Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Lời Chúa cntn 11b _ công trình của tình yêu

CÔNG TRÌNH CỦA TÌNH YÊU
Tình yêu hết sức cao cả mà vẫn rất bình thường, đầy sức mạnh trong những việc nhỏ bé.
Lm. HK
Sau những tháng năm làm đầy tớ cho một gia đình quý tộc, Sophie Berdanska phải thất nghiệp đói rách, lang thang... Ngày kia gia đình Merston, một gia đình Do Thái thuê nàng về chăm sóc cho mấy đứa trẻ trong nhà họ. Ngay hôm đầu tiên, khi biết được Sophie là người Công giáo, ông chủ đặt điều kiện là "nàng không được giảng đạo" cho con cái của ông. Sophie nhận lời. Và chiều hôm ấy, lúc còn lại một mình trong phòng, nàng lấy một mảnh giấy nhỏ, viết một giòng chữ, xếp lại và bỏ vào huy chương cha nàng để lại rồi mang vào cổ. Lũ trẻ trong nhà nhiều lần đòi Sophie cho coi chiếc huy chương ấy, nhưng Sophie nhất định không cho: Bí mật của đời cô mà!
Dưới sự chăm sóc chỉ bảo của Sophie, lũ trẻ trong gia đình Merston càng ngày càng nên nhu mì, ngoan ngoãn. Cuộc sống đang trôi qua lặng lẽ thì một hôm, họa tai dồn dập xảy tới: Bé Naim đau nặng cả nhà cuống quít đưa bé đi bệnh viện. Sophie tình nguyện túc trực ngày đêm ở đó. Rồi thêm hai đứa nữa cũng ngã bệnh. Gánh đã nặng lại càng nặng thêm trên đôi vai Sophie. Tuy nhiên, nàng vẫn tận tình phục vụ cách vui vẻ, cho đến khi ba đứa nhỏ trở lại bình thường. Nhưng rồi một hôm, kết quả của những ngày lao nhọc thức khuya, dậy sớm: Sophie ngã bệnh và từ trần.
Hai năm trôi qua. Hôm nay là ngày giỗ của Sophie Berdanska. Người ta thấy cả gia đình Merston dậy sớm và cùng nhau đến một nhà thờ Công giáo dự Thánh lễ... Phải chăng là phép lạ?
Không! Sau khi Sophie đã mất được ít lâu, lúc tình cờ mở chiếc huy chương của nàng mà tụi trẻ đã vất lăn lóc từ lâu trong một xó, ông Merston rút ra được một mảnh giấy trên có ghi dòng chữ: "Khi người ta cấm tôi nói về đạo của tôi, tôi quyết sống đạo tôi trước mặt họ như một chứng tích hùng hồn". Ông hết sức bàng hoàng cảm phục. Rồi gia đình của ông cũng thế. Và sau đó, tất cả mọi người đến nhà thờ xin nhận lãnh Bí tích Rửa tội.
Hôm nay, họ đang trên đường đến nhà thờ dự lễ giỗ lần thứ hai của Sophie Berdanska, vị tông đồ trẻ đã mang Tin Mừng đến cho họ bằng một cuộc sống âm thầm, nhưng chan chứa tình yêu, bác ái. (Những người lữ hành trên đường hy vọng)
Dụ ngôn hạt cải Chúa Giêsu kể cho thấy Nước Thiên Chúa là chuyện xảy ra ngay trong cuộc sống này - chuyện một người vãi hạt giống xuống đất, mà vẫn là chuyện thuộc về trời cao, vì hạt giống “nẩy mầm và mọc lên bằng cách nào thì người ấy không biết.” Đó là chuyện về ơn cứu độ, công trình của tình yêu.
Ai cũng thấy tình yêu là chuyện của mỗi người, nhưng cũng là chuyện của trời cao vì tình yêu là sự sống của Thiên Chúa. Tình yêu có sức mạnh kỳ diệu đưa mỗi người vươn lên ngay trong cuộc sống có thể rất tầm thường của mình: “Như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng.”
Bằng một câu nói đơn giản, thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã khéo léo cho thấy tình yêu hết sức cao cả mà vẫn rất bình thường, đầy sức mạnh trong những việc nhỏ bé, “Nhặt một cái rác vì lòng yêu mến cũng có thể cứu được một linh hồn.”
Đó cũng là lời mời gọi Chúa muốn gửi đến tôi hôm nay trong dụ ngôn hạt cải.

Không có nhận xét nào: