Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Lời Chúa cnmc 1b _ phòng bệnh hơn chữa bệnh

PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH
Hãy đề phòng ngay từ ban đầu, tìm phương trị liệu cho sớm, vì càng để lâu, sự dữ càng tăng thêm. (Ovid: de remed. 11,91).  
Lm. Giuse Đỗ Đình Tiệm
"Chúa Giêsu vào hoang địa, và người ở đó suốt 40 đêm ngày, chịu Satan cám dỗ" (Mc. 1,12).
Chúa Giêsu, khi mặc lấy bản tính nhân loại, đã bị cám dỗ, để nhắc nhở mỗi người chúng ta bao lâu còn sống trên đời, chúng ta không thể nào thoát được gian nan và cám dỗ. Do đó sách Gióp có câu: “Cả cuộc đời con người trên mặt đất là bị cám dỗ" (Gióp 7,1). Nhưng chúng ta cần phải nhớ rằng: chính cơn cám dỗ, chính dịp tôi sẽ thử thách ý chí chúng ta. Được công hay mắc tội cũng là do có cám dỗ, có dịp tội và biết chống trả, biết xa lánh, hoặc không chịu chống trả, không chịu xa lánh. Nếu chúng ta biết xa lánh dịp tội, biết chống trả cơn cám dỗ, ta sẽ lập được nhiều công phúc.
Đạo chúng ta chẳng những khuyên và bắt xa tránh tội lỗi, mà còn bắt xa cả dịp tội (hoàn cảnh đưa tới tội lỗi). Vì gần dịp tội thì sớm muộn chúng ta cũng lỗi phạm. Tâm lý con người bao giờ cũng từ từ, và những đam mê, dục tình của ta cũng từ từ trở thành mạnh mẽ... Lúc đầu ta dễ thấy những đam mê đó, nhưng một khi ta không chịu dứt khoát, cứ lân la, và ngờ là mình đủ sức tự chủ, thì sẽ tới một lúc ta không còn dùng ý chỉ để tự chủ được nữa, và dục vọng sẽ choán hết con người chúng ta, chi phối mọi hành động ta. Để nói lên sức mạnh của đam mê, của dục vọng. Diêu Dung đã tạo nên câu truyện sau đây:
Ở núi Phong Khê, đất Thục, có giống đười ươi mặt như mặt người, biết cười, biết nói. Máu nó dùng để nhuộm màu không bao giờ phai. Nên người từ lừa bắt nó. Tính đười ươi thích uống rượu, thích đi guốc. Người ta biết thế, đem rượu và guốc ra bầy la liệt ở quãng đồng không, rồi đi nấp một chỗ. Đười ươi ngửi hơi rượu, kéo nhau ra thấy rượu, thấy guốc, biết rằng người ta dử mình, bèn chửi rủa người lập mưu đánh bẫy, nói thậm tệ đến cả ông cha người ấy. Đoạn bảo nhau đi, lẩm nhẩm nói: “Chớ có mắc mưu cái loài khốn nạn chực hại mình..."
Song đã đi mà vẫn ngoảnh lại, rồi lại bảo nhau rằng: “Ta thử nếm xem, tưởng không hại gì."
Tay châm miệng mút, bén mùi làm mãi, thành say sưa mờ mịt, quên cả lời khôn lẽ phải bấy lâu gìn giữ, chếnh choáng nghiêng ngả, nói nói, cười cười, chân đưa vào guốc thất thểu đi... Người nấp bấy giờ đổ ra, thì đười ươi lảo đảo chạy, con ngả nghiêng, con ngã ngửa, người ta bắt sạch không sót con nào !
Con người chúng ta cũng sẽ trở thành ngu đại như lũ đười ươi trên đây, nếu ta không chịu đứt khoát với dịp tội, với cơn cám dỗ vừa đến, mà cứ chần chừ, ngờ mình đủ sức kháng cự.
Khi bàn về cơm cám dỗ, sách gương Chúa Giêsu đã trưng ra hai câu thơ của Ovid, một thi sĩ La Mã sống cách chúng ta hơn 2000 năm:
Hãy đề phòng ngay từ ban đầu, tìm phương trị liệu cho sớm, vì càng để lâu, sự dữ càng tăng thêm. (Ovid: de remed. 11,91). Một thân cây bị lung lay: phải tìm cách chống vội, để cho cây đã bật rễ, bị đổ xuống, lúc đó mới chống, thì đã quá muộn.
Thánh kinh cho ta biết Samson là một người thật khỏe mạnh: đôi tay của ông đã xé xác sư tử... Một người khỏe mạnh như thế, nhưng đã qua những thất bại ê chề, chỉ vì không dứt khoát xa tránh dịp tội, xa tránh sự quyến dũ của phái đẹp.
Lần thất bại I: Khi ông ra câu đố cho các thanh niên Philitinh, các thanh niên này chịu không giải đáp được và các thanh niên đã lập kế bắt vị hôn thê của Samson phải hỏi Samson cho kỳ được lời giải đáp. Lúc đầu Samson cương quyết giữ bí mật, nhưng rồi cứ để cho vị hôn thê nài nẵng, dỗ dành, và sau cùng không còn giữ được lòng cương quyết nữa, mà đã phải nói lời giải đáp cho vị hôn thê biết.
Lần thất bại II: Ông quyết định không tỏ cho Đalila biết bí quyết sức khỏe của ông, nhưng quyết định này cũng trở thành vô ích, vì Samson không dứt khoát xa lánh Đalila, mà cứ chần chừ sống bên nàng. Sự chần chừ này đã đưa ông đến thất bại thê thảm: Khi Samson đã thổ lộ cho Đalila biết sức mạnh của ông hệ tại mớ tóc dài của ông, ông đã bị cắt tóc, bị nộp cho Philitinh, bị khoét mắt, bị tống ngục.
Muốn sống trong sạch, theo ý Chúa: Chúng ta hãy đề phòng ngay từ ban đầu, dứt khoát với dịp tội, dứt khoát với các cơn cám dỗ.
Trong mùa chay thánh, chẳng những Giáo Hội nhắc ta phải chống giả các cơn cám dỗ đam mê, dục vọng mà còn lưu ý ta tới việc cầu nguyện, sám hối hy sinh. Hy sinh để cải tạo đời sống, để lập công đền tội, mà hy sinh còn để cầu xin Chúa cho những người tội lỗi ăn năn trở về với Chúa.
Ta hy sinh bằng những việc tự ý đặt ra cho mình, như bớt một lời nói, một cái nhìn, một miếng ăn, mà còn cố gắng hy sinh chịu đựng mọi điều Chúa gửi đến cho ta: thời tiết, hoàn cảnh, những cái trái ý do người chung quanh gây ra, chịu đựng chính con người của ta: bệnh tật, các cơn cám dỗ, những nỗi buồn phiền, thất bại, những khuyết điểm của ta. Ta hy sinh cầu cho người tội lỗi trở về cùng Chúa. Chúa muốn thế, để ta góp công vào việc cứu chuộc. Nhiều người bỏ xưng tội lâu năm, đã tới tòa cáo giải trong mùa chay thánh, do lời cầu xin, hy sinh của những người âm thầm sống trong cuộc đời mai ẩn.
Chúng ta là những chi thể nhiệm thể Chúa Kitô, trong nhiệm thể này, hằng ngày ta được hưởng nhờ lời cầu xin và hy sinh của những tâm hồn và những chi thể thánh thiện. Đồng thời nhiệm vụ của ta cũng phải góp lời cầu nguyện và hy sinh để nuôi dưỡng những chi thể khác.
Chỉ tới lúc ta bỏ cõi đời này, ta mới thấy giá trị đích thực, lớn lao của việc ta đã chịu khó cầu nguyện và hy sinh cho những người khác.
Đề tựa của Lm. HK

Không có nhận xét nào: