Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

Suy niệm hạnh thánh _ 15/12

Chân Phước MARY FRANCES SCHERVIER
(1819-1876)
Lm. Phêrô Nguyễn Ngọc Mỹ
Lược sử
Người phụ nữ này từng ao ước trở nên một nữ tu dòng Trappist, nhưng Thiên Chúa đã dẫn dắt ngài đến việc thành lập một tu hội cho các nữ tu chuyên lo việc chăm sóc bệnh nhân và người già ở Hoa Kỳ và khắp nơi trên thế giới.
Sinh trưởng trong một gia đình có thế giá ở Aix-la-Chapelle, nước Pháp, sau khi người mẹ từ trần cô Frances coi sóc gia đình, và nổi tiếng là người độ lượng với người nghèo. Vào năm 1844, cô gia nhập dòng Ba Phanxicô. Đến năm kế tiếp, cùng với bốn người cộng sự, cô thành lập một tu hội chuyên chăm sóc người nghèo. Năm 1851, tu hội Nữ Tu Nghèo Hèn của Thánh Phanxicô được đức giám mục địa phương chấp thuận thành lập; không bao lâu tu hội phát triển mau chóng. Tại Hoa Kỳ, tu hội được thành lập đầu tiên vào năm 1858.
Vào năm 1863, Mẹ Frances sang Hoa Kỳ để giúp các nữ tu chăm sóc các thương binh của cuộc Nội Chiến. Năm 1868, ngài lại sang Hoa Kỳ một lần nữa. Khi thầy Philip Hoever thiết lập tu hội Anh Em Nghèo Hèn của Thánh Phanxicô, thì đó là nhờ Mẹ Frances khuyến khích.
Khi Mẹ Frances từ trần, lúc ấy đã có khoảng 2.500 thành viên của tu hội trên khắp thế giới. Con số ngày càng gia tăng. Họ vẫn còn hoạt động trong các bệnh viện và trung tâm dưỡng lão ngày nay. Mẹ Frances được phong chân phước năm 1974.
Suy niệm 1: Ao ước
Frances từng ao ước trở nên một nữ tu dòng Trappist.
Niềm ao ước trở nên một nữ tu dòng của ngài đã bị sớm ngưng trệ ở lứa tuổi 13, do cái chết đột ngột của thân mẫu cũng như của hai người chị do bệnh lao vào năm 1832. Ngài buộc phải ở nhà để chăm sóc gia đình. Nhưng ngài không khuất phục số phận mà tiếp tục sống ơn gọi tu trì bằng việc chuyển hướng sang việc phục vụ cho các bệnh nhân và những người nghèo khổ. Lòng quảng đại và vị tha của ngài thật vô bờ như một nhận xét: hằng ngày cô bé mang mọi thứ trong nhà ra giúp người có nhu cầu.
Sau đó ngài gia nhập vào một tổ chức của giới nữ mang tên "Saint John's Kitchen" (Nhà bếp của Thánh Gioan) do cha xứ Istas thành lập nhằm chăm lo cho người nghèo. Để hỗ trợ công việc từ thiện bằng đời sống thiêng liêng như niềm ao ước về một nếp sống tu trì hằng âm ỉ trong lòng, vào năm 1844, ngài gia nhập dòng Ba Phanxicô. Từng bước từng bước một, Chúa quan phòng đang dẫn dắt ngài đi theo niềm khao khát chính đáng của ngài.
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con vững tin vào tình thương Chúa quan phòng để an tâm tiến bước theo Người.
Suy niệm 2: Thành lập
Frances thành lập một tu hội chuyên chăm sóc người nghèo.
Vào năm 1845, thân phụ ngài qua đời. Một người bạn đến thăm và ngỏ lời: Chúa muốn bạn rời bỏ gia đình mà sống cộng đoàn để cứu vớt các linh hồn cho Chúa và cứu giúp các bệnh nhân. Được ơn Chúa đánh động,  cùng với 4 thành viên là Catherine Daverkosen, Gertrude Frank, Joanna Bruchhans, and Catherine Lassen của dòng Ba Phanxicô, ngài được phép của cha phụ trách đến chung sống trong một căn nhà nhỏ, và ngài được chọn làm bề trên của cộng đoàn. Sinh hoạt mang tính tu trì như các nữ tu với các giờ phụng vụ, các bổn phận đối nội cũng như đối ngoại theo linh đạo phục vụ các bệnh nhân nghèo, thậm chí cả các gái điếm bị bệnh giang mai. Vào năm 1848, số thành viên đạt được con số 23.
Vào ngày 2.7.1851, cộng đoàn được đức giám mục địa phương chấp thuận thành lập, và ngày 12.8.1851, họ được mặc áo dòng và nhận được danh xưng tu hội Nữ Tu Nghèo Hèn của Thánh Phanxicô. Như thế một tu hội được ngài thành lập tại quê hương Đức Quốc của ngài. Ngoài ra vào năm 1858, một chi nhánh khác cũng được ngài thành lập tại Hoa kỳ, không kể vói sự hỗ trợ và động viên của ngài, Philip Hoever đã thành lập một tu hội Nam Tu Nghèo hèn của Thánh Phanxicô vào năm 1857 dành cho nam giới và nhằm phục vụ các trẻ mồ côi nam cũng như giáo dục giới trẻ thuộc tầng lớp ngèo khổ.
Người đau yếu, nghèo khổ và già nua thường bị nguy hiểm vì bị coi là thành phần "vô dụng" của xã hội, do đó họ bị quên lãng. Chúng ta cần noi gương Mẹ Frances nếu chúng ta tôn trọng phẩm giá và định mệnh của con người mà Thiên Chúa đã ban cho.
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con thể hiện tinh thần giáo Hội của người nghèo.
Suy niệm 3: Phát triển
Không bao lâu tu hội phát triển mau chóng.
Vào năm 1848, bệnh dịch tả kết hợp với bệnh đậu mùa bùng phát ở Aachen, một bệnh xá của thành phố được thiết lập và các nữ tu được mời đến sống và phục vụ như các y tá. Vào năm 1849, nhiều thành viên được tiếp nhận và đồng thời cũng được mời phụ trách một bệnh xá dành cho các bệnh nhân dịch tả ở Burtscheid. Vào năm 1850, họ xây một bệnh viện ở Dominican và đảm trách một bệnh viện ở Juelich. Vào năm 1851, một công trình được hoàn thành ở Bonn cũng như ở Aachen nhằm chăm sóc các tù nhân nữ. Vào năm 1852, hai nhà được dưng nên ở Cologne và một bệnh viện được mở ở Burtscheid. Tiếp đến nhiều công trình dần dần được thiết lập ở Ratingen, Mayence, Coblenz (854); Kaiserswerth, Crefeld, Euskirchen (1855); Eschweiler (1858); tolberg and Erfurt (1863)… Tính chung vào năm 1911, con số công trình lên đến 49 tại khắp Âu Châu.
Năm 1868, Mẹ Frances viết cho các nữ tu, nhắc nhở họ về lời của Ðức Kitô: "Các con là bạn hữu của Thầy nếu các con thi hành những gì Thầy truyền cho các con... Thầy ban các giới răn này là để các con yêu thương nhau" (Ga 15,14.17). Mẹ Frances viết tiếp: "Nếu chúng ta trung thành và hăng say thi hành điều này, chúng ta sẽ cảm nghiệm được chân lý của lời cha Thánh Phanxicô, là người đã nói rằng tình yêu làm vơi bớt mọi khó khăn và làm dịu ngọt mọi cay đắng. Cũng thế, chúng ta sẽ được hưởng những ơn lành mà Thánh Phanxicô đã hứa ban cho con cái của người, trong hiện tại cũng như tương lai, sau khi nhắc nhở họ hãy yêu thương nhau như người đã và đang yêu thương họ."
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nỗ lực tiếp nối các công trình từ thiện ấy để xoa dịu phần nào nỗi khổ đau của bao người.
Suy niệm 4: Hoa Kỳ
Tại Hoa Kỳ, tu hội được thành lập đầu tiên vào năm 1858.
Năm 1858 đánh dấu một thời điểm quan trọng trong việc phát triển của tu hội, và được mệnh danh là tu hội được gieo trồng tại Hoa Kỳ. Bà Sarah Peter, một tân tòng ở Cincinnati, nhận trách nhiệm của Đức Tổng Giám Mục mời các nữ tu người Đức đến giúp số người Đức túng thiếu cũng như các nữ tu Ai-len cho người nghèo Ai-len.
Mẹ Frances nhận lời và quyết định lập một nhà ở Cincinnati. Vào ngày 24.8.1858, Mẹ chọn 6 nữ tu và gởi đến Hoa Kỳ. Đến nơi, họ chú tâm chăm sóc các bệnh nhân. Vào tháng ba năm sau, cùng với 3 nữ tu từ âu Châu đến hiệp lực, họ khởi công xây một bệnh viện. Nhiều nữ tu từ nhà mẹ được gởi đến và vào năm 1860, họ thiết lập một nhà nhánh ở Covington, Ky.
Vào mùa xuân 1861, bà Peter dâng cúng nhà bà cho các nữ tu dùng làm nhà tập, từ đó tu hội phát triển nhanh chóng tại Tân Thế Giới. Nhiều bệnh viện lần lượt được hoàn thành trong các thành phố của Hoa Kỳ: Cincinnati (1858); Covington, Ky. (1860); Columbus, O. (1862); Hoboken, N. J. (1863); Jersey City, N. J. (1864); Brooklyn, N. Y. (1864); 5th St., N. Y. City (1865); Quincy, Ill. (1866); Newark, N. J. (1867); Dayton, O. (1878); N. Y. City (1882); Kansas City, Kan. (1887); Fairmount, Cin., 0. (1888); Columbus, O. (1891); 142nd St., N. Y. City(1906). Vào năm 1896 nhà tập được chuyển đến Hartwell, O., nơi mà tu hội có được một tu viện rộng lớn với nhà nguyện, đất đai và cũng là trung tâm sinh hoạt của lãnh thổ Hoa Kỳ.
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp cho các tu hội có được nhiều mạnh thường quân hỗ trợ công việc từ thiện của họ.
Suy niệm 5: Di sản
Khi Mẹ Frances từ trần, lúc ấy đã có khoảng 2.500 thành viên của tu hội trên khắp thế giới. Con số ngày càng gia tăng. Họ vẫn còn hoạt động trong các bệnh viện và trung tâm dưỡng lão ngày nay.
Khi Mẹ frances qua đời, tu hội có được 2.500 thành viên ở khắp nơi. Số lượng càng gia tăng cho đến năm 1970, khi đạt đến đỉnh cao thì, như nhiều tu hội khác, một bóng đen của sự sa sút dần dần bao phủ.
Thật ra, một biểu hiện đã hé mở từ năm 1959. Tu hội nhánh ở Hoa Kỳ xin tách ra khỏi nhà mẹ ở Đức để trở thành một tu hội độc lập với danh xưng Các Nữ Tu Phanxicô của Người Nghèo. Họ có 4 cộng đoàn lớn ở Brooklyn, New York. Họ vẫn tiếp tục dấn thân phục vụ bệnh viện và nhà dưỡng lão ở Walden, New York, nhưng đã chuyển giao quyền sở hữu về thể chế cho các tổ chức khác. Tuy nhiên Ngôi Nhà và Bệnh Viện được các nữ tu nguyên thủy xây dựng thì vẫn còn duy trì danh tánh của Mẹ Frances. Hiện nay tu hội này đi theo đường hướng chăm sóc sức khoẻ, mục vụ và công tác xã hội.
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con hết mình chu toàn bổn phận và phạm vi vủa chính mình, còn tương lai thì hãy dành cho Chúa (1Cr 3,5-9).
Suy niệm 6: Phong chân phước
Mẹ Frances được phong chân phước năm 1974.
Mẹ Frances Schervier qua đời tại Aachen, Đức vào ngày 14.12.1876. Tiến trình phong thánh được khởi sự (1934). Đức Phaolô VI công bố Mẹ là Đấng Đáng Kính (30.1.1969). Phép lạ chữa lành bệnh cho ông Ludwig Braun nhờ lời cầu bàu của Mẹ được xác nhận (18.10.1973) nên được Đức Phaolô VI phong lên Bậc Chân Phước tại Rô Ma (28.4.1974).
Một phép lạ chữa lành bệnh xuất huyết của ông Thomas Siemers được nêu lên. Ba bác sĩ nghiên cứu và một trong ba phát biểu đó là một sự can thiệp thần linh (3.1989). Án phong Hiển Thánh được Bề Trên tu hội Các Nữ Tu Phanxicô của Người Nghèo là Nữ Tu Tiziana Merletti, S.F.P. và Mẹ Tổng Quyền của tu hội Nữ Tu Nghèo Hèn của Thánh Phanxicô là Nữ Tu Katharina Maria Finken, S.P.S.F. trình lên Rô Ma để xin tiếp tục (16.7.2008). Cấp Giáo Phận ở Cincinnati, Ohio được lệnh tiến hành việc điều tra trường hợp của ông Thomas Siemers (17.4.2009) và xác nhận đúng (14.12.2009). Các tài liệu có giá trị pháp lý này của Giáo phận được xem xét tại Rô Ma (17.3.2010) và chưa có kết luận.
* Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con học lấy tính cách nghiêm túc và thận trọng của Giáo Hội trong cách làm việc.

Không có nhận xét nào: