CN CHÚA CHIÊN LÀNH
MỘT TẤM LÒNG VĨ ĐẠI
René Belbenoit, một người tù khổ sai trên hòn đảo Quỷ thuộc nước Pháp, vượt ngục bằng một chiếc thuyền độc mộc của thổ dân. Sau khi băng qua hàng ngàn hải lý trên biển Antilles, đi bộ xuyên qua những cánh rừng rậm của châu Mỹ La tinh, ông đã thoát được đến Hoa Kỳ.

Trong sách có thuật lại một tình tiết đặc sắc. Đó là khi Marcel, người cầm đầu toán vượt ngục, ra lệnh cặp thuyền vào bờ, cạnh một trại tù bỏ hoang để nghỉ qua đêm.

Marcel vung mã tấu dọn sạch rong rêu trên cây thánh giá rồi trầm giọng bảo: “Linh mục Pierre đấy! Cũng là một tù nhân khổ sai như các cậu và tớ”.
Rồi anh chùng giọng xuống, như thì thầm: “Một sứ giả của Chúa!”
Rồi anh chùng giọng xuống, như thì thầm: “Một sứ giả của Chúa!”
Sau đó Marcel kể cho mọi người nghe chuyện anh ta gặp cha Pierre trên chuyến tàu chở tù nhân ra Guyane: “Thoạt tiên chúng tớ khinh tởm ông khi biết ông bị lưu đày vì đã nhẫn tâm giết một bà lão goá bụa cư ngụ cạnh nhà thờ, và gọi ông là ‘lão thầy tu lạc đạo”.
Nhưng thái độ của các tù nhân thay đổi dần dần vì ai cũng thấy ông lao động cật lực như mọi tù nhân và không bao giờ phàn nàn. Xong việc ông còn cố giúp những bạn tù thương tật khác.

Một hôm, người ta mang đến cho ông tên Groscaillou. Nằm dài trên chiếc cáng, coi hắn không còn tí gì là dáng dấp của con người. Vừa thấy ông mang ly sữa đến, hắn hốt hoảng "Không, không thể là cha Pierre"
- Anh biết tôi à? Cha Pierre dịu dàng hỏi.
- Con là Groscaillou, người làm vườn trong nhà thờ lúc trước, hắn đáp.
Cha nhìn hắn thật lâu trước khi thốt nên lời: "Khốn khổ cho anh. Chúa trừng phạt anh thật nghiêm khắc".
Bọn hủi xum xít quanh tấm lều đổ nát, háo hức lắng nghe. Giọng tên tội phạm thì thầm như từ cõi âm vọng lại:

- Không cần thiết đâu anh ạ! Hãy thành tâm khấn nguyện và anh sẽ được tha thứ. Cha từ tốn đáp.
Sáng hôm sau, các tù nhân bắt gặp thi thể Groscaillou ngoài bãi cát, bấp bênh theo triều sóng.
Sáu tháng trôi qua, khi quyết định tự do của cha được gởi đến thì đã quá muộn. Trước khi mất, cha mong sẽ được chôn trên đảo, giữa những người bất hạnh mà cha hằng chăm sóc. Chính những tên đại bàng đã kính cẩn an táng và dựng cho cha cây thánh giá này.
Marcel ngừng kể, đăm chiêu nhìn ngôi mộ đơn sơ ở bìa rừng rồi khẽ kết luận: “một tấm lòng vĩ đại”.