Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Lời Chúa cntn 11c _ đưa sự phán xét về chính mình

ĐƯA SỰ PHÁN XÉT VỀ CHÍNH MÌNH
Người Pharisêu Simon nhìn người phụ nữ chỉ thấy chị ta là tội nhân và mãi mãi là tội nhân. Đức Giêsu nhìn người phụ nữ và thấy chị ta là một người phụ nữ tội lỗi có khả năng trở thành một vị thánh.
McCarthy
Trong Kinh Thánh chúng ta đọc câu chuyện Vua Đavit đem lòng yêu thương người vợ của một chiến sĩ của ông là Urgia. Để cưới được bà, ông đã đưa Urigia ra mặt trận với hy vọng ông này bị quân thù giết chết, và điều này đã xảy ra. Làm việc hại người như thế quả là ghê tởm. Ngôn sứ Nathan quyết định vạch trần tội lỗi của Đavit. Tuy nhiên, thay vì trực tiếp tố giác Đavit, ông kể cho nhà vua nghe một câu chuyện đại khái như sau:
“Có hai người ở trong cùng một thành, một người giàu, một người nghèo. Người giàu thì có chiên dê và bò nhiều lắm. Còn người nghèo chẳng có gì cả, ngoài con chiên cái nhỏ độc nhất ông đã mua. Ông nuôi nó, nó lớn lên ở bên ông, cùng với con cái ông, nó ăn chúng bánh với ông, uống chung chén với ông, ngủ trong lòng ông: ông coi nó như một đứa con gái.
“Một hôm có khách đến thăm người giàu, ông này tiếc của, không bắt chiên dê hay bò của mình mà làm thịt đãi người lữ khách đến thăm ông. Trái lại, ông bắt con chiên cái của người nghèo mà làm thịt đãi người đến thăm ông”.
“Vua Đavit bừng bừng nổi giận với người ấy và nói với ông Nathan: “Có Đức Chúa hằng sống! Kẻ nào làm điều ấy, thật đáng chết!” Ông Nathan nói với vua Đavit: Kẻ đó chính là Ngài!”
Vua Đavit công nhận điều Nathan muốn nói. Và ông nói: “Tôi đã phạm tội chống Đức Chúa”. Nathan làm cho ông yên tâm rằng Thiên Chúa đã tha thứ cho ông.
Bằng một cách đề cập tế nhị, Nathan khiến Đavit có thể nhìn thấy tính chất nghiêm trọng của tội lỗi của mình và chính mình lên án nó. Nỗ lực của Nathan đạt đến tầm mức cao cả nhất ở chỗ người bị lên án nhìn thấy điều ác của mình đã làm, đưa ra sự phán xét về chính mình và hối hận: “Một sự đau nhói của lương tâm có giá trị hơn nhiều trận đòn roi” (Kinh Talmud).
Giờ đây chúng ta hãy trở lại để tìm hiểu về người phụ nữ tội lỗi trong Tin Mừng. Chị ta phải lấy hết can đảm để bước vào ngôi nhà của Pharisêu và đến trước mặt Đức Giêsu trong tình trạng tội lỗi của mình. Khi làm như thế, chị càng dễ bị làm cho tổn thương nặng nề. Chị liều mình hứng chịu sự lên án và sỉ nhục của dân chúng.
Thay vì xua đuổi chị, Đức Giêsu đã đón nhận chị một cách tử tế, dịu dàng và khoan dung. Người đã xúc động sâu xa bởi các tội lỗi của chị. Chị đã đau đớn biết tội của mình, và hối hận về những tội ấy. Người bảo đảm chị đã được tha thứ. Không những thế, Người để cho chị hiểu rằng chị được yêu thương. Như thế chị có thể thực hiện một sự bắt đầu mới mẻ.
Một ngày kia một người bạn đến thăm Michelangelo. Ông thấy nhà điêu khắc vĩ đại đang đục đẽo một tảng đá cẩm thạch lớn. Sân nhà phủ đầy những mảnh cẩm thạch vỡ và bụi bặm. Một cảnh tượng không lấy gì đẹp lắm.
“Chúa ơi, ông đang làm gì vậy?” người bạn hỏi.
“Tôi đang thả thiên thần bị giam trong khối cẩm thạch này ra” Michelangelo đáp.
Người Pharisêu Simon nhìn người phụ nữ chỉ thấy chị ta là tội nhân và mãi mãi là tội nhân. Đức Giêsu nhìn người phụ nữ và thấy chị ta là một người phụ nữ tội lỗi có khả năng trở thành một vị thánh.
Nhờ có sự gặp gỡ với Đức Giêsu, người phụ nữ bắt đầu sống một đời sống mới tốt đẹp hơn. Và chị ta có thể hành trình trên con đường ấy xa hơn những người đã xét đoán chị. Bằng việc tiếp xúc tử tế và chấp nhận quà tặng của chị với lòng khoan dung. Đức Giêsu đã thổi gió vào cánh buồm đời chị.

Không có nhận xét nào: