Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 32 thường niên

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
2 Ga 4-9; Lc 17, 26-37
BÀI ĐỌC: 2 Ga 4-9
4 Thưa Bà là người được Thiên Chúa tuyển chọn, tôi rất vui mừng vì đã gặp thấy trong số con cái của Bà, những người sống trong sự thật, đúng như điều răn chúng ta đã nhận được từ Chúa Cha. 5 Thưa Bà, bây giờ tôi xin Bà điều này - đây không phải là một điều răn mới tôi viết ra, nhưng là điều răn chúng ta đã có từ lúc khởi đầu - đó là: chúng ta phải yêu thương nhau. 6 Yêu thương là sống theo các điều răn của Thiên Chúa. Như anh em đã được nghe từ lúc khởi đầu, điều răn này là: anh em phải sống trong tình thương.
7 Vì có nhiều người mê hoặc đã lan tràn khắp thế gian, họ là những kẻ không tuyên xưng Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đã đến và trở nên người phàm. Đó là kẻ mê hoặc và là tên Phản Ki-tô. 8 Anh em phải coi chừng để khỏi đánh mất những gì anh em đã làm được, nhưng để lãnh đầy đủ phần thưởng. 9 Phàm ai đi quá xa, không ở lại trong giáo huấn của Đức Ki-tô, thì không có Thiên Chúa. Còn ai ở lại trong giáo huấn, thì người ấy có Chúa Cha và Chúa Con.
ĐÁP CA: Tv 118
Đ. Hạnh phúc thay người noi theo Luật pháp Chúa Trời. (c 1b)
1 Hạnh phúc thay ai sống đời hoàn thiện, biết noi theo luật pháp CHÚA TRỜI 2 Hạnh phúc thay kẻ tuân hành ý Chúa, hết lòng hết dạ kiếm tìm Người.
10 Lạy Chúa, con hết dạ kiếm tìm Ngài, xin chớ để con làm sai mệnh lệnh Chúa. 11 Lời Chúa hứa, lòng con ấp ủ, để chẳng bao giờ bội nghĩa bất trung.
17 Xin tỏ lòng nhân hậu cùng tôi tớ Chúa đây để con được sống và tuân giữ lời Ngài. 18 Xin mở mắt cho con nhìn thấy luật pháp Ngài kỳ diệu biết bao.
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 21, 28
Hall-Hall: Anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc. Hall.
TIN MỪNG: Lc 17, 26-37
26 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Và cũng như thời ông Nô-ê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy. 27 Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu, và nạn hồng thủy ập tới, tiêu diệt tất cả. 28 Sự việc cũng xảy ra giống như vậy trong thời ông Lót: thiên hạ ăn uống, mua bán, trồng trọt, xây cất. 29 Nhưng ngày ông Lót ra khỏi Xơ-đôm, thì Thiên Chúa khiến mưa lửa và diêm sinh từ trời đổ xuống tiêu diệt tất cả. 30 Sự việc cũng sẽ xảy ra như thế, ngày Con Người được mạc khải.
31 "Ngày ấy, ai ở trên sân thượng mà đồ đạc ở dưới nhà, thì đừng xuống lấy. Cũng vậy, ai ở ngoài đồng thì đừng quay trở lại. 32 Hãy nhớ chuyện vợ ông Lót. 33 Ai tìm cách giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình, thì sẽ bảo tồn được mạng sống. 34 Thầy nói cho anh em biết: đêm ấy, hai người đang nằm chung một giường, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại. 35 Hai người đàn bà đang cùng nhau xay bột, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại. 36 Hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại.”37 Các môn đệ lên tiếng hỏi Đức Giê-su: "Thưa Thầy, ở đâu vậy? " Người nói với các ông: "Xác nằm đâu, diều hâu tụ đó.”

            MẦU NHIỆM NƯỚC THIÊN CHÚA
            Muốn sống mầu nhiệm Nước Thiên Chúa, ta phải tìm hiểu:
-         Nước Thiên Chúa trong thời hiện tại.
-         Nước Thiên Chúa trong thời cánh chung.
-         Sống hòa nhập trong Nước Thiên Chúa.
I. NƯỚC THIÊN CHÚA TRONG THỜI HIỆN TẠI
Tin Mừng hôm nay (Lc 17, 26-37), Chúa Giêsu nhắc đến ba biến cố: Lụt Hồng thủy thời ông Noe, thành Sôđôm bị lửa thiêu rụi và nước Do Thái bị đế quốc Roma xóa tên trên bản đồ thế giới vào năm 70.
1/ Lụt Hồng thủy. Nước phủ khắp mặt đất, tiêu diệt kỳ công Chúa tạo dựng trên trái đất, trừ 8 người trong gia đình ông Noe và các sinh vật được ông đưa vào tầu (x. St 7; Lc 17, 26-27: Tin Mừng), mạc khải này tiên báo Chúa muốn cả loài người phải được lãnh Bí tích Thánh Tẩy bằng nước (x. Ga 3) mà vào Hội Thánh là Tầu Noe mới, để được sống nhờ Chúa Giêsu vì Ngài đã sống lại vào ngày ngày thứ nhất trong tuần, ngày thứ tám, hơn tám người sống trong tầu Noe.
2/ Sau khi Chúa bảo vợ chồng ông Lot ra khỏi thành Sôđôma, Ngài tung lửa thiêu rụi thành, nhằm thanh tẩy, vì chúng mắc tội cuồng dâm (x. Lc 17, 28-29: Tin Mừng). Qua biến cố này, Chúa muốn người Kitô hữu suốt đời phải được tiếp tục thanh tẩy bằng Lời Chúa (x. Gc 1, 18; Ga 15, 3), vì Lời Chúa là Lửa (x. Gr 23, 29; Cv 2); và được thanh tẩy bởi Chúa Giêsu (x. Cv 2, 38), Ngài chính là Thiên Chúa lửa thiêu (x. Dt 12, 29): Lửa ban sự sống, lửa hủy diệt sự xấu.
Như vậy, người ta được thanh tẩy bởi Lời và bởi Chúa Giêsu Phục Sinh là hai phần của Thánh Lễ, đó là lý do Chúa muốn người Kitô hữu dự Lễ hằng ngày, cần thiết hơn dân Do Thái xưa lượm manna ăn mỗi ngày (x. Xh 16).
3/ Tai họa vào năm 70 trút xuống trên dân tộc Do Thái, Đền Thờ bị phá hủy, dân phải đi lưu lạc khắp thế giới (x. Lc 17, 31-36: Tin Mừng). Qua sự cố này, Chúa Giêsu muốn ơn cứu độ Ngài ban không đóng khung nơi dân tộc Do Thái, mà phải được lan đi khắp thế giới, khởi đi từ lúc Chúa dẹp bỏ Phụng Vụ Do Thái giáo, như Ngài vào Đền Thờ đánh đuổi quân buôn bán, không để chúng biến Nhà Chúa thành cái chợ (x. Ga 2, 13t), và thay bằng Phụng Vụ Ngài thiết lập mới thực sự tôn thờ Thiên Chúa, từ lúc người Do Thái quyết định giết Ngài, như Ngài nói với người phụ nữ xứ Samari: “Giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí và Sự Thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là Thần Khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong Thần Khí và Sự Thật.” (Ga 4, 23-24). Thần Khí là Lời Thiên Chúa (x. Ga 6, 63), Sự Thật là Chúa Giêsu (x. Ga 14, 6). Đây là hai phần chính trong Thánh Lễ.
Vậy mầu nhiệm Nước Thiên Chúa trong thời hiện tại mà Chúa Giêsu đã nói với người Do Thái: “Nước Thiên Chúa ở trong các ông” (Lc 17, 21: Bản dịch NTT), khởi đi từ lúc con người được lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, và được tiếp tục nuôi dưỡng bởi Bí tích Thánh Thể. Có thế mới làm hoàn hảo việc tôn thờ Thiên Chúa.
II. NƯỚC THIÊN CHÚA TRONG THỜI CÁNH CHUNG.
Ngày ấy như chiếc lưới bủa trên biển (x. Mt 13, 47-50). Đây là ngày Chúa vừa tiêu diệt những gì trái ý Ngài, vừa làm mới những gì Ngài muốn nó tồn tại vĩnh cửu trong Nước của Ngài, mà Đức Giêsu đã nhắc đến trong ba sự cố: Lụt Hồng thủy, lửa thiêu thành Sôđôm, và tai họa ập xuống dân Do Thái vào năm 70. Ba sự cố ấy trở nên dấu chỉ chắc chắn mọi sự trong thế giới hữu hình này vào ngày cánh chung sẽ bị tiêu diệt, như lụt Hồng thủy, như thành Sôđôm bị lửa trời thanh tẩy, như thánh điện Giêrusalem không còn hòn đá nào chồng trên hòn đá nào (x. Lc 19, 44), dù chúng là kiệt tác như muôn vàn vẻ huy hoàng của vạn vật trong vũ trụ, khiến dân ngoại vì không tôn thờ Thiên Chúa, nên bản chất chúng ngu đần, mà tôn thờ tạo vật là thần hộ mệnh chứ không tôn thờ Đấng đã dựng nên những vật kỳ diệu đó (x. Kn 13: Bài đọc năm lẻ). Thực ra, vạn vật trong vũ trụ được Chúa dựng nên, nó là dấu vết sự hiện diện của Thiên Chúa, nó là thầy dạy mọi người biết tôn thờ Thiên Chúa: “Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm” (Tv 19/18, 2: ĐC năm lẻ).
Qua những sự cố Kinh Thánh đề cập đến như trên, thánh Gioan phải nhắc nhở các tín hữu đừng lầm lạc như dân ngoại: không tôn thờ Thiên Chúa theo Giáo Lý Hội Thánh dạy, mà chạy theo các tà thuyết. Ông nói: “Vì có nhiều kẻ mê hoặc đã lan tràn khắp thế gian, chúng là những đứa không tuyên xưng Đức Giêsu Kitô là Đấng đã đến và trở nên người phàm. Đó là kẻ mê hoặc và là tên Phản Ki-tô. Anh em phải coi chừng để khỏi đánh mất những gì anh em đã làm được, nhưng để lãnh đầy đủ phần thưởng. Phàm ai đi quá xa, không ở lại trong giáo huấn của Đức Ki-tô, thì không có Thiên Chúa. Còn ai ở lại trong giáo huấn, thì người ấy có Chúa Cha và Chúa Con. Thiên Chúa chỉ tuyển chọn những ai sống trong sự thật, đúng như điều răn chúng ta đã nhận được từ Chúa Cha, …là điều răn chúng ta đã có từ lúc khởi đầu - đó là: chúng ta phải yêu thương nhau. Yêu thương là sống theo các điều răn của Thiên Chúa. Như anh em đã được nghe từ lúc khởi đầu, điều răn này là: anh em phải sống trong tình thương” (2 Ga 4-9: BĐ năm chẵn).
Vậy chỉ những ai tôn thờ Thiên Chúa đúng theo Giáo Lý Hội Thánh dạy, họ mới tuyên xưng đức tin: “Hạnh phúc người noi theo Luật Pháp Chúa Trời” (Tv 119/118, 1b: ĐC năm chẵn).
III. SỐNG HOÀ NHẬP TRONG NƯỚC THIÊN CHÚA
Để được sống hòa nhập trong Nước Thiên Chúa, Chúa Giêsu dạy ta lưu ý sống ba điều sau:
1- Luôn tỉnh thức chờ đón Chúa đến:
Chúa đến đón ta vào Nước của Ngài – giờ chết, cánh chung – thật bất ngờ, không ai biết trước được:
-          Như thời Noe, thiên hạ cứ ăn uống, dựng vợ gả chồng, thình lình nước ập đến tiêu diệt hết thảy những gì Chúa đã dựng nên trừ người và vật trong tàu Nôe!” (Lc 17, 26-27: Tin Mừng).
-          Như ngày ông Lot ra khỏi Sôđôm, thình lình lửa diêm sinh từ trời ập xuống tiêu diệt hết thảy những gì trong thành Sôđôm cuồng dâm” (Lc 17, 28-29: Tin Mừng).
Để cụ thể sống luôn tỉnh thức chờ đón Chúa đưa ta vào Nước của Ngài, thánh Phaolô dạy: “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10, 31).
Nói cách khác, hãy sống đẹp ý Chúa trong hiện tại: “Từng giây hiện tại kết hợp với Chúa Giêsu, làm nên phút hiện tại đẹp; từng phút hiện tại kết hợp với Chúa Giêsu, làm nên giờ hiện tại đẹp; từng giờ hiện tại kết hợp với Chúa Giêsu, làm nên ngày hiện tại đẹp; từng ngày hiện tại kết hợp với Chúa Giêsu, đan kết thành cuộc đời đẹp”.
Cậu Gioan Berchman đang hăng say chơi banh với chúng bạn. Cha xứ tiến đến hỏi các cậu:
-         Nếu một giờ nữa Chúa đến gọi chúng con ra khỏi thế gian, chúng con sẽ làm gì bây giờ?
Một cậu thưa:
-         Con sẽ chạy về nhà xin lỗi mẹ con, vì con đi đá banh chưa xin phép.
Cậu khác:
-         Con sẽ vào Nhà Thờ cầu nguyện, và xin cha giải tội, vì mấy tháng nay con chưa xưng tội.
-         …………
Đến lượt Gioan Berchman nói:
-         Con cứ tiếp tục chơi banh cho đến khi Chúa đến gọi con, vì mọi việc trong ngày: Đi lễ, học bài, phụ giúp cha mẹ, con đã hoàn tất, và giờ này là giờ chơi banh của con, cha mẹ con đã cho phép.
Như thế cậu Gioan Berchman đang đá banh là cậu đang sống đẹp từng giây phút hiện tại, nghĩa là cậu đang sống trong Nước Thiên Chúa1
2- Đừng mê say trông cậy vào của đời này
Đức Giêsu đã cảnh báo trước cho người Do Thái phải biết sống giữ mạng mình trong ngày quân Roma tấn công vào năm 70: “Trong ngày ấy, ai ở trên sân gác, mà đồ đạc lại ở dưới nhà, thì đừng xuống lấy, ai ở ngoài đồng, chớ quay lại đằng sau” (hãy nhớ nố vợ ông Lót ra khỏi Sôđôm, khi có lửa đốt thành, bà đã quay mặt lại, tức khắc bà đã hoá thành tượng muối). Vì “kẻ nào tìm cách duy trì mạng sống mình, thì sẽ bị mất; còn kẻ nào đành mất, thì sẽ cứu sống nó (Lc 17, 31-33: Tin Mừng).
Thực vậy, ngày ấy quân Roma thấy người Do Thái nào nhúc nhích di chuyển là chúng giết ngay! Ai sống bất động, chịu đói khát không lo giữ của, thì may chăng được chúng tha mạng! Cũng thế, nếu ta tôn thờ của cải vật chất như thần, sống theo thói mù quáng của dân ngoại (x. Kn 13, 1-9:BĐ năm lẻ ) mà không “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước, để mọi sự khác được Chúa ban thêm cho” (Mt 6, 33), thì cũng sẽ bị tai hoạ như dân tộc Do Thái vào năm 701(x. Lc 17, 31: Tin Mừng).
3- Sống kết hợp nên một trong Chúa Kitô
Đức Giêsu nói về hai người cùng cảnh sống:
-         Đang cùng trên giường ngủ.
-         Đang cùng xay chung một cối bột.
-         Đang ở trong một thửa ruộng.
Ba cặp người đang sống một cảnh huống như trên, thì một người bị hoặc được đưa đi, người kia được hoặc bị để lại (x. Lc 17, 34-36: Tin Mừng).
Hỏi ai bị đưa đi, ai được để lại?
Thưa: Câu ấy có hai cách hiểu: Nghĩa lịch sử thành Giêrusalem bị phá, và nghĩa thời cánh chung sự dữ bị hủy diệt:
a- Nghĩa lịch sử khi quân Roma tấn công nước Do Thái: Lúc ấy một trong hai người đang cùng một cảnh sống, một người bị đưa đi, người kia được để lại. Nghĩa là có những người Do Thái bị bắt làm tù binh, hoặc bị giết, có những người được tha mạng1
b- Ý nghĩa thời cánh chung sự dữ bị phá hủy: Vào thời cánh chung, có người được Chúa đem đi, có người bị Chúa phế bỏ:
- Người được Chúa đưa đi là đưa về Trời: đây là những người có tâm tình sám hối thể hiện bằng việc lành họ làm (x. Mt 3, 8), nhờ kết hợp với Chúa Giêsu, thì việc đó trở thành việc của Thiên Chúa có giá trị cứu độ và không kẻ nào phá hủy được (x. Cv 5, 39). Nên vào thời cánh chung (giờ chết hoặc tận thế) họ được Chúa đón về Trời, nơi mà Ngài đã ra đi trước để dọn chỗ cho (x. Ga 14, 2-3). Đây là những người sống ngay thẳng, sống công chính, như Đức Giêsu nói: “Anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc” (Lc 21, 28: Tung Hô Tin Mừng).
- Kẻ bị Chúa để lại: Là những kẻ không tin Chúa Giêsu, không sám hối, không kết hợp với Ngài trong cùng một Hy Tế Ngài dâng (Thánh Lễ), thì cho dù họ có làm bao việc tốt đẹp, cũng trở nên vô ích, vì đó là việc của loài người, trước sau ra tro bụi, không có giá trị cứu độ (x. Cv 5, 38). Đến nỗi thánh Phaolô nói: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà chia sẻ, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có Đức Ái, thì cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13, 3). Đức Ái ở đây là một ngôi vị, là Thiên Chúa (x. 1Ga 4, 8). Bởi vì Chúa Giêsu đã nói: “Thầy là cây nho, anh em là ngành, ai lưu lại trong Thầy thì sinh nhiều hoa trái; ngành nào lìa khỏi cây thì tự khô héo, vì ngoài Thầy, anh em không thể làm được gì” (Ga 15, 4-6). Nghĩa là kẻ nào không hoạt động trong Chúa Giêsu Thánh Thể, thì việc nó làm không đem lại ơn cứu độ cho ai.
THUỘC LÒNG
Hết những ai không chịu nhìn nhận Thiên Chúa, tự bản chất nó là kẻ ngu đần (Kn 13, 1a).
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH