Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Suy tư mùa chay _ xin tha thứ khi con rên rỉ


Lạy Chúa, xin tha thứ khi con rên rỉ!
Ôi lạy Chúa, xin tha thứ cho con khi con rên rỉ. Con thật có phúc. Thế giới là của con.
(Sưu Tầm)
Hôm nay, trên một chiếc xe buýt, tôi trông thấy một cô gái xinh xắn với mái tóc vàng hoe, tôi ghen với cô ta… Cô ta có vẻ vui tươi… Tôi muốn có mái tóc óng ánh vàng như cô. Nhưng khi cô thình lình đứng dậy để xuống xe, tôi chợt thấy cô đi khập khểnh giữa lối đi; cô ta chỉ có một chân và mang một chiếc nạng; nhưng khi cô đi qua mặt tôi… một nụ cười! Ôi lạy Chúa, xin tha thứ cho con khi con rên rỉ, con có hai chân. Thế giới là của con!
Tôi dừng lại mua ít kẹo. Cậu bé bán kẹo thật có duyên. Tôi chuyện trò với cậu. Cậu ta có vẻ khá sung sướng. Nếu tôi có muộn thì cũng chẳng sao. Khi chia tay, cậu bé nói với tôi: “Cám ơn bác. Bác thật tử tế. Thật thích thú khi nói chuyện với những người như bác. Bác thấy đấy, cháu bị mù.” Ôi lạy Chúa, xin tha thứ cho con khi con rên rỉ, con có hai mắt. Thế giới là của con.
Một lát sau , trong lúc đi trên phố, tôi trông thấy một chú bé hai mắt xanh biếc. Chú đứng nhìn những đứa trẻ khác đùa giỡn. Chú không biết làm gì cả. Tôi dừng lại một lát và nói với chú bé: “Cưng, tại sao cưng không chơi với các bạn?” Chú bé ngước lên mà chẳng nói lời nào, và tôi nhận ra chú bé bị điếc. Ôi lạy Chúa, xin tha thứ cho con khi con rên rỉ! Con có hai tai. Thế giới là của con.
Đôi chân đưa con đến nơi con phải đến, đôi mắt cho con nhìn thấy ánh sáng mặt trời lặn, đôi tai cho con nghe điều con nên biết… Ôi lạy Chúa, xin tha thứ cho con khi con rên rỉ. Con thật có phúc. Thế giới là của con.
(Sưu Tầm)

Không có nhận xét nào: