Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 6a


CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN
NĂM A
Hc 15,15-20; 1Cr 2,6-10; Mt 5,17-37
BÀI ĐỌC I: Hc 15,15-20
15 Nếu con muốn thì hãy giữ các điều răn mà trung tín làm điều đẹp ý Người. 16 Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước, con muốn gì, hãy đưa tay ra mà lấy. 17 Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì, sẽ được cái đó. 18 Vì trí khôn ngoan của Đức Chúa thật lớn lao, Người mạnh mẽ uy quyền và trông thấy tất cả. 19 Người để mắt nhìn xem những ai kính sợ Người, và biết rõ tất cả những gì người ta thực hiện. 20 Người không truyền cho ai ăn ở thất đức, cũng không cho phép ai phạm tội.
ĐÁP CA: Tv 118
Đ. Hạnh phúc thay người noi theo luật pháp Chúa Trời. (c 1b)
1 Hạnh phúc thay ai sống đời hoàn thiện, biết noi theo luật pháp Chúa Trời 2 Hạnh phúc thay kẻ tuân hành ý Chúa, hết lòng hết dạ kiếm tìm Người.
4 Vâng lạy Chúa, Ngài đã ban huấn lệnh, truyền chúng con tuân giữ vẹn toàn. 5 Ước mong sao con hằng vững bước theo thánh chỉ Ngài ban.
17 Xin tỏ lòng nhân hậu cùng tôi tớ Chúa đây để con được sống và tuân giữ lời Ngài. 18 Xin mở mắt cho con nhìn thấy luật pháp Ngài kỳ diệu biết bao.
33 Lạy Chúa, xin dạy con đường lối thánh chỉ, con nguyện đi theo mãi đến cùng. 34 Xin cho con được trí thông minh để vâng theo luật Ngài và hết lòng tuân giữ.
BÀI ĐỌC II: 1Cr 2,6-10
6 Thưa anh em, điều chúng tôi giảng dạy cho các tín hữu trưởng thành cũng là một lẽ khôn ngoan, nhưng không phải là lẽ khôn ngoan của thế gian, cũng không phải của các thủ lãnh thế gian này, là những kẻ sớm muộn gì cũng phải diệt vong. 7 Trái lại, chúng tôi giảng dạy lẽ khôn ngoan nhiệm mầu của Thiên Chúa đã được giữ bí mật, lẽ khôn ngoan mà Thiên Chúa đã tiền định từ trước muôn đời, cho chúng ta được vinh hiển. 8 Không một ai trong các thủ lãnh thế gian này đã được biết lẽ khôn ngoan ấy, vì nếu biết, họ đã chẳng đóng đinh Đức Chúa hiển vinh vào thập giá. 9 Nhưng, như đã chép: Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai mến yêu Người.
10 Còn chúng ta, chúng ta đã được Thiên Chúa mặc khải cho, nhờ Thần Khí. Thật vậy, Thần Khí thấu suốt mọi sự, ngay cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa.
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Mt 11,25
Hall-Hall: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Hall.
TIN MỪNG: Mt 5,17-37
17 Hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. 18 Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. 19 Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.  
20 "Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
"Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. 22 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. 23 Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh,24 thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. 25 Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. 26 Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.
"Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. 28 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. 29 Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. 30 Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục.
"Luật còn dạy rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. 32 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình.
33 "Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. 35 Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. 36 Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. 37 Nhưng hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.

MỌI SỰ CHỈ HOÀN HẢO NHỜ VỚI TRONG CHÚA GIÊSU
Sự hoàn hảo trong Chúa Giêsu chính là con người được trở nên công chính. Thánh Phaolô nói: “Người ta chỉ được trở nên công chính do lòng tin vào Chúa Kitô, chứ không phải do việc làm của Luật dạy” (Gl 2,16). Tin vào Chúa Giêsu chính là tin Ngài có quyền bổ túc Lề Luật cho hoàn hảo, đồng thời phải kết hợp nên một với Ngài khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy. Hai điều này giới Biệt phái không chấp nhận, bởi vì họ tin rằng chỉ cần giữ Luật Môsê là đủ nên công chính. Vì thế Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Nếu chúng con không công chính hơn Luật sĩ và Biệt phái, thì chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20: Tin Mừng). Mà ai “có Chúa Giêsu thì sống, kẻ không có Chúa Giêsu là chết” (1Ga 5,12).
Tác giả sách Khôn ngoan nói: “Thiên Chúa không làm ra sự chết, Ngài không vui gì khi sinh linh bị hư diệt” (Kn 1,13). Nguyên tổ loài người là Adam, Eva đã gạt Lời Chúa đi mà làm theo ý mình, hậu quả thần chết tức khắc nhảy vào nhà họ chịt cổ hết thảy mọi người! Thế là dòng giống họ bị diệt vong (x. St 3). Với trải nghiệm ấy, tác giả sách Huấn ca cảnh giác hết thảy mọi người: “Nếu con muốn sống thì hãy giữ các Điều Răn mà trung tín làm điều đẹp ý Người. Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước, con muốn gì, hãy đưa tay ra mà lấy. Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì, sẽ được cái đó” (Hc 15,15-17: Bài đọc I).
Chúa mạc khải như thế, để vào thời Tân Ước mọi người lại càng cần phải xác tín rằng:
-            Chọn giữ Luật Chúa Giêsu đã làm hoàn hảo thì sống (x. Gl 3,24).
-            Chọn lề luật của loài người, kể cả Luật Chúa đã ban cho dân Do Thái qua ông Môsê, là chết (x. Gl 3,22-23).
Thánh Phaolô khuyên “các chủ chăn trong Hội Thánh có sứ mệnh loan báo Luật do Chúa Giê-su đã làm hoàn hảo, đó là sự khôn ngoan, không phải khôn theo thế gian, kể các các thủ lãnh trên đời. Vì các thủ lãnh thế gian đã mù quáng không biết sự khôn ngoan do Chúa Giêsu đưa đến, nên chúng đã đóng đinh Ngài vào thập giá! Lẽ ra chúng phải biết rằng: Sự khôn ngoan của Thiên Chúa đã tiền định cho chúng ta từ trước muôn đời, nay được mạc khải cho những ai yêu mến Con của Ngài là Đức Giêsu” (x. 1Cr 2,6-10: Bài đọc II), và trong Thần Khí, “Ngài là bậc Thầy duy nhất dạy loài người” (x. Mt 23,10).
Tin Mừng được đọc trong Thánh Lễ hôm nay,Đức Giêsu chính là Đấng Khôn Ngoan, dạy ta phải lưu ý thi hành ba điều:
-            Phải triệt để tôn trọng từng chữ trong Lời Chúa, thậm chí cả đến dấu chấm, dấu phẩy cũng không bỏ sót.
-            Phải tin yêu, tận tâm giữ Luật Chúa đến từng chi tiết nhỏ, mới là người Kitô hữu cao cả.
-            Chỉ nhờ Chúa Giêsu Phục Sinh mới làm hoàn hảo giá trị Luật, sinh ơn cứu độ cho loài người.

I. PHẢI TRIỆT ĐỂ TÔN TRỌNG TỪNG CHỮ TRONG LỜI CHÚA, THẬM CHÍ CẢ ĐẾN DẤU CHẤM, DẤU PHẨY CŨNG KHÔNG BỎ SÓT.
Chúa nói: “Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.” (Mt 5,18: Tin Mừng).  
Như thế, muốn hiểu Lời Chúa chính xác, đầy đủ, ta phải để ý đọc từng chữ cho đúng, đừng thêm bớt một lời nào trong Kinh Thánh.
Đan cử:
·        Có người không nhớ rõ Kinh Thánh, mà dám nói: “Ai không làm thì đừng ăn”, trong khi đó thánh Phaolô dạy: “Ai không muốn làm đừng ăn” (2Tx. 3,10). Muốn thì quan trọng hơn là làm, bởi vì nếu làm mà không muốn thì làm thiếu chu đáo và trở nên gánh nặng cho người khác, như thế chữ muốn rất quan trọng, mà bỏ đi để nói “không làm đừng ăn”, thì rất là ác, vì đó là cách kết án người già yếu bệnh tật!
·        Chúa ra lệnh cho Adam, Eva không được ăn trái cấm (x. St 2,17). Thế mà bà Eva lại nói với Satan rằng: Chúa bảo không được rờ đến cây cấm! (St 3,3) Ma quỷ nghe bà Eva nói không chính xác Lời Chúa, cho nên nó tấn công nhằm tiêu diệt cả giống nòi! Trong thực tế có nhiều người Công Giáo rất mù mờ về Giáo Lý, điều gì cũng hiểu đại khái, thế mà cứ vênh vang không ai thông thạo Giáo Lý bằng mình. Loại người này rất dễ bỏ đạo hoặc phạm nhiều tội ác!
·        Có nhiều người nói: “Sợi tóc trên đầu rụng xuống không ngoài thánh ý Chúa”, mà trong toàn bộ Kinh Thánh không hề có câu đó. Nếu nói như thế là gán cho Chúa đẩy ta vào con đường tội lỗi! Trong khi đó Đức Giêsu dạy: “Sợi tóc trên đầu chúng con đã được cộng sổ rồi” (Mt 10,30). Hoặc là: “Một sợi tóc chúng con không bị rơi mất” (Lc 21,18; 2Sm 14,11).
Vậy muốn hiểu một câu trong Kinh Thánh, ta còn cần phải đặt câu ấy vào trong bối cảnh câu chuyện. Ví dụ: “Sợi tóc được cộng hoặc “sợi tóc không bị rơi mất”, là Đức Giêsu đang nói với các môn đệ, khi sai các ông đi loan báo Tin Mừng, chắc chắn sẽ bị bách hại, thì đừng sợ, vì Ngài sẽ bảo toàn mạng sống, đến nỗi không mất một sợi tóc, là phần thân thể chẳng ai quan tâm, như ba chú bé Do Thái không chịu thờ ngẫu tượng, bị vua quăng vào lò lửa, nhưng tóc của các chú không sợi nào bị lửa tèm! (x. Dn 3).
 Ngoài ra ta còn phải tôn trọng ngữ pháp, dù một chấm một phết, Đức Giêsu dạy cũng không được bỏ (x. Mt 5,18: Tin Mừng).
Mà thực, khi ta bỏ hoặc hoán chuyển dấu trong một câu, thì câu đó đổi ngược lại ý người muốn nói. Ví dụ: Chính quyền ra lệnh cho dân: “Trâu bò để cày, không được giết”, thì dân lại nói: “Trâu bò để cày không được, giết!” Hoặc “Gia đình hai con, vợ chồng hạnh phúc”, thì người ta lại đọc: “Gia đình hai con vợ, chồng hạnh phúc!” Rõ ràng chỉ thay đổi dấu chấm, hoặc dấu phẩy, ý nghĩa câu văn hoàn toàn nghịch lại.
II. PHẢI TIN YÊU, TẬN TÂM GIỮ LUẬT CHÚA ĐẾN TỪNG CHI TIẾT NHỎ, MỚI LÀ NGƯỜI KITÔ HỮU CAO CẢ.
Đức Giêsu dạy: “Ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những Điều Răn nhỏ nhất, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị liệt là nhỏ nhất trong Nước Trời. Vậy còn kẻ nào làm và dạy, thì sẽ được tôn lên làm lớn trong Nước Trời” (Mt 5,19: Tin Mừng).
Thực vậy, Luật Hội Thánh không buộc giáo dân dự Lễ ngày thường, cũng không buộc ai đã lãnh Bí tích Khai Tâm hay Hôn Phối còn phải tiếp tục đi học Giáo Lý. Nhưng nếu tất cả mọi người Công Giáo dự Lễ hằng ngày, chuyên cần học Giáo Lý, thì quả thực Hội Thánh phát triển rất nhanh, và người tín hữu như thế đúng là ánh sáng là muối cho đời (x. Mt 5,13-16). Vì họ muốn “nên trọn lành như Cha trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5,48).
Như thế ai yêu mến và hết lòng tuân giữ Luật Chúa, không phân biệt Luật trọng, Luật hèn, cũng như không phân biệt tội trọng, tội nhẹ, thì người ấy được Chúa gìn giữ, như Lời Kinh Thánh nói: “Then cửa nhà ngươi Chúa làm cho thêm chắc, con cái trong thành Người giáng phúc thi ân” (Tv 148/147,13).
Vậy thực là “hạnh phúc thay người noi theo Luật pháp Chúa Trời” (Tv 119/118,1b: Đáp ca)
III. CHỈ NHỜ CHÚA GIÊSU PHỤC SINH MỚI LÀM HOÀN HẢO GIÁ TRỊ LUẬT, SINH ƠN CỨU ĐỘ CHO LOÀI NGƯỜI.
Đức Giêsu đã khẳng định: “Đừng tưởng Ta đến để bãi bỏ Lề Luật hay các ngôn sứ: Ta đến không phải để bãi bỏ, mà là để làm trọn” (Mt 5,17: Tin Mừng).
Thực vậy, Đức Giêsu đến làm hoàn hảo Luật đã ban qua Môsê:
·        ĐIỀU RĂN THỨ 5: Chúa dạy: Chớ giết người.
Ông Môsê đã cắt nghĩa Luật này: “Chỉ khi nào giết người mới bị can án”. Nhưng Đức Giêsu lại dạy: “Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng” (x. Mt 5,22-26: Tin Mừng).
Vậy Luật Môsê chỉ kết án ai đã giết người, còn Đức Giêsu thì dạy phải loại trừ nguyên nhân đưa đến giết người: “Không được tức giận ai, không được khinh dể anh em mình mà gọi họ là đồ ngốc, cũng không được chửi anh em mình là phản đạo”. Đức Giêsu cấm ba điều như thế là Ngài ngầm kết án các đầu mục Do Thái đã vi phạm cả ba điều ấy, nên họ đã quyết định giết Ngài! Thì họ mới chính là những kẻ sẽ bị đưa ra tòa án chịu xét xử! Bởi đó Ngài nói: Khi sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có chuyện bất bình với anh em, thì hãy để của lễ lại bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã(x. Mt 5,23), và làm cho chúng ta phải hiểu rằng: Khi người ta treo Ngài lên thập giá trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, đó là của lễ Ngài dâng lên Chúa Cha. Nhưng cũng chính lúc đó là cao điểm bất bình của bao nhiêu người đòi giết Ngài, thế mà Ngài không xuống khỏi thập giá mà đi làm hòa với họ?!
Vậy sự bất bình làm ngăn trở ta dâng Lễ, chính là sự bất công ta đã gây ra cho người khác, hoặc vì ghen tỵ không muốn ai hơn mình,nên tìm mưu kế hạ đối phương, hoặc do tính tham lam, ích kỷ, chỉ lo vơ vét cho mình, thiếu bổn phận đối với đồng loại, nhất là người dưới quyền. Lời Chúa trong sách Huấn ca dạy rằng: “Con đừng đến trước mặt Chúa với bàn tay không, một hãy dâng Chúa tấm lòng hân hoan, quảng đại, lễ vật con dâng là cẩn thủ tuân giữ luật Chúa, bánh con dâng là cách con đối xử nhân hậu với tha nhân, của lễ tạ ơn là việc con chia sẻ, dâng lễ đền tội là con hãy tránh xa gian ác, bất công!” (x. Hc 35,1-10).
Người ta bất bình với Đức Giêsu đã đi đến giết Ngài, chỉ vì Ngài sống Lời trong sách Huấn ca dạy như trên, thì cho dù lúc Ngài dâng Lễ là đỉnh cao nhiều người bất hòa với Ngài, thì Ngài vẫn là Của Lễ đẹp lòng Chúa Cha nhất!
Bởi vì Chúa Giêsu muốn canh tân và làm hoàn hảo Do Thái giáo. Cụ thể Luật Phụng Vụ ngày thứ 7, người Do Thái rất bất mãn với Đức Giêsu, vì đó là Luật Thánh, cấm không được làm trong ngày Hưu Lễ, thế mà theo Tin Mừng Nhất lãm, đã ba lần (trong tổng số 33 phép lạ trong bốn Tin Mừng) Đức Giêsu cố ý chữa lành bệnh cho người ta vào ngày Hưu Lễ:
-            Ngài chữa lành cho người có tay khô bại (x. Mt 12,9).
-            Ngài chữa lành cho bà bị còng lưng được đứng thẳng (x. Lc 13,10).
-            Ngài chữa lành cho người mắc bệnh phù thũng (x. Lc 14,1).
Đức Giêsu có ý làm việc vào ngày Hưu lễ, vì Luật này thuộc Luật Phụng Vụ Do Thái, mà giá trị Luật Do Thái giáo chỉ được hoàn hảo nhờ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Giêsu mà thôi. Vì thế dựa vào Hiến Chế Mạc Khải số 16 Hội Thánh nói: “Giá trị Cựu Ước được thể hiện trong Tân Ước; giá trị Tân Ước đã tiềm ẩn trong Cựu Ước”.
Cụ thể là Luật Phụng Vụ Do Thái dâng chiên cừu bò lừa, dâng của vật chất; thì vào thời Tân Ước, Chúa Giêsu mới chính là Con Chiên Thiên Chúa được Chúa Cha ưng nhận, thay thế cho con chiên trong Phụng Vụ Do Thái giáo (x. Thư Do Thái).
Sở dĩ Đức Giêsu có quyền thay đổi và bổ túc Lề Luật cho hoàn hảo, vì Ngài là Chủ Lề Luật (x. Mt 12,8). Thánh Giacôbê nói: “Chỉ có một Đấng lập Luật và là Thẩm Phán, Đấng có quyền cứu thoát và tiêu diệt” (Gc 4,12a).
Xưa kia người ta thấy ngôn sứ Êlya bị vua Akhab truy nã, vì đã giết các tư tế của vua, thế mà ngôn sứ Êlya vẫn thương vua, ông xin Chúa cho mưa thuận gió hòa, vì đã ba năm sáu tháng hạn hán,mọi người lâm cảnh mất mùa chết đói (x. 1V 18,41-46). Lòng nhân của ngôn sứ Êlya vẫn còn thua xa Đức Giêsu, Ngài đến trước tòa Chúa Cha để xin làm hòa với kẻ giết Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm” (Lc 23,34), thì quả là không ai có thể hiểu thấu lòng nhân ái của Ngài.
Như vậy khi ta dâng Lễ, không phải là lúc ta xin Chúa giáng họa trên những kẻ làm hại ta, mà ta phải xin Chúa tha thứ cho họ, “không phải bảy lần trong ngày mà bảy mươi lần bảy, nếu đối phương trở lại mà thú nhận: Tôi hối hận” (Mt 18,21-22). Có xin Chúa tha thứ cho kẻ hại ta, thì ta mới chung một Của Lễ với Ngài trên đồi Sọ,mà dâng lên Chúa Cha,để ta có thể hát lời kinh: “Lạy Thiên Chúa, chúc tụng Ngài ở Sion thật là chính đáng” (Tv 65/64,2a), vì từ Sion (núi Sọ), Con Thiên Chúa đã đổ máu ra để rửa sạch tội ta, thì “ta cũng phải tha thứ lỗi cho anh em, nếu không biết tha thứ, thì Cha trên trời cũng chẳng tha thứ tội của ta” (Mt 6,14).
Thánh Tông Đồ khuyên ta về vấn đề này: “Anh em đừng phạm tội, chớ để mặt trời lặn mà cơn giận chưa tan,đừng để ma quỷ thừa cơ lợi dụng” (Ep 4,26-27). Lời khuyên này không có nghĩa là ta được phép giận nhau ban ngày, còn ban đêm thì phải làm hòa để có giấc ngủ ngon, nhưng ý thánh Tông Đồ muốn dạy: Vào lúc “mặt trời lặn” (khoảng 12g trưa đến 3g chiều ngày Thứ Sáu Tuần Thánh), chính là lúc Đức Giêsu đang bị treo trên thập gía, Ngài đến trước tòa Chúa Cha để xin làm hòa với kẻ hại mình: “Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng lầm” (Lc 23,34).
Vậy không còn giận nhau lúc “mặt trời lặn” chính là phải bắt chước lòng nhân ái của Đức Giêsu trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh,để thể hiện ta đã được trở nên công chính nhờ, với, trong Chúa Giêsu.
·        ĐIỀU RĂN THỨ 6: Chúa dạy: Chớ dâm dục.
Ông Môsê cắt nghĩa: Không được ngoại tình, nhưng Đức Giêsu làm hoàn hảo Luật này: Ngài cấm những nguyên nhân gây ra ngoại tình như không được nhìn người nữ để thỏa lòng dục, nếu mắt nên cớ vấp phạm thì móc, tay nên dịp vấp ngã thì chặt đi, như thế phải quyết liệt loại trừ nguyên nhân gây ra dẫn đến ngoại tình. Nếu cần bảo vệ tâm hồn trong trắng, không vi phạm điều Răn Thứ 6, thì ta phải “móc mắt, chặt tay để khỏi phạm tội ngoại tình (x. Mt 5,27-30: Tin Mừng).
Đây là kiểu nói tượng hình để nói lên ý quyết liệt,phải đề phòng giác quan,coi chừng gương xấu. Kìa ông Đavid khởi sự từ nhìn bà vợ của tướng Uria tắm, rồi đi đến chỗ phạm tội ngoại tình! Độc ác hơn nữa, ông đã bày mưu thâm độc giết tướng Uria ngoài mặt trận, để tạo điều kiện cướp vợ của ông! (x. 1Sm 11. 12).
Vậy để tránh không vi phạm Điều Răn thứ 6 và thứ 9, cách hiệu quả nhất là “đào vi thượng sách” (chạy xa là tốt nhất). Bên Tầu, có một làng chuyên buôn ngựa, dân làng hầu như ai cũng bị ngựa đá ít là một lần, và có kẻ đã phải mất mạng! Ngày nọ có một mãi võ sơn lâm đến làng rao bán thuốc ngừa khỏi bị ngựa đá. Ai ai cũng đổ xô ra mua, người bán chỉ trao cho mỗi người một hộp, với lời dặn: khi nào gặp ngựa thì mới mở hộp ra. Nhiều người mua hộp thuốc ấy về, tò mò mở ra, trong hộp chẳng có gì ngoài một sợi dây dài 2m cùng tờ giấy nhỏ có ghi: “Bạn hãy đứng cách xa ngựa bằng sợi dây này”!?
·        ĐIỀU RĂN THỨ 9: Chúa dạy: Chớ muốn vợ chồng người.
Thế mà ông Môsê lại dễ dàng cho phép ly hôn, chỉ vì lòng chai dạ đá của dân (x. Mt 19,8). Đức Giêsu nghiêm cấm việc ly dị, cũng như cấm đa thê. Ngài nhắc lại thuở ban đầu Thiên Chúa chỉ thiết lập đơn hôn và bất khả phân ly, trừ nố dâm bôn … (x. Mt 5,32a: Tin Mừng).
Nố dâm bôn, phải ly dị, nghĩa là đôi nam nữ bề ngoài người đời tưởng họ là vợ chồng, nhưng thực chất họ sống bất hợp pháp theo Luật Chúa và Luật xã hội, đó là nố dâm bôn. Trường hợp như thế phải ly dị!
·        ĐIỀU RĂN THỨ 8: Chúa dạy: Chớ làm chứng dối.
Luật Môsê dạy: Không được bội thề, nhưng phải giữ trọn lời thề với Chúa. Còn Đức Giêsu lại dạy: Thề thốt không có nghĩa là trung tín trung thực, mà phải sống “có” thì nói “có”, “không” thì nói “không”, phát xuất tự đáy lòng trung thực của mình, nói thêm nói bớt là do ma quỷ (x. Mt 5,33-37: Tin Mừng).
Lời thề quan trọng nhất chính là lời thề hứa chung thủy của vợ chồng trong ngày thành hôn. Lời thề đó chỉ là ắt phải có, nhưng không đủ bảo đảm cho sự trung tín của vợ chồng. Trong thực tế,sự thủy chung không dựa trên lời thề, mà dựa trên nền tảng: “Không ai được sống cho chính mình, nhưng sống cho Đấng đã chết và sống lại vì họ, hãy tha thứ cho nhau như Thiên Chúa đã tha tội cho ta, hãy làm hòa với nhau trong Đức Kitô!” (2Cr 5,14-20).
Đức Giêsu còn trao quyền cho Hội Thánh thay đổi và bổ túc Lề Luật cho hoàn hảo (x. Mt 16,18-19), để ai nghe lời các môn đệ là nghe Lời Ngài (x. Lc 10,16). Đan cử:
a- Luật Môsê đòi buộc những ai muốn thuộc dòng giống Do Thái thì phải chịu phép Cắt Bì, thì chính Chúa Giêsu đã hướng dẫn ông Phêrô bỏ luật Cắt Bì. Vì thế ông Phêrô nói: “Thánh Thần và chúng tôi quyết định từ nay không đặt trên dân ngoại ách Lề Luật của cha ông chúng ta nữa, chỉ cần họ tin lời rao giảng của chúng ta là ban Thánh Tẩy cho họ” (x. Cv 19,10t).
b- Hội Thánh cũng đã cho phép dùng ảnh tượng để tôn kính,dù Thập giới cấm người Do Thái không được tạc ảnh tượng.
Lý do Hội Thánh cho phép ta đặt ảnh tượng để tôn kính:
Vào thời Cựu Ước: Thiên Chúa không cho phép người ta tạc ảnh tượng,vẽ hình bất cứ vật gì ở trên trời cao hay dưới đất thấp, hoặc ở trong nước phía dưới mặt đất để mà thờ (x. Xh 20,4).
Lý do Chúa cấm đúc, tạc, vẽ tượng là để phân biệt Do Thái giáo với các tôn giáo khác: Vì các tôn giáo khác họ thờ ngẫu tượng, các thần họ tôn kính theo lối suy tưởng của loài người đặt ra: Đó là phóng thể của trí tuệ người về một vị thần họ tôn kính (x. Kn 13).
Mặt khác, Thiên Chúa của Do Thái là Đấng vô hình. Do đó Đền Thờ của họ chỉ có hai bia đá ghi Lời Chúa được đặt nơi Cung Thánh, và không có hình tượng nào khác, trong khi đó đền thờ ngoại giáo la liệt đủ mọi loại hình tượng…
Tuy nhiên đã có lần Chúa lại bảo ông Môsê đúc con rắn đồng treo lên, để ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, thì không bị chết! (x. Ds 21, 4t) Không phải tự con rắn đồng có phép cứu người ta, nhưng là do lòng tin vào Thiên Chúa mà nhìn lên con rắn đồng như Ngài đã dạy; cũng thế, chúng ta không phải nhìn lên ảnh tượng bằng gỗ đá mà tự ảnh tượng có phép cứu chúng ta, nhưng đó là dấu cho chúng ta tin vào Chúa Giêsu đã chết và sống lại để ban sự sống cho chúng ta.
Ngôn sứ Isaia vào trong Đền Thờ cũng nhìn thấy hình hai Thiên thần được tạc để chầu hầu trước Hòm Bia Thiên Chúa (x. Is 6,2).
Vào thời Tân Ước: Người ta tôn thờ Thiên Chúa không còn chỉ là tôn thờ Đấng vô hình như thời Cựu Ước, mà vì Thiên Chúa đã làm người, trở thành Thiên Chúa hữu hình.
Hội Thánh mang sứ mệnh truyền giảng Chân Lý của Chúa. Có ba cách rao truyền:
- Bằng lời nói.
- Bằng chữ viết.
- Bằng hình ảnh.
Nhưng hình Chúa hoặc các Thánh được Hội Thánh cho phép giáo dân tôn kính, thì ảnh tượng đó nghệ nhân phải làm toát ra sự thánh thiện, đặc biệt làm cho mọi người nhận ra những điểm Giáo Lý Chúa dạy, mà lời nói hoặc chữ viết không diễn tả nổi.
Việc sắp đặt ảnh tượng để tôn kính phải giữ đúng Quy Luật Hội Thánh chỉ dạy: “Không được đặt hai hình của một vị trong một nơi tôn kính” (x. Hiến Chế Phụng Vụ số 125 và Quy Chế Tổng Quát Sách Lễ Roma số 278).
Cụ thể: Nếu đã đặt tượng Mẹ Hằng Cứu Giúp, thì không đặt thêm tượng Mẹ Fatima, tượng Mẹ Lộ Đức …
Vì thế thánh Phaolô xác quyết cho chúng ta: “Luật Môsê chỉ giam người ta trong tội, Luật ấy chỉ có giá trị như một quản giáo dẫn ta đến gặp Đức Giêsu, để nhờ tin vào Ngài mà chúng ta được trở nên công chính” (x. Gl 3,22. 24).
Vậy ta hãy tạ ơn Chúa: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn” (Mt 11,25: Tung Hô Tin Mừng).
THUỘC LÒNG
Ai bớt lời nào trong Thánh Kinh, Thiên Chúa sẽ bớt phần kẻ ấy hưởng nơi Cây Sự Sống! (Kh 22,19)
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh