AI DẠY GIÁO LÝ?
Không một nghệ nhân nào, dầu xuất sắc đến đâu, có thể so sánh với tác động của Chúa Giêsu được.
Một giáo sĩ điều khiển Hội Dòng Nữ Tu dạy giáo lý, ngày kia nói
với bà bề trên sở tại:
- Thưa bà, tôi nghĩ nên cho chị
X… nghỉ dạy giáo lý ít nhất là một năm.
Bà bề trên không đồng ý:
- Nhưng thưa Cha, Cha quá rõ.
Chị X… là người có biệt tài chỉ huy. Với tài khôn khéo, chị đã lôi kéo được các
trẻ khắp vùng ngoại ô đấy. Không cho chị ấy dạy giáo lý, tức là bỏ rơi một số lớn
thiếu nhi.
Vị giáo sĩ nầy liền đưa ra nhận xét:
- Tôi đã ngồi dự lớp giáo lý của
chị nầy dạy rồi. Chị làm cho thiếu nhi ham thích, nhưng bằng phương pháp quá nhân loại.
Sau một năm tập lại để được huấn
luyện kỹ về đời nội tâm hơn, chị đó sẽ thánh hoá bản thân, và nhờ lòng nhiệt
thành, nhờ tài khéo léo, sẽ thánh hoá thiếu nhi. Nhưng hiện tại, tôi dám chắc
chị ấy là trở lực cho tác dụng trực tiếp
của Chúa Giêsu nơi linh hồn các em đang sửa soạn rước lễ lần đầu.
Chắc bà lấy điều tôi yêu cầu
làm phiền lòng. Vậy được! Tôi dàn xếp thế nầy… Tôi biết chị N… là một linh hồn
có đời nội tâm khá, nhưng kém tài. Bà hãy xin Bề Trên Cả sai chị đó đến đây ít
lâu. Rồi mỗi giờ dạy giáo lý, cho chị X… đến dạy 15 phút để cho bà khỏi lo các
em bỏ học, sau đó, chị X… sẽ rút lui hoàn
toàn. Lúc đó, bà sẽ thấy các em biết cầu nguyện, ca
hát cách sốt sắng hơn nhiều. Sự cầm trí và vâng lời của chúng sẽ phản chiếu
tính cách siêu nhiên hơn. Đó là hàn thử biểu để đo lường.
Nửa tháng sau, bà bề trên cũng nghiệm thấy chị N… dạy giáo lý một
mình và số trẻ em lại đông hơn. Lúc nầy, chính Chúa Giêsu dạy giáo lý qua lời chị. Từ cặp mắt, cử chỉ, tính hiền lành, dịu dàng,
cho tới cách làm Dấu Thánh Giá, điệu giọng, tất cả đều phản chiếu Chúa Giêsu.
Chị X… có tài tô điểm, làm những gì buồn tẻ nhất thành ra vui vẻ.
Nhưng Chị N… còn đi xa hơn. Đành rằng chị vẫn cố gắng sửa soạn bài, cắt nghĩa
và giảng hết sức rõ rệt, nhưng bí quyết trổi vượt trong lời chị giảng bảo là
nhiệm cảm. Chính nhờ nhiệm cảm nầy, các linh hồn thấy mình được tiếp xúc với
Chúa Giêsu.
Trong lớp giáo lý của chị N…, có kém phần vui vẻ nhộn nhịp, ít
có những cái nhìn sửng sốt, ít sự say mê thường được gây nên do những bài diễn
thuyết vô cùng hấp dẫn của những nhà hùng biện hay là câu truyện rất cảm kích về
một cuộc chiến đấu gay go.
Trái lại, với một thái độ chăm chỉ, trầm tĩnh, các em thiếu nhi
ngồi trong lớp như ngồi trong thánh đường. Không cần áp dụng phương thế nhân loại
nào để giúp các em khỏi chia trí, chán nản nữa. Vậy ở giữa các em, phải chăng
có một sức hấp dẫn huyền nhiệm nào? Chúng tôi dám quả quyết đó là ảnh hưởng do
Chúa Giêsu trực tiếp gây ra. Vì một linh hồn nội tâm cắt nghĩa giáo lý, chính
là cái đàn huyền cầm vang âm thanh dưới ngón tay nhạc sĩ thần linh. Và không một
nghệ nhân nào, dầu xuất sắc đến đâu, có thể so sánh với tác động của Chúa Giêsu được. (x. Hồn Tông Đồ)
Khi người dạy giáo lý có đời
sống nội tâm, chính Chúa Giêsu hướng dẫn họ.
“A-pô-lô là gì? Phao-lô là gì? Đó là những tôi tớ đã giúp
cho anh em có đức tin, mỗi người đã làm theo khả năng Chúa ban. Tôi trồng, anh
A-pô-lô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Vì thế, kẻ trồng hay người
tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể.” (1Cr
3,5-7)
