Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

SỐNG HẠNH PHÚC

Can đảm nhận tình thế
không thay đổi được
Ông William H . Casselins thuật lại câu chuyện của ông như sau: “Ít lâu sau khi xung vào bộ đội canh phòng bờ biển, tôi bị đưa tới một nơi nguy hiểm nhất trên bờ Đại Tây Dương, lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải chất nổ. Bạn thử tưởng tượng xem: tôi, một thằng bán bánh Bích quy, mà coi việc vận tải các chất nổ! Chỉ nghĩ tới phải đứng giữa hang ngàn tấn thuốc nổ T. N. N . cũng đủ làm cho một anh bán bánh lạnh xương sống rồi. Người ta dạy tôi việc trong có hai ngày, mà những điều chỉ bảo đó lại càng làm cho tôi sợ hơn nữa. Không bao giờ tôi quên đươc hôm bắt đầu nhận việc. 
"Trời u ám và lạnh lẽo. Tôi nhận đươc lệnh giữa trời, trên đập đá ở tại bờ biển Bayonne. Lệnh rằng: tôi phải coi một bọn năm người phu khiêng chất nổ vào khoang thứ năm trong chiếc tàu của chúng tôi. Bọn đó lưng dài vai rộng, nhưng không biết chút gì về các chất nổ hết. Thế mà họ phải vận tải những thùng chứa một tấn thuốc nổ T. N. T. Bấy nhiêu chất nổ đủ làm văng chiếc tàu cũ kĩ của chúng tôi lên tận mây xanh. Họ dùng hai sợi dây cáp để đưa thùng xuống tàu. Tôi luôn luôn lẩm nhẩm: “Nếu một trong hai sợi dây đó tuột tay, đứt!”. Trời oi! Lúc đó tôi mới sợ làm sao! Tôi run lên.
Miệng tôi khô, chân tôi quỵ, tim đập thình thình. Nhưng tôi không trốn đâu được! Trốn tức là đào ngũ, là nhục nhã cho tôi và cha mẹ tôi, là bị xử bắn nữa. Cho nên tôi không dám trốn. Tôi phải ở lại. Mắt tôi không rời những người phu, thấy họ khiêng những thùng thuốc nổ hờ hững mà lạnh xương sống. Chỉ vô ý một chút , chiếc tàu sẽ nổ tung lên.
Sau hơn một giờ kinh hãi, tôi mới bắt đầu suy nghĩ một chút. Tôi tự nhủ: “Cứ cho là chiếc tàu này sẽ nổ tung lên, thì đã làm sao? Ta sẽ chết tức tốc, có hay trước gì đâu? Chết cách đó giản dị quá, ờ, còn hơn là chết vì ung thư nhiều. Thôi đừng điên nữa. Ở đời ai mà khỏi chết? Ta đã phải làm việc đó, không thì bị bắn, vậy sao không ráng thích nó đi”.
Tôi tự nhủ như vậy hàng giờ và bắt đầu thấy dễ chịu. Sau cùng, tôi bắt tôi phải nhận một tình thế không thể thay đổi được và nhờ vậy tôi thắng được sự lo lắng, sợ sệt.
Tôi ghi tâm bài học ấy. Bây giờ mỗi lần lo nghĩ một điều gì không thay đổi được, tôi nhún vai nói: “Hãy quên nó đi” và tôi thấy phương pháp ấy rất công hiệu.    
Lm. Đỗ Đình Tiệm & Lm. Phạm Minh Công