Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Lời Chúa lễ nửa đêm _ đêm âm u chợt bừng sáng hân hoan

ĐÊM ÂM U  
CHỢT BỪNG SÁNG HÂN HOAN
Đèn sáng khắp nơi trong đêm Giáng sinh, nhưng tâm hồn tôi chỉ thực sự sáng bừng lên khi có sự hiện diện của Chúa.
Lm. HK
Tại Haminski, một ngôi làng nhỏ bé của Hà lan, có một thanh niên tên là Hans Feken. Anh bị mọi người khinh miệt, bỏ rơi vì vóc dáng bên ngoài quá xấu xí. Buồn sầu và tủi hổ vì số phận hẩm hiu, anh lầm lũi kéo lê cuộc sống của thân xác, nhưng tâm hồn như đã chết từ lâu.
Rồi cũng đến một ngày mà cuộc sống cô độc của anh cũng chấm dứt. Anh qua đời, tất nhiên là trong cô đơn và thinh lặng như anh đã sống. Sau khi an táng, người ta tìm thấy tờ di chúc của anh. Người ta ngạc nhiên thấy gia tài của anh lớn đến 40.000 đôla, được để lại một cho một em gái chẳng có liên lạc bà con ruột thịt gì với anh. Tên em là Amatin.
Trong tờ di chúc, anh đã nói lên cái lý do mà anh muốn nhường tất cả gia tài cho cô bé: “Tất cả các ông, các bà, các cô, các cậu đều đã cau mày hoặc quay mặt nhìn đi nơi khác mỗi lần gặp tôi. Nhưng một ngày kia, tôi đã gặp Amatin, em đã âu yếm tặng tôi một nụ cười khả ái đầy tình thương. Đó chính là nụ cười chân thành và duy nhất mà tôi đã nhận được trong suốt cuộc đời đau thương và ngắn ngủi của tôi.”
Hans đã gửi 40.000 đôla, tất cả những gì anh có, cho một nụ cười vì nụ cười đó làm cho anh được sống như một con người trong giây lát.
Hôm nay, cả vũ trụ cũng phải hợp với Đức Maria hát kinh Magnificat để ngợi khen và tạ ơn Chúa vì công trình cứu độ! Giây phút Chúa nhập thể làm người cũng là giây phút nhân loại bắt đầu được giải thoát khỏi ách nô lệ tội lỗi, giây phút mỗi người được mời gọi bước vào một đời sống mới, sống trong sự tự do của người con Chúa.
Dân Chúa phải chịu áp bức bởi Syria và Assyria, và sau này bởi đế quốc La mã diễn tả phần nào sự khốn đốn nhân loại phải chịu từ ban đầu, dưới ách thống trị của Satan: “Nếu ngươi hành động không tốt, thì tội lỗi đang nằm phục ở cửa, nó thèm muốn ngươi” (St 4,7).
Đôi khi tội lỗi làm cho người ta đi từ thoả mãn đến tự hào: “Chúng khoe tội mình như Xơ-đôm, chứ không giấu giếm” (Is 3,9), nhưng tội lỗi ràng buộc, xiềng xích người ta vào sự ác, và tước đoạt tự do của con người: “Họ hứa cho những kẻ đó được tự do, nhưng chính họ lại làm nô lệ cho lối sống dẫn đến hư vong, vì đã thua ai thì phải làm nô lệ người ấy” (2Pr 2,19), mà phận nô lệ thì không thể nói đến hai tiếng bình an, dù có ở lầu son gác tía.
Nhưng kìa, ngôn sứ Isaia đã tiên báo cho họ một Tin Mừng: “Một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta, một người con đã được ban tặng cho ta.” (Is 9,5). Với người đang chịu áp bức thì chẳng có gì vui hơn khi được tự do. Trong Đức Kitô, lời hứa ban ơn cứu độ đã được thực hiện: “Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em” (Lc 2,10-11).
Amatin chỉ nở một nụ cười, và Hans thấy mình được làm người; còn Chúa, khi nhập thể, “đã tự hiến để cứu chuộc chúng ta cho thoát khỏi mọi điều bất chính” (Tt 2,14), và tất cả chúng ta, dù nhiều tội lỗi, được Chúa ôm lấy mà đem về với Chúa Cha, như một người con.
Vâng, bất cứ ai tin vào Đức Kitô sẽ được giải thoát khỏi ách thống trị của tội lỗi và được hưởng sự tự do thực sự của người con Chúa. “Những ai ở trong Đức Kitô Giêsu, thì không còn bị lên án nữa. Thật vậy, luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức Kitô Giêsu, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết” (Rm 8,1-2).
Sau khi chịu chức linh mục, cha Vianney được sai đến Ars, một xứ đạo khô khan, nguội lạnh, và từ lâu không có Thánh lễ. Có người nói với cha Vianney: “Ở đấy chẳng có việc gì để làm cả”, nhưng cha Vianney trả lời: “Như vậy là có nhiều việc phải làm rồi đó.”
Với cái nhìn của một ‘Kitô-khác’, cha thấy được cái đói và sự tối tăm trong tâm hồn đang hoành hành ở xứ Ars, như ở bất cứ nơi nào không có sự hiện diện của Thiên Chúa. Vì thế, việc đầu tiên cha Vianney thấy cần phải làm là tìm cách đưa Chúa vào đời sống dân chúng. Ngài đã bắt đầu từ chính ngài: Thức dậy từ hai giờ sáng để cầu nguyện, rồi dâng Thánh lễ, và sau Thánh lễ, cha còn quì lại cám ơn và cầu nguyện đến trưa, gối quì trên nền nhà, mắt hướng về Nhà Tạm.
Rồi sau đó,… người ta dần dần kéo nhau đến làm cho ngôi nhà thờ cũ kỹ lại trở nên chật chội với những hối nhân…?!
Như với Dân Chúa xưa, sự hiện diện của Chúa làm cho tâm hồn mọi người bừng sáng lên: “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi” (Is 9,1).
Người người tuôn đến nhà thờ Ars mà trước đó bị bỏ hoang cho thấy Chúa luôn là nỗi khao khát nằm sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người.
Để niềm vui ngày Giáng sinh được nên trọn vẹn, tôi tiếc gì mà không “từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này” (Tt 2,12).
Đèn sáng khắp nơi trong đêm Giáng sinh, nhưng tâm hồn tôi chỉ thực sự sáng bừng lên khi có sự hiện diện của Chúa.

Không có nhận xét nào: