảnh bao, dầu thơm nặc mùi, yến tiệc đầy cao lương, rượu nồng hảo hạng, ca hát inh ỏi suốt ngày đêm,nhưng chẳng quan tâm đến đồng loại mình đang đau khổ” (Am 6,4-5: Bài đọc I). Đức Giêsu mô tả người nghèo thê thảm hơn: chỉ ước được ăn mẩu bánh từ bàn ông phú hộ vất xuống. Mẩu bánh đó người giàu dùng để lau chén đĩa, lau tay thay vì dùng khăn! Làm như vậy để tỏ mình thuộc hạng quý tộc! Vì thế nỗi thống khổ của người nghèo nhiều khi không chỉ do thiếu ăn thiếu mặc, mà nỗi khổ của họ còn gia tăng khi nhìn thấy nhiều người dùng tiền của vô ý thức, làm cho họ thêm tủi nhục. Thực vậy, có những người nghèo, ta biết y phục của họ may ráp nối từng mảnh, kiếm ăn bữa đói bữa no, lúc lâm bịnh, cỏ cây hoang dùng làm thuốc, nhà ở chui rúc như hang chuột, lại sống bên cạnh nhà trọc phú, thấy kẻ giàu rửa tiền vào những chuyện vô bổ, chỉ nội trong một ngày đi chơi đã tiêu tốn số tiền hơn lương trả cho một osin còng lưng phục vụ chủ suốt cả năm; hoặc người nghèo nhìn thấy người giàu đốt từng bao thuốc đắt tiền, trị giá bằng cả tháng lương của họ; có khi người nghèo nhìn thấy khẩu phần con chó của nhà giàu, họ ước được ăn như con chó ấy mà không được!
            Những kẻ xài tiền của vô ý thức như thế, thánh Giacôbê kết án: “Giờ đây, hỡi những kẻ giàu có, các người hãy than van rên rỉ về những tai hoạ sắp đổ xuống trên đầu các người.Tài sản của các người đã hư nát, quần áo của các người đã bị mối ăn. Vàng bạc của các người đã bị rỉ sét; và chính rỉ sét ấy là bằng chứng buộc tội các người; nó sẽ như lửa thiêu huỷ xác thịt các người. Các người đã lo tích trữ trong những ngày sau hết này” (Gc 5,1-3).
            Cha Ive nói: “Phần lớn nỗi đau khổ của người nghèo là họ nhìn thấy người giàu vô ý thức xài tiền phung phí”.
            Kẻ dùng tiền vô ý thức đã tự đào vực thẳm rộng lớn ngăn cách giữa giàu và nghèo, người giàu vào lúc lâm nguy mới kêu cầu thần thánh cứu giúp, cụ thể như tên phú hộ khi bị dìm sâu trong Hỏa ngục, hắn xin tổ phụ Abraham sai Ladarô nghèo khổ đang ở trên Thiên Đàng, nhỏ cho hắn một giọt nước để làm dịu lưỡi, vì lửa Hỏa ngục quá nóng, nhưng bị tổ phụ Abraham khước từ: “Con ơi, hãy nhớ lại suốt đời của con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Ladarô suốt đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không thể được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được” (Lc 16,25-26: Tin Mừng).
3/ Kẻ chỉ lo đến cái tôi.
            Tên phú hộ lúc sống chỉ biết làm vui thỏa cái TÔI trong yến tiệc linh đình … Chính vì cái TÔI to phình nên bị lăn chìm sâu dưới đáy hỏa ngục, trong lò lửa ác nghiệt hắn vẫn không thương xót ai, lửa không làm teo cái TÔI của hắn, mà dường như còn phình to hơn, như lời hắn kêu van: “Lạy cha Abraham, xin thương xót TÔI , và sai Ladarô nhúng một chút nước vào đầu ngón tay mà nhỏ trúng lưỡi TÔI, vì TÔI đang quằn quại trong ngọn lửa này” (Lc.16, 24: Tin Mừng).
            Trong Hỏa ngục thiếu gì người khổ quanh hắn, thế mà hắn chỉ xin nhỏ MỘT giọt nước trúng tọa độ lưỡi TÔI mà thôi! Sao hắn không xin mấy thùng nước tạt xuống khắp Hỏa ngục, ít là mỗi người cũng đuợc một chút nước làm dịu mát!? Hắn xin một giọt nước không ai cho, hắn lại xin: “Tổ phụ Abraham sai Ladarô về răn dạy năm anh em TÔI, để chúng đừng bắt chước sống như TÔI, sẽ phải khổ” (Lc 16, 27-28: Tin Mừng). Như thế hắn vẫn dừng lại cái TÔI nơi năm anh em, sao hắn không xin Ladarô về báo tin cho tất cả mọi người giàu trên thế gian biết dùng tiền của? Cái TÔI nó là bản năng con người xuất hiện ngay khi còn trong bụng mẹ. Điều này đã được minh chứng trong truyện bà Rêbêca (x. St 25,19-27), và truyện bà Thamar (x. St 38,27-30). Cả hai bà này đều mang thai đôi, hai đứa trong bụng đánh nhau đòi tranh ra trước, vì làm anh được hưởng 2/3 gia tài của cha mẹ (x. Dnl 21,17). Các bà quá đau vì chúng đánh nhau trong bụng, nên đã dặn cô đỡ: “Cháu nào ra trước, xin cô lấy chỉ đỏ buộc vào tay cháu, kẻo hai đứa sinh cùng khuôn, rất khó phân biệt đứa nào là anh, đứa nào là em!” Một đứa nghe thế được liền thò tay ra khỏi cửa mình mẹ, để được buộc chỉ đỏ, đứa kia tức khí đạp cho đối phương một phát, vì bị đạp đau, nó thụt tay vào, cậu kia chui vọt ra!
         Bởi thế, vua thánh Đavid nói: ‘Từ trong thai mẫu, tôi đã là kẻ bất chính, ngày mới sinh, tôi đã mắc tội rồi!” (Tv.51/50, 7)
            Có đôi vợ chồng kia bất hòa với nhau đòi chia gia tài. Chồng nghĩ rằng mọi đồ dùng trong nhà do đều tiền mình làm ra mua sắm, nên chắc anh phải được phần nhiều hơn. Trong khi đó vợ lại nghĩ của chồng công vợ, mình không cần kiệm gìn giữ thì nhà chẳng có gì, cho nên mình phải được chia nhiều hơn chồng. Do đó, chị nói:
-         Đồ gì trong nhà là CÁI, thuộc phái nữ, đó là của tôi. Và bắt đầu đếm: cái tủ, cái giường, cái tivi, cái xe, cái nhà…
Chồng nghe thế, thì trong nhà này chẳng còn đồ gì là của anh, anh vội đứng lên xông tới chụp con dao dùng chặt cây, và quát:
-         Mẹ mày, đây là ĐỰC rựa!
4/ Kẻ giàu tìm cách kết án Chúa để chạy tội.
            Tên phú hộ xin tổ phụ Abraham cho Ladarô hiện về răn dạy năm anh em hắn, không phải vì hắn có lòng thương muốn cứu anh em, nhưng đó chính là mánh lới hắn muốn tìm cách chạy tội, nếu tổ phụ Abraham nhận lời đề nghị này của hắn, chắc chắn hắn có cớ quy tội cho Chúa: Tôi nay bị khổ dưới Hỏa ngục là do lỗi của Chúa đã không cho người chết hiện về báo cho tôi, Ngài đã không làm mọi cách để giáo dục người ta. Tôi đây là nạn nhân!? Thực tế thì Chúa đã cho anh Ladarô, em của Matta và Maria thuộc gia đình giàu có sống lại, để với trải nghiệm dùng tiền của,người giàu mới biết mà dạy người khác (x. Ga 11). Nhưng người ta lại muốn giết Ladarô giàu có, chứ nào có ai muốn nghe người giàu sống lại dạy đâu!? (x. Ga 12,10).
            Mặt khác, nếu tổ phụ Abraham nhận lời phú hộ cho Ladarô nghèo khó sống lại về răn đời, thì người nghèo làm sao có kinh nghiệm dùng của để dạy người giàu? Và nếu chỉ nghe lời người chết về dạy, thì Chúa tự hạ giá lời các ngôn sứ thấp hơn lời kẻ chết sống lại sao? Do đó tổ phụ Abraham đã trả lời cho tên phú hộ: “Chúng đã có Môsê và các ngôn sứ, chúng phải nghe các ngài” (Lc 16,29: Tin Mừng). Vậy xưa tên phú hộ xin cho Ladarô nghèo sống lại để dạy người sống biết dùng tiền của, làm sao sánh bằng hôm nay ta đi dâng Lễ, được gặp chính Con Thiên Chúa Phục Sinh từ Trời đến dạy (x. Dt 1,2), nhưng liệu ta có nghe không?
            Vì thế thánh Phaolô cảnh giác chúng ta: “Nếu chúng ta cố tình phạm tội sau khi đã học biết sự thật, thì không còn hy lễ nào đền tội được nữa, mà chỉ còn phải sợ hãi đợi chờ cuộc phán xét và ngọn lửa nóng bừng thiêu huỷ các đối tượng của Thiên Chúa. Ai khinh thường luật Mô-sê, theo lời chứng của hai hay ba người, thì sẽ bị xử tử thẳng tay. Phương chi kẻ đã chà đạp Con Thiên Chúa, đã xúc phạm đến Máu Giao Ước đã thánh hiến mình và nhục mạ Thần Khí ban ân sủng, thì anh em thử nghĩ xem, kẻ ấy đáng chịu hình phạt ghê gớm hơn biết mấy! (Dt 10, 26-29).
II. NGƯỜI ĐẶT NIỀM TIN NƯƠNG TỰA NƠI CHÚA SẼ ĐƯỢC SỐNG HẠNH PHÚC.
            Đức Giêsu chúc phúc cho người nghèo đặt niềm tin nơi Thiên Chúa vì chỉ mong Nước Trời làm gia nghiệp (x. Mt 5,3). Họ nghèo vật chất nhưng lại giàu Lời Chúa, giàu lòng nhân ái, đó mới thực là nghèo giống Chúa Giêsu (x. 2Cr 8,9). Vì thế ngôn sứ Giêrêmia nói: “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa , và có Đức Chúa làm chỗ nương thân. Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái” (Gr 17,7-8). Rõ ràng ngôn sứ mô tả người đặt niềm tin nương tựa nơi Chúa là người đang thực hành lời kinh: “Ai vui thú với Lề Luật Chúa, nhẩm đi nhắc lại suốt đêm ngày, người ấy tựa cây trồng bên suối nước…” (Tv 1,2-3). Nhờ vậy mà được:
-         Chúa thương chúc phúc.
-         Hưởng Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
1/ Người nghèo được Chúa thương chúc phúc.
            Thực vậy, Chúa Giêsu không nói gì về công đức của anh Ladarô, vì chính Chúa đặt tên cho người nghèo khổ này là Ladarô có nghĩa là “người được Chúa thương xót”.
            Như vậy lý do chính người ta được cứu độ là do lòng thương xót của Chúa, đó mới gọi là ơn, nếu do việc ta làm thì đó là công. Bởi vậy ơn cứu độ được gọi là ơn nhưng không. Đúng với lời kinh ta đọc: “Ca tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi!” (Tv 146/145,1b: Đáp ca)
2/ Được hưởng Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
Đức Giêsu có ý lấy tên Ladarô đặt cho anh nghèo khổ này, chắc chắn Ngài muốn cho mọi người phải nhớ đến anh Ladarô em của hai chị Matta và Maria, đã chết thối bốn ngày được Ngài cho sống lại (x. Ga 11), là để thưởng công cho chị Maria chỉ để tâm nghe Lời Đức Giêsu, và chị Matta mải miết dọn tiệc thiết đãi Đức Giêsu bồi dưỡng nghị lực để đi phục vụ (x. Lc 10,38-42). Mà chính Đức Giêsu tự nhận mình sống tinh thần ngôn sứ Êlya và ngôn sứ Êlysê (x. Lc 4,25-27), thì Ngài không thể thua hai ông này:
-         Ngôn sứ Êlya cho con bà góa Sarepta sống lại, vì bà góa nghèo khó này chỉ có một chiếc bánh đã nhường cho ngôn sứ Êlya ăn (x. 1 V 17, 7t).
-         Ngôn sứ Êlysê cho con bà lớn thành Shunem sống lại, vì bà vẫn giúp ông có nơi trú ngụ (x. 2 V 4,18-37).
-         Kìa ông Giakêu lấy nửa gia tài chia sẻ liền được Đức Giêsu tuyên bố: “Cả nhà ông được cứu độ” (x. Lc 19,9), huống chi cả hai chị Matta và Maria, người thì để tâm nghe Lời Chúa, người thì lo dọn bàn thiết đãi Đức Giêsu, mà Ngài lại không cứu em họ khỏi chết hay sao?
Bởi đó, ơn cứu độ ta được trước nhất là do lòng thương xót của Chúa, thứ đến ta được hưởng nhờ Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
            Qua dụ ngôn phú hộ và Ladarô trên đây đã làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Giêrêmia: “Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được?Ta là Đức Chúa,Ta dò xét lòng người, thử thách mọi tâm can. Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm” (Gr 17,9-10).
            Do đó Hội Thánh mượn lời thánh Phaolô nói với Timôthê để khuyên chúng ta: “Hãy gắng trở nên người công chính, đạo đức, giàu lòng tin và lòng mến, hãy gắng sống nhẫn nại và hiền hoà. Anh hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, giành cho được sự sống đời đời; chính vì sự sống ấy, anh đã được Thiên Chúa kêu gọi, và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng. Trước mặt Thiên Chúa là Đấng ban sức sống cho mọi loài, và trước mặt Đức Kitô Giêsu là Đấng đã làm chứng trước toà tổng trấn Phongxiô Philatô bằng một lời tuyên xưng cao đẹp, tôi truyền cho anh: hãy tuân giữ điều răn của Chúa mà sống cho tinh tuyền, không chi đáng trách, cho đến ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, xuất hiện. Đấng sẽ cho Đức Kitô tỏ hiện vào đúng thời đúng buổi,là Chúa Tể vạn phúc vô song, là Vua các vua, Chúa các chúa. Chỉ mình Người là Đấng trường sinh bất tử,ngự trong ánh sáng siêu phàm, Đấng không một người nào đã thấy hay có thể thấy. Kính dâng Người danh dự và uy quyền đến muôn đời” (1Tm 6,11-16: Bài đọc II).
            Sau khi chúng ta tìm hiểu dụ ngôn phú hộ và Ladarô, điều cần chú ý hơn cả là: người giàu có về của cải mà không biết chia sẻ, chỉ ăn sướng mặc sang, lo cho bản thân, tội ấy còn nhẹ hơn loại “người nghèo của lại nghèo cả Chúa”, loại người này chẳng bao giờ đi tìm của nuôi linh hồn, dồn hết thì giờ vào việc tìm kiếm của cải vật chất để lo hưởng thụ, làm ít ăn nhiều, có tiền là tiêu phung phí vào việc ăn chơi vô bổ, chẳng bao giờ giúp ai được điều gì, thấy người giàu hơn mình thì bất mãn và trách Chúa bất công: đã cho kẻ vô đạo giàu hơn kẻ có đạo như mình! Loại nghèo này luôn mơ ước làm giàu, nhưng đời này vẫn nghèo vẫn khổ, chắc chắn đời sau khổ hơn nữa! Xuống Hỏa ngục còn bị tên phú hộ giàu của ngồi trên đầu!
            Ông Alfred Adler nói: “Kẻ nào không quan tâm tới người khác, chẳng những nó gặp nhiều khó khăn trong đời, mà còn là kẻ gây tai họa cho xã hội”.
THUỘC LÒNG.
Chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được.Vậy nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ. Còn những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại! (1Tm 6,7-9)
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh