Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Một chút suy tư _ ông ấy cần tôi


Ông ấy cần tôi
Anh thanh niên bước vào bệnh viện với vẻ mặt âu sầu,
Một lát sau, cô y tá dẫn tới bên giường cùa ông già. Cô nói: "Cụ  ơi, con trai cụ tới thăm này!" Cô phải nhắc lại nhiều lần, bệnh nhân mới mở mắt ra được, dù chỉ  thấy lờ mờ người thanh niên đứng ở đầu giường. Ông xiết chặt tay anh như cần một an ủi. Còn anh, suốt đêm, ngồi giữ chặt tay ông, trong khi ông chẳng nói được lời nào. Sáng ra, người bệnh tắt thở. Anh bùi ngùi đặt đôi tay bất động của ông xuống và đi báo tin cho cô y tá.
Anh tần ngần đứng nhìn cô y tá làm giấy tờ  theo thủ tục. Cô ngỏ lời chia buồn thì  anh hỏi: "Ông cụ ấy là ai? Tên là gì ?" Cô ngạc nhiên: "Tôi tưởng ông cụ là cha của anh?". Anh trả lời: "Không, tôi chưa gặp ông cụ này bao giờ, tôi thăm người bạn có lẽ trùng họ giống tên, nên cô lầm và dẫn tôi tới đây".
Cô  kêu lên: "Sao anh không cho tôi biết ngay!" Anh chậm rãi: "Được biết ông cụ bệnh nặng, khó  qua. Hơn nữa, ông lại mong gặp được người con trai. Ông cụ yếu quá, không nhận ra được ai, tôi cảm thấy ông cụ rất cần tôi, nên tôi ở lại... có sao đâu!".
Ai cũng muốn trở thành một nhân vật “quan trọng”, nhưng có một cách để trở nên quan trọng mà nhiều khi tôi lại bỏ qua. Đó là hãy coi người khác là quan trọng.
Ta dễ dàng trở nên “quan trọng” đối với bất cứ một ai mà ta coi họ là quan trọng. Chỉ đơn giản ngồi và cầm tay nhưng anh thanh niên đã có thể chiếm được một chỗ đứng không thể so sánh được trong tâm hồn ông cụ, lúc đó và mãi mãi.
Không chỉ có thế, trong niềm tin Kitô, đó lại là phương thế đơn giản làm cho tôi trở nên “quan trọng” đối với chính Thiên Chúa: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy." (Mt 25,40)

Không có nhận xét nào: