Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Chầu Thánh Thể cntn 12c _ ai muốn theo tôi...

AI MUỐN THEO TÔI...
Đặt Mình Thánh (mời quì)

(Hát một bài tôn thờ Thánh Thể)

Lời dẫn:

Đời sống con người không được đánh giá bằng thời gian mà bằng những giá trị mỗi người đạt được. Vì thế mà ai cũng có một ước mộng, một cứu cánh - mục tiêu sau cùng cho đời người. Vì cứu cánh đó mà người ta sẵn lòng hy sinh thời gian, sức lực, cả những thú vui tiêu khiển… miễn là đạt được điều mình ước mong.
Tin vào Đức Kitô là bước vào hành trình tìm kiếm một giá trị vượt trên mọi giá trị, một hạnh phúc vượt trên mọi hạnh phúc. Đức Kitô đã gieo vào lòng nhân loại một động lực có sức chuyển đổi lịch sử, làm thay dòng suy tưởng của biết bao thế hệ. Ngài bị đóng đinh như một tội phạm nặng nề, nhưng thời nào cũng có những người “không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá.” (1Cr 2,2)
Lời Chúa: (mời đứng)
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca, (Lc 9,18-24)
Hôm ấy, Đức Giê-su cầu nguyện một mình. Các môn đệ cũng ở đó với Người, và Người hỏi các ông rằng: "Dân chúng nói Thầy là ai?" Các ông thưa: "Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, nhưng có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một trong các ngôn sứ thời xưa đã sống lại." Người lại hỏi: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?" Ông Phê-rô thưa: "Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa." Nhưng Người nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với ai.
Người còn nói: "Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy." Rồi Đức Giê-su nói với mọi người: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy."
Đó là Lời Chúa.
Suy niệm: (mời ngồi)
Có thể nói được là trong thế giới hôm nay, không nơi nào mà không có bóng dáng cây thập tự, biểu trưng cho niềm tin Kitô. Nhưng chẳng nơi nào mà không có những lời phỉ báng, chỉ trích, phê bình, kể cả lên án Đức Kitô.
Thế nhưng điều đó có thể được coi là cần thiết và hữu ích cho niềm tin Kitô, để ai tin vào Ngài là tin với cả cuộc sống mình. Khi còn tại thế Đức Kitô đã tiên báo về chuyện đó: “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét.” (Lc 21,17)
Đức Kitô bị thù ghét là điều tất yếu: Ngài là Ngôi Lời nhập thể, “ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa. Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách." (Ga 3,19-20)
Thế nên trước khi loan báo cho các môn đệ thân tín về cuộc khổ nạn, cần phải minh giải và thanh luyện niềm tin của các ông, Chúa Giêsu đã hỏi, "dân chúng nói Thầy là ai?", và từ đó mà đi đến câu hỏi cốt yếu cho niềm tin, câu hỏi không thể thiếu cho tư cách làm môn đệ Ngài: “anh em bảo Thầy là ai?"
“Anh em bảo Thầy là ai?" - Tin là lời đáp trả riêng tư đối với Thiên Chúa: “Tôi tin” chứ không phải là “ông bà tôi, làng tôi, người yêu tôi… tin.” Tin là một chọn lựa bằng cả cuộc sống, dứt khoát và triệt để: “ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy."
Người ta nói nhiều về tình yêu nhưng là một tình yêu chiếm hữu, không cùng tần số với tình yêu của Chúa - trao tặng chính mình: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.”
Trao tặng đòi hỏi phải quên mình. Thật khắc nghiệt! nhưng chính đòi hỏi đó mới nâng con người lên chia sẻ sự sống thần linh của Thiên Chúa, Đấng đã “hủy bỏ chính mình, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế.” (Pl 2,7)
Vâng, chúng ta được sinh vào đời với một thân xác bị giới hạn trong mọi phương diện, về thời gian, không gian, về tầm nhìn cũng như sức vóc… nhưng thân xác hữu hạn đó lại được liên kết với một tâm hồn luôn hướng về vô hạn.
Chỉ những điều vô hạn mới làm thỏa được lòng người: Ai dồn hết sức lực, tâm huyết để tìm kiếm hạnh phúc cho mình nơi thế gian này rồi cũng phải đối diện với một thực tế phũ phàng là sự chết và những ngày héo tàn; trái lại, ai sẵn lòng mất tất cả để sống luật yêu thương sẽ tìm được niềm vui hôm nay, được chia sẻ sự sống Thiên Chúa, bước một chân vào ngưỡng cửa thiên đàng: “Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.” (Ga 15,10-11)
Cầu nguyện: (mời quì)
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Chúa hỏi chúng con: “Anh em bảo Thầy là ai?"
Tin vào Chúa là chọn lựa xuyên suốt cuộc đời chúng con. Nhưng câu hỏi của Chúa bắt chúng con phải nhìn lại chính mình: Chúa ở đâu trong cuộc sống của chúng con?
Đức Thánh Cha Phanxicô đã giúp chúng con phân định mình đang tôn thờ ai. Ngài nói: “những ai đã quyết định thoát khỏi Thiên Chúa thì trở nên những kẻ tôn thờ chính mình.”
Chúng con thường nghĩ rằng chúng con tôn thờ Chúa, nhưng lời Chúa tiên báo: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy," và lời dạy liền sau đó: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo,” thật sự làm chúng con ngỡ ngàng, thấy rõ mình chưa tôn thờ Chúa!
“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình.” Mới thoạt nghe, mệnh lệnh Chúa dạy thật là nặng nề và khắc nghiệt: nhưng đó là đòi hỏi của Thiên Chúa, của tình yêu! Vì còn tôn thờ chính mình nên chúng con thấy mệnh lệnh đó là vô lý và càn rỡ.
 “Từ bỏ chính mình” thật chẳng dễ chút nào, nhưng tình yêu Chúa đã đi bước trước. Chúa nói: “Ai muốn theo tôi...”
Tiên tri Isaia đã viết một bài ca tuyệt vời về những bước đi của tình yêu Chúa: “Người bị đời khinh khi ruồng rẫy, phải đau khổ triền miên và nếm mùi bệnh tật. Người như kẻ ai thấy cũng che mặt không nhìn, bị chúng ta khinh khi, không đếm xỉa tới.
Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành.” (Is 53,3.5)
Chúa không mong gì hơn là chăm sóc cho chúng con, những kẻ hành hạ Chúa: “Ta sẽ đổ ơn xuống cho nhà Đavít và dân cư Giêrusalem, giúp chúng biết sống đẹp lòng Ta và tha thiết cầu nguyện. Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu…” (Dcr 12,10)
Nếu có ai hỏi Chúa tại sao lại làm như thế thì Chúa sẽ hỏi lại “tại sao lại không?” với lời giải thích cho người chưa biết yêu: “tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta...” (Is 55,8)
Vâng, lạy Chúa Giêsu, vì tình yêu và chỉ vì tình yêu mà Chúa ở đây với chúng con trong bí tích Thánh Thể. Sự hiện diện âm thầm của Chúa cho chúng con thấy được lòng Chúa yêu chúng con sâu rộng biết bao! Chúa chỉ chiếm một góc trong cuộc sống của chúng con đang khi cả Trái Tim Chúa là dành cho chúng con.
Chúa đã nên giống như chúng con “về mọi phương diện, để trở thành một vị Thượng Tế nhân từ và trung tín trong việc thờ phượng Thiên Chúa, hầu đền tội cho chúng con.” (x. Dt 2,17)
Phần chúng con, khi gặp thử thách, gian khổ, chỉ cần ngước lên là gặp ngay một tình yêu sẵn lòng trải qua thử thách và đau khổ để cứu giúp những ai bị thử thách (x. Dt 2,18)
Xin cho chúng con theo Chúa cho đến cùng, sẵn lòng bỏ mình mà sống luật yêu thương cho trọn: “Không còn chuyện phân biệt Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô.” (Gl 3,28)
Quả thật Ngài đã thương trợ giúp,
nương bóng Ngài, con hớn hở reo vui.
Trót cả tâm tình, con cùng Ngài gắn bó,
giơ tay quyền lực, Ngài che chở phù trì. (Tv 63,8-9)
Hát: “Lạy Chúa, con đường nào Chúa đã đi qua...”
 Lm. HK

Không có nhận xét nào: