Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 2 mùa vọng

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 2 – MÙA VỌNG
Is 48, 17-19; Mt 11, 16-19
BÀI ĐỌC: Is 48, 17-19
17 Đức Chúa , Đấng cứu chuộc ngươi, Đức Thánh của Ít-ra-en, phán thế này: Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, Đấng dạy ngươi những điều bổ ích, Đấng hướng dẫn ngươi trên đường ngươi đi. 18 Giả như ngươi lưu ý đến mệnh lệnh của Ta, thì sự bình an của ngươi sẽ chan chứa như dòng sông, sự công chính của ngươi sẽ dạt dào như sóng biển. 19 Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát, con cái ngươi sinh ra sẽ hằng hà sa số; tên tuổi ngươi sẽ chẳng bao giờ bị huỷ diệt, chẳng bao giờ bị xoá bỏ khỏi mắt Ta.
ĐÁP CA: Tv 1
Đ. Lạy Chúa, ai theo Ngài sẽ nhận được ánh sáng ban sự sống. (x Ga 8, 12)
1 Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, 2 nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày.
3 Người ấy tựa cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ. Người như thế làm chi cũng sẽ thành.
4 Ác nhân đâu được vậy: chúng khác nào vỏ trấu gió thổi bay. 6 Vì Chúa hằng che chở nẻo đường người công chính, còn đường lối ác nhân đưa tới chỗ diệt vong.
TUNG HÔ TIN MỪNG:
Hall-Hall: Người ngự đến, anh em hãy ra nghênh đón Người; chính Người là Hoàng Tử bình an. Hall.
TIN MỪNG: Mt 11, 16-19
16 Khi ấy, Đức Giê-su nói với đám đông rằng: “Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, 17 và nói: "Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không đấm ngực khóc than.” 18 Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: "Ông ta bị quỷ ám.”19 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: "Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.”

ĐƯỢC CỨU ĐỘ BỞI LÒNG MẾN
Trong Tin Mừng hôm nay (Mt 11, 16-19), Đức Giêsu trách nhiều kẻ thờ ơ lãnh đạm đối với việc Nước Thiên Chúa, chúng coi việc Đức Giêsu như trẻ con đùa giỡn với nhau: “Tụi tôi thổi sáo, sao các bạn không nhảy múa; chúng tôi hát bài đưa đám, sao các bạn không đấm ngực than khóc” (Mt 11, 17: Tin Mừng).
Những kẻ thờ ơ lãnh đạm đối với chân lý, thì đánh giá người khác theo thiên kiến của mình. Ví như người cao thì chê kẻ lùn: “Nhất lé, nhì lùn tam hô, tứ sún”; kẻ lùn thì chê người cao: “Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”. Thực vậy, nhiều người Do Thái thấy ông Gioan Tẩy Giả không ăn uống, thì nói: “Ông ta bị quỷ ám!” (Mt 11, 18: Tin Mừng) Chứ họ không nhận ra đó là dấu ông kêu gọi mọi người hãy ăn chay, hãm mình, sám hối tội lỗi và chia sẻ của cải cho đồng loại để đón Đấng Cứu Thế đến; còn Đức Giêsu đến ăn uống như mọi người, thì chúng lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với phường tội lỗi” (Mt 11, 19: Tin Mừng). Chứ chúng không nhận ra đó là dấu Chúa loan báo Tin Mừng cứu độ: Đấng được Chúa Cha sai đến cứu muôn dân, Ngài đang ở giữa mọi người, Ngài đồng bàn với hết mọi loại người, là dấu Ngài đang thực hiện cuộc giao hòa giữa phàm nhân tội lỗi với Thiên Chúa Tình Yêu.
Vậy chỉ những ai có lòng mến mới đón nhận được Đấng Cứu Độ. Ngài mở trí cho hiểu và giúp thi hành Lời Ngài dạy: “Ai mến Ta, thì giữ Lời Ta, và Cha Ta sẽ yêu mến nó, và Chúng Ta sẽ đến với nó và sẽ đặt chỗ ở nơi mình nó” (Ga 14, 23).
Người đời thường nói: “Vô tri bất mộ”, có nghĩa là không hiểu biết thì không yêu mến; đối với Đức Giêsu thì ngược lại: “Vô mộ bất tri”, có nghĩa là không yêu mến Ngài, thì không hiểu, không thực hành Lời Ngài dạy. Bởi vậy, Chúa phán thế này: “Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, Đấng dạy ngươi những điều bổ ích, Đấng hướng dẫn ngươi trên đường ngươi đi. Giả như ngươi lưu ý đến mệnh lệnh của Ta, thì sự bình an của ngươi sẽ chan chứa như dòng sông, sự công chính của ngươi sẽ dạt dào như sóng biển. Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát, con cái ngươi sinh ra sẽ hằng hà sa số; tên tuổi ngươi sẽ chẳng bao giờ bị huỷ diệt, chẳng bao giờ bị xoá bỏ khỏi mắt Ta.” (Is 48, 17-19: Bài đọc).
Thánh Phaolô trong đời phục vụ, ông cũng phải dựa vào sức mạnh của tình yêu: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5, 14). Bởi thế thánh Augustin nói: “Con người được lôi kéo đến cùng Đức Kitô khi lấy làm vui sướng, vì yêu mến sự thật, vui sướng vì được hạnh phúc, vui sướng vì đức công chính, vui sướng vì sự sống đời đời: Tất cả là Đức Kitô.
 Vậy phải chăng các giác quan của thân xác, có những thích thú của chúng, mà tâm hồn lại không được có những thích thú của mình ư? Nếu tâm hồn không có những thích thú của mình, thì tại sao lại nói:Phàm nhân tìm bóng Ngài trú ẩn, họ được no say yến tiệc Nhà Ngài, nơi suối hoan lạc Ngài cho hưởng thỏa thuê, Ngài quả là nguồn sống, nhờ ánh sáng của Ngài, chúng con được nhìn thấy ánh sáng”.
 Hãy cho tôi một người biết yêu mến, người ấy sẽ cảm nhận được điều tôi nói. Hãy cho tôi một người đang khao khát, hãy cho tôi một người đang đói, hãy cho tôi một người đang dẫn bước trong cuộc lữ hành cô đơn và đang mong mỏi khao khát tới nguồn suối quê hương vĩnh cửu. Hãy cho tôi một người như thế, người ấy sẽ hiểu được tôi muốn nói gì. Còn nếu tôi nói với một kẻ lạnh lùng, người ấy sẽ không hiểu được điều tôi nói, họ chỉ chép miệng: “Nói gì vậy?”
 Giơ cành lá xanh cho con chiên, bạn sẽ lôi kéo được nó. Chìa hạt dẻ cho đứa trẻ con, nó sẽ bị lôi kéo. Bị lôi kéo đi đâu nó chạy tới đó. Nó bị lôi kéo vì nó yêu thích, nó bị lôi kéo mà thân xác không hề hấn gì; nó bị lôi kéo vì lòng nó yêu mến, vương vấn. Vậy nếu những ai vui sướng, thích thú trần gian như vừa kể trên, còn có sức lôi kéo khi được bày tỏ ra trước mắt những người yêu thích nó, đúng như câu nói: “Ai mà chẳng bị điều mình yêu thích lôi kéo”, thì không lẽ Đức Kitô là Đấng đã được Chúa Cha mạc khải lại không có sức lôi kéo sao? Thử hỏi khát vọng mãnh liệt nhất của linh hồn lại không phải là chân lý hay sao? Nếu vậy, linh hồn phải có một thứ miệng biết thèm ăn, một thứ cổ họng lành mạnh để nhận ra cái gì là thật, vì điều linh hồn muốn ăn, muốn uống, đó là Đức Khôn Ngoan, là sự sống vĩnh cửu”.
Trong một thị kiến Chúa tỏ cho ông Gioan: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta.” (Kh 3, 20). Ai sẵn sàng mở cửa lòng đón Ngài phải là người có tâm hồn khao khát chân lý, như ngôn sứ Isaia thốt lên: “Hồn chúng con khát vọng Thánh Danh và ước mong tưởng nhớ đến Ngài. Suốt đêm trường, hồn con khao khát Chúa, trong thâm tâm, những kiếm tìm khắc khoải. Khi Chúa thực thi quyết định của mình khắp năm châu, người bốn bể học biết đường công chính. Lạy Đức Chúa, Ngài cho chúng con được an cư lạc nghiệp, vì hết mọi việc chúng con làm đều do Ngài thực hiện cho chúng con.” (Is 26, 8b-9. 12).
Vì thế triết gia Kierkegaard nói: “Mọi vấn đề ăn thua với cuộc sống hệ tại lòng yêu mến, tìm hiểu về vấn đề gì mà không yêu mến, thì không biết gì cả!”
Thánh Tôma Tiến sĩ nói: “Người trí thức có ba việc phải làm là học điều mình tin, hiểu điều mình yêu và mến việc mình làm”.
Thánh Augustin nói: “Ở đâu có tình yêu, ở đấy hết khó nhọc, giả như có khó nhọc lại yêu chính sự khó nhọc đó”.
Thánh Gioan Maria Vianey nói: “Thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến”.
Thánh Phaolô nhấn mạnh: “Mọi sự sẽ qua đi, chỉ có Đức Mến tồn tại muôn đời” (1Cr 13, 13).
Cuộc đời phục vụ của Đức Giêsu luôn bị thúc đẩy bởi lòng mến, lòng mến ấy đã bộc lộ qua hai lần Ngài nói: “Tôi khát”:
1.      Bắt đầu cuộc đời lên đường đi rao giảng Lời khắp nơi, Ngài ngồi bên bờ giếng Giacob nói với người phụ nữ miền Samari: “Tôi khát, chị có nước cho tôi uống?” Rồi Ngài giải thích cho chị: “Ai uống nước giếng này còn phải khát, nước của tôi ban ai uống không bao giờ còn phải khát” (x Ga 4).
2.      Khi lập Bí tích Thánh Thể, Đức Giêsu nói: “Thầy những khao khát ăn lễ Vượt Qua này với chúng con” (Lc 22, 15-16)
3.      Cuối đời phục vụ, khi bị treo trên thập giá, Ngài lại thốt lên: “Tôi khát” (Ga 19, 28).
Như thế suốt đời phục vụ của Đức Giêsu lúc nào Ngài cũng “khát”. Có người đến dự tiệc ThánhThể để được đồng hóa với Ngài, đó là người “khôn Ngoan đã được chứng minh bằng hành động” (x Mt 11, 19b: Tin Mừng). Ai yêu mến đến với Đức Giêsu, thì phải học hỏi Lời của Ngài, đó là “khởi điểm đích thực của Đức Khôn Ngoan” (Kn 6, 17). Và cũng bởi nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài, mà Ngài lại cho chúng ta biết đói khát Chân Lý, như Chúa đã dùng miệng ngôn sứ Amos nói: “Ta sẽ gieo đói khát trên xứ này, không phải vì đói bánh ăn, cũng không phải vì khát nước uống, mà là đói khát được nghe Lời Chúa” (Am 8, 11).
Ai khát Chúa, “hãy ra nghênh đón Người, chính Người là Hoàng Tử bình an” (Tung Hô Tin Mừng). Và “ai theo Chúa sẽ được ánh sáng ban sự sống” (Ga 8, 12: Đáp ca).
THUỘC LÒNG
Khởi điểm đích thực nhất của Đức Khôn Ngoan là thực lòng ham muốn học hỏi (Kn 6, 17).
Ai không đếm xỉa đến việc nhận biết Thiên Chúa, Thiên Chúa để cho trí não ngông cuồng của nó làm điều bất xứng (Rm 1, 28).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH