Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Lời Chúa cntn 28b _ chọn lựa

CHỌN LỰA
Sự chọn lựa quan trọng và cần thiết nhất cho cuộc sống của chúng ta là sự chọn lựa giữa cái vĩnh cửu và cái hư mất, giữa Thiên Chúa và của cải vật chất.
Lm. Giuse Trịnh Ngọc Danh
Hai khát vọng lớn thuộc đời sống vật chất chi phối đời sống con người là danh vọng và tiền tài. Nhưng còn một khát vọng khác mà con người không thể không nhắm tới, đó là khát vọng tâm linh, khát vọng vĩnh cửu trong thế giới hữu hạn. Để tìm đến thế giới vĩnh cửu của một Đấng Siêu Phàm, con người không thể tìm đến bằng suy luận mà phải bằng niềm tin.
Vua Salomon, sau khi nối nghiệp vua cha là Đavít, một đêm tại Ghipôn, Thiên Chúa hiện ra báo mộng cho ông, Thiên Chúa phán: “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho.”
Địa vị, quyền lực, danh vọng và tiền tài thì ông có thừa; nhưng ông vẫn chưa thỏa mãn. Ông xin gì với Thiên Chúa? Ông sẽ xin Ngài cho ông được sống lâu, được giàu sang, được trẻ đẹp, được trở nên hùng mạnh để lướt thắng mọi quân thù ư? Không. Ông không xin những thứ ấy, nhưng ông xin: “Lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của con, chính Chúa đã đặt tôi tớ Chúa đây lên ngôi kế vị Đavít, thân phụ của con. Mặc dầu con chỉ là một thanh niên bé nhỏ, không biết cầm quyền trị nước. Con lại ở giữa dân mà Chúa đã chọn, một dân đông đúc, đông không kể xiết, cũng không đếm nỗi. Xin ban cho tôi tớ Chúa đây một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái.”
Thiên Chúa hài lòng với lời xin của ông: “…Ta ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi, chẳng một ai sánh bằng, và sau ngươi, cũng chẳng có ai bì kịp. Cả điều ngươi không xin Ta cũng ban cho ngươi: giàu có, vinh quang, đến nỗi suốt đời ngươi không có ai trong các vua được như ngươi…” (1V. 3: 4-14)
Và vào thời Tân Ước, một hôm, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một chàng thanh niên chạy đến, quỳ xuống trước mặt Ngài và hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”
Người thanh niên ấy là ai? Là một thanh niên giàu có. Anh đã có gia nghiệp dư thừa ở trần gian, nhưng anh lại muốn có thêm sự sống đời đời làm gia nghiệp. Thoả mãn được khát vọng tiền tài, danh lợi chưa phải là niềm hạnh phúc đích thực cho con người đi kiếm tìm mà còn một khát vọng khác nơi thế giới siêu nhiên.
Nhân câu hỏi của chàng thanh niên, Chúa gián tiếp nói với chúng ta rằng: con người là bất toàn, chỉ một mình Thiên Chúa là nhân lành và tuyệt hảo. Để trở nên người trọn lành, con người phải vươn lên, phải nỗ lực, phải đi con đường hy sinh đau khổ.
Với người thanh niên, Chúa Giêsu đã vạch cho anh con đường trọn lành. Đòi hỏi đầu tiên là giữ các giới răn của Chúa: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ. Những điều đó anh thanh niên đã giữ ngay từ hồi còn bé, cũng như chúng ta là Kitô hữu, chúng ta đã giữ những giới răn ấy ngay từ bé. Giữ được như thế là tốt, nhưng chưa đủ, “Anh chỉ thiếu có một điều là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.”
Nghe lời đó, anh thầm nghĩ: Từ bỏ tất cả những gì mình có, nhất là của cải vật chất để được kho tàng trên trời, một kho tàng anh chỉ nghe hứa hẹn mà chưa một lần được nhìn thấy, và được theo Thầy, được làm môn đệ Thầy không biết có được danh vọng, quyền thế gì không hay lại trắng tay! Anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Thấy thế, Chúa Giêsu rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: “Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!”
Thái độ dứt khoát của chàng thanh niên: giữ lấy sự giàu có hơn là được sự sống đời đời làm gia nghiệp. Quả đúng như lời Chúa đã nói: của cải ở đâu thì lòng ở đó!
Sống là chọn lựa. Sự chọn lựa quan trọng và cần thiết nhất cho cuộc sống của chúng ta là sự chọn lựa giữa cái vĩnh cửu và cái hư mất, giữa Thiên Chúa và của cải vật chất.
Con người chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng có hồn và xác. Hồn có của cải của hồn, xác có của cải của xác. Của cải ở đâu thì lòng ở đó. Vậy chúng ta muốn lòng chúng ta ở đâu thì hãy mưu cầu loại của cải tương ứng!
Chúng ta chọn theo Chúa thì phải đặt tất cả niềm tin vào Ngài. Đứng trước lời mời gọi có tính quyết định: lời mời gọi của Thiên Chúa và lời mời mọc của thế gian, chúng ta phải có thái độ dứt khoát: không được làm tôi hai chủ, không được nhập nhằng nước đôi, không được bắt cá hai tay.
Sự lựa chọn theo Chúa đòi hỏi chúng ta phải hy sinh, phải từ bỏ những gì không thuộc về Thiên Chúa hay nói khác phải thực hành những gì Ngài đòi hỏi: bán hết của cải mình có để chia sẻ cho kẻ khác, đặc biệt là những người nghèo khó nhất quả là một đòi hỏi khó thực hiện!
Khó như lạc đà chui qua lỗ kim, nhưng không phải không thực hiện được. Cái không thể đối với con người thì lại có thể đối với Thiên Chúa.
Hôm ấy, vào dịp lễ thánh Têrêxa Avila, một nhà dòng Kín nọ mở cổng cho giáo dân và bà con vào tham quan. Có một người khách hiếu kỳ không hiểu được lý do cuộc sống khắc khổ nhiệm nhặt của các nữ tu này, và thầm nghĩ: chỉ những người không đủ cơm ăn áo mặc, nghèo khổ, xấu số mới liều mình dấn thân vào một nơi khủng khiếp như thế này!
Gặp một nữ tu ở hành lang, ông hỏi: “Này chị, giá chị có một toà nhà sang trọng như tòa nhà ở ngoài cổng, đối diện với nhà dòng, chị có thể hy sinh chôn mình vào trong bốn bức tường dòng Kín này không?”
Chị nữ tu vui vẻ trả lời: “Thưa ông, nhà ấy chính là nhà của tôi đó.”
Quả vậy, nhà ấy là tòa nhà của chị thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, người nữ tu mà ông khách hiếu kỳ vừa chất vấn.
Hay như Vua Salomon đã ghi lại trong sách Khôn Ngoan:
 “Tôi đã ao ước được ban sự hiểu biết, tôi cầu khẩn được thần trí khôn ngoan đến cùng tôi. Tôi lấy sự khôn ngoan làm hơn vương quốc và ngai vàng: Đem so sánh sự giàu sang với sự khôn ngoan, tôi kể sự giàu sang như không. Tôi cũng không so sánh nó với kim cương, vì mọi thứ vàng đem so sánh với nó thì kể như hạt cát nhỏ bé, và bạc đem để trước nó, thì kể như đất bùn. Tôi yêu qúi sự khôn ngoan hơn sức khỏe và sắc đẹp..”
Đáp lại lời mời gọi “Hãy đến và theo Ta” bằng việc giữ các giới răn chưa đủ mà còn phải có nhiệm vụ chia sẽ với những anh em bất hạnh.
Mười giới răn Chúa truyền, tóm lại thành hai: mến Chúa và yêu người. Giàu không phải là xấu; nhưng lại là cơ hội tốt khi chúng ta có điều kiện để phục vụ tha nhân. Chúa không cần chúng ta làm giàu về vật chất; nhưng Chúa muốn chúng ta làm giàu về tinh thần. Ngài không muốn chúng ta tích lũy của cải cho thân xác mà Ngài muốn chúng ta làm giàu cho tâm hồn. Lòng chúng ta ở nơi gia nghiệp tâm hồn hay nơi thân xác?
 “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!”
Chúa đã khẳng định với các môn đệ qua câu hỏi của ông Phêrô: “Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.”
Để kết thúc, xin được kể hai câu chuyện sau:
Trong cuộc suy thoái kinh tế tại Hoa Kỳ vào thập niên 1930, chính phủ thành lập một tổ chức có nhiệm vụ tìm đến những vùng xa xôi hẻo lánh để tiếp xúc với những nông dân nghèo và cấp phát cho họ một số tiền để mua hạt giống hoặc sửa chữa nhà cửa.
Một công chức nọ gặp một bà lão sống trong một căn hộ bệ rạc, không có nền nhà, hầu hết các cửa sổ đều bị vỡ và đuợc bọc bằng giấy dầu. Bà lão gần như chỉ sống qua ngày nhờ vào một mảnh đất cỏn con, khô cằn.
Người công chức hỏi bà: “Nếu như nhà nước cấp cho bà 20 đôla, bà sẽ làm gì với món tiền ấy?”
Bà lão mau mắn trả lời: “Tôi sẽ đem cho người nghèo”
Lại một câu chuyện khác
Cách đây không lâu, tờ New York Times có thuật lại câu chuyện về một bà góa 90 tuổi. Người ta tìm thấy bà sống thoi thóp gần như chết đói trong một căn hộ tồi tàn, đầy chuột bọ.
Trong khu vực ấy, người ta biết đến bà như một con người lúc nào cũng thấy đang lục bới những thùng rác để bòn mót những đồ phế thải, những miếng các tông hoặc những que củi còn có thể dùng được để đốt lò sưởi trong mùa đông. Bà chỉ ăn những loại hot dog rẻ tiền để sống qua ngày.
Ba tuần lễ sau đó, bà qua đời tại một bệnh viện ở New York. Khi thu dọn căn hộ của bà, người ta đã tìm thấy một số tiền lên đến 275.000 đôla được cất trong một hộp giấy.
Chúng ta nghĩ gì về hai mẫu chuyện trên!
Lm. Giuse Trịnh Ngọc Danh

Không có nhận xét nào: